Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Mạt Thế: Ta Muốn Tự Lập, Đại Lão Lại Không Cho > Chương 2

Chương 2

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 2 có bản audio.

Chương 2: Anh là Trình Tử Mặc?

 

Lâm Nguyên Nguyên bị người ta đẩy vào đám xác sống, tình cảnh này trong nửa tháng qua cô đã không phải lần đầu gặp phải.

 

Mới xuyên tới, cô chưa lạnh lùng như bây giờ, hễ thấy ai gặp nguy hiểm là cô xông lên giúp.

 

Nhưng cô là một kẻ ăn chơi vô dụng, đến gà cũng chưa từng giết, sao có thể giết được xác sống?

 

Lúc ấy, có vài kẻ vì chạy trốn, đã đẩy cô vào đám xác sống để kéo chân chúng, giành lấy cơ hội sống cho mình.

 

Sự xấu xa của con người, trong tận thế này được phóng đại gấp vô số lần.

 

Cô nghĩ, nếu có ngày cô chết, nhất định cô không chết dưới tay xác sống, mà là dưới tay những đồng bào hèn hạ này.

 

Sau vài lần bị đồng bào đẩy vào xác sống, trái tim cô rốt cuộc cũng cứng rắn lên.

 

Không xen vào chuyện sinh tử của người khác, làm một kẻ vô hình, chỉ cần sống qua ngày là được.

 

Chuyện vĩ đại như cứu thế giới cứu nhân loại, cứ giao cho nhân vật chính, loại tiểu thấu minh như cô không cần hóng hớt.

 

Lâm Nguyên Nguyên nhìn thân mình bị đẩy mạnh ra, theo quán tính lao về phía đám xác sống, cô nhắm mắt, trong lòng đã chuẩn bị sẵn sàng để tiếp xúc thân mật với đám mỹ nữ xác sống này.

 

Cô chỉ hy vọng lát nữa đừng va vào chúng tan xác, không thì sao còn để chúng sủng hạnh soái ca kia nữa!

 

Lâm Nguyên Nguyên đâm vào lòng một con xác sống, trên người nó không có mùi thối rữa như cô tưởng tượng, ngược lại có một mùi hương thanh lạnh nhè nhẹ.

 

Từ khi tới cái tận thế không khí cũng thối này, cô đã chưa từng ngửi thấy mùi thơm dễ chịu thế này.

 

Không ngờ người biến thành xác sống còn có mùi cơ thể, cô đang cân nhắc lát nữa có nên bắt con xác sống này về chỗ ở, trói lên giường, làm gối ôm thơm tho cho mình không.

 

Như vậy, cô đảm bảo sẽ ngủ ngon lành.

 

Cô dùng đầu cọ cọ, cảm giác có vẻ khá thoải mái, còn có nhiệt độ.

 

Khoan đã...

 

Nhiệt độ?

 

Cô lại áp sát vào.

 

Lần này không chỉ cảm nhận được nhiệt độ, thậm chí còn nghe thấy tiếng tim đập mạnh mẽ.

 

“Thình thịch thình thịch…” rất có nhịp điệu.

 

Lâm Nguyên Nguyên giật mình, hóa ra là người.

 

Cô mở mắt định ngước lên nhìn, nhưng bị một bàn tay lớn ấn sau gáy, giọng nam trầm thấp từ tính vang lên trên đỉnh đầu: “Nhắm mắt.”

 

Trong lúc Lâm Nguyên Nguyên còn chưa hiểu ý hắn, xung quanh từng con xác sống lần lượt đổ xuống, đầu rời khỏi thân.

 

Tay chân gãy vương vãi đầy đất, máu chảy thành sông.

 

Mùi máu tanh nồng nặc xung quanh đánh thẳng vào linh hồn.

 

Lâm Nguyên Nguyên cảm thấy như sắp ngạt thở, vội vùi cả mặt vào ngực người này, hít lấy hít để mùi hương thanh lạnh trên người hắn.

 

Một lúc lâu sau mới hoàn hồn.

 

Người này ngực phẳng, vậy là đàn ông, lại cao lớn, cô cao 165 chỉ tới ngực hắn.

 

Xác sống xung quanh lần lượt ngã xuống.

 

Người này nhất định thân thủ bất phàm, hơi thở hắn không loạn, chắc hẳn là cao thủ.

 

Rất có thể chính là người dị năng như trong sách nói.

 

Cô tới tận thế này nửa tháng rồi, chưa từng gặp người dị năng.

 

Dĩ nhiên cũng chưa gặp biến dị thể trong xác sống.

 

Cũng không biết thân phận tiểu thấu minh của cô có hiệu quả với biến dị thể không.

 

Tiếng xác ngã xuống đất biến mất, có nghĩa cuộc tàn sát một chiều này đã kết thúc.

 

Bàn tay lớn đè sau gáy Lâm Nguyên Nguyên cũng buông ra.

 

Cô nhìn quanh, dù đã chuẩn bị tâm lý nhưng vẫn giật mình.

 

Xác xác sống đầy đất, toàn bộ đều chết thấu.

 

Người này chỉ mất vài phút ngắn ngủi, đã đồ sát hơn trăm con xác sống sạch sẽ, thực lực đáng sợ vô cùng.

 

Người thanh niên trong góc chứng kiến toàn bộ quá trình, chỉ thấy thiếu niên dựa vào một thanh kiếm đã chém giết hơn trăm con xác sống hung tàn.

