Chương 90: Nữ 100 mét
Kiều Hiểu Vân và Tiền Hồng vội chạy đến xem, hóa ra là chuẩn bị cho nam 100 mét khối 10, lúc nãy người đó nói sai.
Giáo viên trọng tài đang dùng vôi kẻ lại vạch xuất phát và đường chạy đã bị giẫm mất trên mặt đất.
Trên vạch xuất phát có sáu nam sinh khối 10 đứng, trong đó có Hàn Nghị.
Xung quanh đứng đầy người, ai cũng cổ vũ cho bạn cùng lớp của mình.
“Trương Vĩ cố lên.”
“Vương Nam cố lên.”
“Hàn Nghị cố lên.”
“Hàn Nghị cố lên.”
Tiếng súng vang lên, Hàn Nghị lao ra như một con báo.
Chẳng mấy chốc tiếng reo hò vang lên, Hàn Nghị giành nhất vòng loại.
Mọi người vây quanh, đưa khăn và nước cho cậu.
Hàn Nghị thấy họ làm quá: “Không cần đâu, chỉ 100 mét thôi, xương khớp tôi còn chưa giãn hết kia.”
“Lát nữa còn chung kết, cậu ngồi đó nghỉ đi.”
“Hàn Nghị, cậu giỏi quá. Chắc chắn chung kết cậu cũng nhất.” Kiều Hiểu Vân chen vào nói.
Một tiếng súng lệnh nữa vang lên, Kiều Hiểu Vân vội bịt tai lại, “a” một tiếng.
Hàn Nghị nhíu mày: “Cậu sợ súng thì ra đây làm gì? Mọi người tản ra đi, vây ở đây tôi thở không nổi.”
Kiều Hiểu Vân bĩu môi: “Dù sợ tiếng súng, tôi cũng muốn đến xem cậu thi mà.”
Bên cạnh có người phát ra tiếng chép miệng, Kiều Hiểu Vân đỏ mặt.
Hàn Nghị khoác vai Trịnh Thuận Lợi nhanh chóng đi về phía khác.
“Ê ê ê, nữ 100 mét sắp bắt đầu rồi, lớp mình có Lý Văn Khê, mau đến cổ vũ.”
Ai đó hét về phía này, Hàn Nghị liền khoác vai Trịnh Thuận Lợi đi về đó, mọi người cũng lũ lượt chạy theo.
“Tiểu Khê, đừng căng thẳng. Nếu cậu không vào chung kết, nhiệm vụ hôm nay của cậu đã coi như hoàn thành, có thể nghỉ ngơi rồi.” Cao Huệ đứng bên cạnh động viên Lý Văn Khê đang khởi động ở vạch xuất phát.
Mọi người xung quanh bật cười.
Lý Văn Khê cười nhìn Cao Huệ: “Cậu đừng chọc tôi cười, lát nữa tôi đau bụng đấy.”
“Cao Huệ, cậu có phải gián điệp lớp khác gửi đến không? Sao cổ vũ kiểu này được?” Trần Hồng Quân la lên.
“Tôi nghĩ thật mà. Đâu phải ai cũng là Hàn Nghị, vận động viên chuyên nghiệp. Hoàn thành đường đua là tốt rồi.” Cao Huệ cười nói.
“Mấy cậu như vậy thì đừng đăng ký 100 mét. Nếu chỉ nghĩ đến việc hoàn thành chứ không quan tâm thứ hạng, cuối cùng lớp mình sẽ đứng bét. Công sức Hàn Nghị chạy nhất không phải uổng phí sao.” Kiều Hiểu Vân bĩu môi.
“Tôi không vất vả.” Hàn Nghị nói.
Mọi người xung quanh cười ồ lên.
Kiều Hiểu Vân bĩu môi nhìn Hàn Nghị: “Nhưng tôi thấy anh vất vả mà.”
Có người không nhịn được cười.
Hàn Nghị mím môi, toàn thân tỏa khí lạnh: “Hoặc cậu lên chạy, hoặc câm miệng lại đừng quấy rối quân tâm ở đây.”
Kiều Hiểu Vân bị dọa sợ, không dám nói gì thêm.
Một lát sau, Kiều Hiểu Vân lại nói nhỏ với Tiền Hồng bên cạnh: “Tôi đã bảo Lý Văn Khê thấy Hàn Nghị đăng ký nam 100 mét mới đăng ký mà.” Giá mà cô ấy cũng đăng ký nữ 100 mét, như vậy Hàn Nghị chạy xong cũng sẽ đến cổ vũ cho cô.
Kiều Hiểu Vân nhìn Hàn Nghị đang đứng phía trước xem thi đấu, hỏi: “Hàn Nghị, cậu còn đăng ký môn nào nữa?”
Hàn Nghị không quay đầu, Trần Hồng Quân quay lại đáp: “Còn nam 1000 mét, 3000 mét, nam tiếp sức 4x100 mét, nhảy xa, nhảy cao.”
“Á, nhiều thế.” Thì ra Hàn Nghị cũng chạy 1000 mét và 3000 mét, hừ, Lý Văn Khê này chắc chắn biết Hàn Nghị cũng chạy mấy môn đó mới đăng ký. Kiều Hiểu Vân mân mê ngón tay suy nghĩ, nói với Trần Hồng Quân: “Hồng Quân, tôi muốn chạy nữ tiếp sức 4x100 mét được không?”
