Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Thập Niên 80: Bị Ép Gả Thay, Ta Trở Thành Thiên Kim Khiến Cả Nhà Hối Hận - Hạ Tiểu Khê > Chương 91

Chương 91

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 91 có bản audio.

Chương 91: Mấy người chưa từng uống soda quýt à

 

Cô thực sự không muốn tham gia 1000 mét và 3000 mét nữ, đi bộ 1000 mét cũng không nổi, huống chi là chạy. Nhảy xa, nhảy cao lại càng không biết. Chỉ có 4x100 là có thể qua loa, dù sao thì chỉ cần chạy 100 mét.

 

“Cậu?” Trần Hồng Quân nhìn cô từ đầu đến chân, “Cậu đi vài bước đã thở không ra hơi, muốn tham gia thì chẳng khác nào tuyên bố đầu hàng. Đừng có kéo chân lớp nữa.”

 

“Cậu, cậu, vậy sao Lý Văn Khê có thể tham gia 100 mét này?”

 

“Mấy hạng mục này là do mọi người tự nguyện đăng ký, nhưng 4x100 tiếp sức thì quá quan trọng, cuối cùng ai chạy tốt thì chọn người đó. Cậu chắc chắn không được.” Trần Hồng Quân nói.

 

“Thế nhảy xa thì sao?” Kiều Hiểu Vân đành phải chọn phương án dự phòng.

 

“Nhảy xa đã đăng ký đủ rồi, là Lý Văn Khê, Hàn Tinh Tinh, Trịnh Tiểu Huệ ba người đăng ký. Bây giờ cậu đăng ký chắc chắn không kịp, lúc đó tôi năn nỉ các cậu đăng ký, cậu không đăng, cuối cùng vẫn là Lý Văn Khê nghĩa khí mà đăng ký đấy.”

 

Nghĩa khí cái con khỉ, Lý Văn Khê chính là nhìn thấy Hàn Nghị mới đăng ký, lại còn giả bộ bộ dạng nghĩa khí, cô ta giỏi thật. Kiều Hiểu Vân nghiến răng.

 

Đột nhiên một tiếng súng lệnh vang lên, làm Kiều Hiểu Vân giật bắn cả chân.

 

“Lý Văn Khê cố lên!”

 

“Tiểu Khê cố lên!”

 

Chỉ thấy mấy bóng người lao về phía trước, trong đó có một bóng bay vọt lên như gió.

 

Chẳng mấy chốc, có người hét lên: “A, Lý Văn Khê được nhất nhóm rồi.”

 

“Không ngờ nha, tốc độ của Lý Văn Khê nhanh thế.”

 

Trương Thư Lan, Cao Huệ mấy người vội vàng chạy đến đích, lúc này hơi thở của Lý Văn Khê đã ổn định lại, vì vừa chạy gắng sức nên trên mặt còn hồng hào.

 

“Tiểu Khê, cậu giỏi quá đi. Cậu đúng là giấu tài.”

 

“Lúc trước tớ cùng cậu ra sân tập chạy, sao cậu không nhanh thế?” Cao Huệ kinh ngạc vô cùng.

 

“Sợ cậu xem xong, không chịu chạy cùng tớ nữa.” Lý Văn Khê cười nói.

 

Cao Huệ trừng mắt nhìn Lý Văn Khê, đưa cho cô một ca nước.

 

“Đùa thôi, lúc đó tớ đang khởi động.” Lý Văn Khê cảm ơn rồi nhận lấy.

 

“Tiểu Khê, bình thường cậu hay chạy bộ lắm hả?” Hách Tam Muội mặt đầy ngưỡng mộ.

 

Lý Văn Khê uống một ngụm nước, cười gật đầu, “Trước đây ở nhà ngày nào cũng chạy.” Lý Hoành Bân bắt cô mỗi ngày chạy quanh đảo một vòng.

 

Trương Thư Lan vì vừa chạy nên còn thở hổn hển: “Tôi không tham gia thi đấu, sao lại mệt hơn cậu vậy chứ.”

 

“Tại cậu thường ngày ít vận động đó. Phải tập thể dục nhiều hơn.” Cao Huệ nói.

 

Trương Thư Lan xua tay: “Tôi tin rằng sống là tĩnh, cậu xem rùa không thích động mà sống cả ngàn năm.”

 

Làm mấy người bên cạnh cười ồ lên.

 

“Lý Văn Khê, Lý Văn Khê, cậu giỏi quá, không ngờ chạy 100 mét nữ của lớp ta cũng có một tướng tài. Tớ bàn với cậu một chút, hôm sau nữ 4x100 cậu có thể tham gia không?” Trần Hồng Quân lúc này cũng chạy tới, “Vì vinh dự của lớp, chúng ta phải chọn bốn người có tiềm năng chạy tốt nhất.”

 

Lý Văn Khê suy nghĩ một lát rồi gật đầu, chạy thêm một lần cũng chẳng sao với cô.

 

Trần Hồng Quân rất vui mừng, quay đầu lại thấy Kiều Hiểu Vân mặt đầy khó chịu, “Tôi muốn tham gia 4x100, cậu không đồng ý. Sao cậu lại đi cầu xin Lý Văn Khê tham gia?”

 

“Người ta giành nhất, cậu có tốc độ đó không? Huống hồ cậu đến tiếng súng còn sợ, còn tham gia 4x100, đừng kéo chân lớp nữa.”

 

Trần Hồng Quân nói.

 

Bên cạnh lại có người nói: “Kiều Hiểu Vân, trước đây cậu hay nói Lý Văn Khê chạy chậm, người ta chậm chỗ nào.”

 

“Đúng vậy, nghe cậu nói xong, tôi cứ tưởng hạng mục này của lớp ta phải cuối cùng.”

 

Kiều Hiểu Vân vội vàng xoay người bước đi.

 

Thi đấu xong, Lý Văn Khê và Trương Thư Lan mấy người trở về căn cứ lớp dưới gốc cây đa lớn.

 

Tiền Hồng thấy các cô đi tới, từ trong cặp lấy ra một chai soda dứa, nói với Vương Mai: “Soda dứa này là vị mới ra, đắt hơn soda quýt 5 xu.”

 

“Vị dứa à? Tôi chưa ăn dứa bao giờ.” Vương Mai nói.

 

“Cậu chưa ăn qua nhiều thứ lắm.” Tiền Hồng nói xong lại liếc mắt nhìn Lý Văn Khê và Hách Tam Muội đang ngồi xuống, “Hai người đến soda quýt cũng chưa từng uống qua nhỉ?”

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi

Đề Xuất Cho Bạn