Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Thập Niên 80: Bị Ép Gả Thay, Ta Trở Thành Thiên Kim Khiến Cả Nhà Hối Hận - Hạ Tiểu Khê > Chương 89

Chương 89

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 89 có bản audio.

Chương 89: Hay là hai người chạy đi

 

Giáo viên thể dục liền bảo Kiều Hiểu Vân ra khỏi hàng, để cô đi vài bước chân đều, “Không được, chiều cao em và Hàn Nghị không hợp, chân đều cũng không bằng bạn nữ vừa rồi. Vào hàng.”

 

Trong đội liền có người bật cười.

 

Giáo viên thể dục lại bảo Hàn Nghị và Lý Văn Khê hai người ra một bên tập riêng, thầy tự mình dẫn các học sinh khác trong lớp tập.

 

Động tác của Hàn Nghị rất chuẩn, Lý Văn Khê thấy chân đều của mình không bằng cậu ấy. Bước chân dài của cậu khiến cô nhớ đến bố mình, rất giống bước chân quân nhân, còn chuẩn hơn cả giáo viên thể dục.

 

Hàn Nghị dường như nhìn ra suy nghĩ của cô, chỉ dạy: “Em nên thả lỏng vai, ấn xuống. Nửa người trên thẳng, hơi chếch về phía trước. Mũi chân hạ thấp.”

 

Lý Văn Khê lập tức điều chỉnh động tác theo lời cậu, quả nhiên chuẩn hơn trước.

 

Hai người lại tập đi tập lại, rất nhanh đã ăn ý, động tác chỉnh tề đến mức gần như hòa làm một.

 

Hàn Nghị biết còn có động tác chào, không đợi giáo viên thể dục dạy, liền trực tiếp dẫn Lý Văn Khê tập luôn.

 

“Một hai một”, “một hai một”, “Chào!”

 

Nam sinh tuấn lãng anh khí, dáng vóc rắn rỏi như tùng, đường nét cơ bắp ẩn hiện dưới lớp áo. Nữ sinh thẳng tắp nhẹ nhàng, thanh lệ thoát tục, như một đóa hoa huệ nhạt. Đôi chân dài của cả hai đá thành những đường thẳng tắp, khiến người ta có cảm giác như đang xem biểu diễn.

 

“Nhìn gì mà nhìn, người ta đá đẹp thế kia, các em đá thế kia mà còn dám mất tập trung.” Giáo viên thể dục một tiếng quát, khiến nhiều người đang len lén nhìn vội quay đầu lại.

 

Nhanh chóng đến thứ Sáu, ngày đầu tiên của hội thao.

 

Trên sân vận động cờ bay phấp phới, loa phát ra những bản nhạc hùng tráng, tràn đầy sức sống, khắp nơi tỏa ra hương vị tuổi trẻ.

 

Các lớp đều tranh thủ tập chân đều.

 

Chẳng mấy chốc, lễ diễu hành bắt đầu. Từ lớp 7/1, các lớp lần lượt vào sân.

 

Đến lượt lớp thực nghiệm 10/1 diễu hành, khi đi qua khán đài, tràng pháo tay vang dội nhất.

 

Quả nhiên, lễ diễu hành vừa kết thúc, chẳng bao lâu, Trần Hồng Quân liền chạy đến căn cứ của lớp – dưới cây đa lớn gần cửa hàng nhỏ – báo rằng lễ diễu hành lớp mình giành giải nhất.

 

Cả lớp reo hò.

 

Trần Hồng Quân lau mồ hôi trên trán, cầm một tờ giấy đọc: “Đừng la nữa, đừng la nữa, chạy 100 mét nam và 100 mét nữ sắp bắt đầu rồi. Nghị ca, Lý Văn Khê, ra sân chuẩn bị đi.”

 

Lý Văn Khê nhờ Trương Thư Lan dùng ghim băng gắn tấm số vào sau áo, rồi buộc tóc đuôi ngựa cao, liền ra sân chờ.

 

Các bạn khác cũng đi theo ra xem thi đấu.

 

Kiều Hiểu Vân bĩu môi nói với Tiền Hồng: “Sao lại là cô ta và Hàn Nghị, ở đâu cũng có cô ta.”

 

Tiền Hồng thấy Kiều Hiểu Vân chủ động nói chuyện với mình, dáng vẻ rất thân thiết, mừng lắm, liền tiếp lời: “Đúng vậy, ai biết có phải cô ta thấy Hàn Nghị chạy 100 nam nên cố tình đăng ký 100 nữ không. Còn cái 3000 mét và 1000 mét kia, cũng vì Trần Hồng Quân nên cô ta mới cố tình đăng ký. Có ai thích chạy nhiều đến thế đâu. Tí nữa tôi xem cô ta có chạy nổi 50 mét không.”

 

Kiều Hiểu Vân hừ một tiếng: “Đúng đấy, muốn làm người tốt thì đừng làm hại lợi ích của lớp chứ. Cô ta đăng ký nhiều môn chạy thế, chạy sao nổi, đến lúc đó chắc toàn về cuối. Cuối cùng còn kéo thành tích của lớp xuống. Sao lại có người ích kỷ thế nhỉ.”

 

Kiều Hiểu Vân lại nghĩ đến chuyện trước đây cô ta làm mình khó chịu, càng tức hơn: “Cô ta còn chưa đủ nổi chỗ ở cuộc thi toán sao? Đến hội thao cũng muốn thể hiện, cô ta nghĩ mình văn võ song toàn chắc? Cô ta đâu có hiểu, 100 mét khó hơn 3000 mét và 1000 mét nhiều, cần sức bật. Người chạy nhanh mấy giây là tới đích, sợ rằng người ta đã về đích, Lý Văn Khê vẫn còn ở vạch xuất phát.”

 

Bên cạnh có người nghe không nổi, nói: “Hai người không đăng ký thì đừng nói mát thế, hay là hai người đi chạy đi?”

 

Kiều Hiểu Vân vừa định đáp trả, thì phía trước có người gọi: “100 mét nữ khối 10 sắp bắt đầu rồi. Mau lên, mau lên.”

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi

Đề Xuất Cho Bạn