 

Đôi mắt khát máu, gương mặt tuấn mỹ yêu dã nhuốm máu, tựa như sát thần, khiến người ta không khỏi rùng mình.

 

Người thanh niên nén sợ hãi, đi về phía thiếu niên, hắn tính lát nữa thế nào cũng phải bám lấy thiếu niên này.

 

Có thiếu niên hộ tống, thì mạng hắn sẽ được đảm bảo.

 

Lâm Nguyên Nguyên nhìn người thanh niên đang đi tới, nhất thời nổi khùng, giận dữ nói:

 

“Đẩy một người phụ nữ vào xác sống, anh tính là đàn ông gì chứ.”

 

Mặt thanh niên cứng đờ, vừa định chống chế giải thích, bỗng nhiên một cơn đau dữ dội ập tới ngực.

 

“Ưʜ…”

 

Hắn trợn tròn mắt, từ từ cúi đầu nhìn ngực, một thanh kiếm đang cắm vào tim hắn, xuyên thấu thân thể.

 

Mũi kiếm đang từng giọt từng giọt nhỏ máu xuống.

 

Hắn dữ tợn mặt, nhìn thiếu niên cầm kiếm, thoi thóp nói: “Vì… sao… giết tôi.”

 

Trong mắt thiếu niên lóe lên tia đỏ khát máu: “Vì ngươi đáng chết.”

 

Hắn rút kiếm về, một cước đá bay thanh niên.

 

Thanh niên vừa vặn ngã xuống trước mặt con xác sống nửa thân vừa bị đá bay lúc nãy.

 

Nhìn thấy nó há miệng máu cắn xuống, hình ảnh trong mắt thanh niên dừng lại, không còn hơi thở.

 

Sau đó tiếng nhai xương thịt vang lên.

 

“Răng rắc răng rắc…”

 

Mọi chuyện xảy ra quá nhanh, Lâm Nguyên Nguyên cả người đờ đẫn.

 

Người này đột nhiên giết thanh niên, có phải tiếp theo sẽ tới lượt cô không.

 

Lâm Nguyên Nguyên càng nghĩ càng sợ.

 

Tuy cô không thích thế giới này, nhưng cô cũng không muốn bị người ta giết như vậy!

 

Chết rồi thì không thể trở về nữa.

 

Nhìn thấy bàn tay lớn của đối phương hướng về mặt mình, Lâm Nguyên Nguyên sợ tới run lên: “Thiếu… thiếu hiệp, tha… mạng.”

 

Tay đối phương khựng lại, sau đó rơi xuống khóe miệng cô.

 

Nhẹ nhàng phủi đi mảnh vụn khoai tây chiên dính ở khóe miệng cô.

 

Lâm Nguyên Nguyên: !! Cái tình huống gì thế!

 

“Nguyên Nguyên, em vẫn không thay đổi.” Giọng hắn rất khàn.

 

Lâm Nguyên Nguyên lập tức trợn to mắt, sao hắn biết tên cô?

 

Hay là, hắn gọi tên của nguyên thân?

 

Tiểu thấu minh này thực ra cũng tên Nguyên Nguyên? Cùng tên với cô?

 

Cô tò mò ngước lên nhìn.

 

Yết hầu gợi cảm, đường quai hàm ưu việt, môi mỏng, sống mũi cao anh khí, dưới cặp lông mày đẹp có kiểu dáng là đôi mắt đen vừa sâu vừa nặng.

 

Lâm Nguyên Nguyên nhìn rõ dung mạo hắn xong, hít một hơi lạnh.

 

Bởi vì đây là người đàn ông đẹp trai nhất cô từng thấy, đẹp hơn mấy ngôi sao hàng đầu thế giới trước kia của cô gấp vạn lần.

 

“Tôi… chúng ta quen nhau sao?” Lâm Nguyên Nguyên do dự hỏi.

 

Cô không cho rằng nguyên thân là một tiểu thấu minh như vậy có thể quen biết dung mạo như tiên nhân thế này.

 

Sắc mặt thiếu niên xịu xuống rất khó coi, nhìn chằm chằm cô nghiến răng nói: “Em không nhận ra anh?”

 

Lâm Nguyên Nguyên bối rối: “Tôi nên nhận ra anh sao?”

 

Thiếu niên đột nhiên mất kiểm soát nắm vai cô, lực mạnh tới mức như muốn bóp nát xương cô, hai mắt đỏ ngầu, hét lên:

 

“Lâm Nguyên Nguyên, em biết anh đã đợi em bao lâu không? Em bảo anh đợi em, nhưng em mãi không xuất hiện, bây giờ anh cuối cùng cũng đợi được em, em lại nói không nhận ra anh, Lâm Nguyên Nguyên, em đang đùa anh sao?”

 

Lâm Nguyên Nguyên không ngờ phản ứng của hắn lớn như vậy, có chút bị dọa, mấp máy môi không biết nói gì: “Tôi…”

 

Lúc này, bỗng nhiên chen vào một giọng nam sảng khoái.

 

“Tử Mặc, cậu ở đây à! Vật tư thu thập xong rồi, có thể rút lui… Ủa, người này là ai?”

 

Lâm Nguyên Nguyên không chú ý người tới là ai, sự chú ý của cô hoàn toàn đặt vào cái tên hắn vừa nói.

 

“Tử… Mặc, anh… là Trình… Tử Mặc.” Giọng Lâm Nguyên Nguyên run run không chịu nổi.

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi

Đề Xuất Cho Bạn