Chương 3: Thiên tuyển chi tử xuất hiện
Trình Tử Mặc lộ vẻ vui mừng, “Nguyên Nguyên, anh biết em sẽ không quên anh mà.”
Hóa ra chỉ cần cô gọi tên hắn một tiếng, bao nhiêu chờ đợi dài đằng đẵng, bao nhiêu cô đơn vô tận, đều có thể tan biến trong khoảnh khắc này.
Ai ngờ Lâm Nguyên Nguyên nghe hắn nói, mặt cô tái mét, không chút máu.
Thậm chí còn run lên cầm cập.
Trình Tử Mặc, 20 tuổi.
Nam chính của cuốn tận thế nam tần này, thiên tuyển chi tử, tương lai là đại lão tận thế.
Có không gian, tinh thần lực, dị năng lôi điện, dị năng băng, dị năng phong.
Ngay từ đầu đã là người dị năng ngũ hệ.
Tuyệt đối là tồn tại mạnh mẽ nghịch thiên.
Vũ khí hắn dùng nhiều nhất là thanh kiếm đen trong tay.
Thanh kiếm đen ấy chứng kiến hắn trở thành người thống trị từ đầu đến cuối.
Trình Tử Mặc cảm nhận thân thể run rẩy dưới tay, niềm vui trong mắt tan biến, khí tràng quanh người đột nhiên lạnh lẽo.
“Em sợ anh.” Giọng hắn không chút độ ấm.
Lâm Nguyên Nguyên rùng mình một cái, điên cuồng lắc đầu, “Không… không sợ.”
“Thế em run gì?”
“Lạnh… lạnh.” Cô ấp úng.
Lưu Chương Vũ đứng bên nhìn ra ngoài trời nắng chói chang, nhiệt độ lúc này chắc phải trên bốn mươi độ.
Quay lại nhìn cô, đã nóng đến mồ hôi đầm đìa, còn bảo lạnh?
Nói dối thế này, chắc chỉ có thằng ngu mới tin cô thôi!
Thằng ngu Trình Tử Mặc ôm cô vào lòng, siết chặt thân thể run rẩy của cô, “Còn lạnh không?”
Lưu Chương Vũ: !!
Lâm Nguyên Nguyên: !!!
Trình Tử Mặc thấy cô đầy mồ hôi, từ trong túi lấy ra một chiếc khăn tay, nhẹ nhàng lau cho cô.
“Em xem, lạnh đến mồ hôi cũng chảy ra kìa.”
Lâm Nguyên Nguyên: !! Sao cảm giác nam chính này không giống miêu tả trong sách nhỉ.
Lưu Chương Vũ: ? Đây vẫn là thằng bạn thông minh tuyệt đỉnh, chỉ số IQ cao, quyết đoán tàn nhẫn, lạnh lùng vô tình… của tôi sao?
Lâm Nguyên Nguyên nhẹ đẩy Trình Tử Mặc ra, “Cảm ơn anh đã cứu tôi, mẹ tôi còn đang ở nhà chờ tôi nấu cơm! Tôi đi trước.”
Nói xong cô định chuồn, nhưng bị hắn túm chặt gáy, “Em nói dối.”
“Tôi không nói dối, mẹ tôi thật sự đang chờ tôi nấu cơm!” Lâm Nguyên Nguyên cố chấp đáp.
Đại lão tận thế, không phải loại tiểu thấu minh như cô có thể trêu vào, nếu không chết thế nào cũng không biết.
“Em từng nói, em không cha không mẹ trên đời này, anh không nhớ sai.”
“Anh nhận nhầm người rồi, đó không phải tôi.” Lâm Nguyên Nguyên vừa dứt lời, liền cảm thấy sát khí, lông tơ sau gáy đều dựng đứng.
Trình Tử Mặc nắm chặt chuôi kiếm, gân xanh nổi lên, đường nét khuôn mặt hoàn mỹ đầy âm trầm lạnh lẽo, cảm xúc dâng trào trong mắt gần như điên cuồng.
Lâm Nguyên Nguyên lập tức bị dọa khóc, “Tôi… anh… tôi thực sự… không quen… anh, anh tha cho… tôi có được không.”
Khuôn mặt trắng nõn khóc đến lem nhem.
Lưu Chương Vũ thấy cô khóc, vội vàng đến can ngăn, để người khác thấy cứ tưởng hai thằng đàn ông bắt nạt một cô gái.
“Tử Mặc, cậu buông cô ấy ra trước đã, có chuyện gì từ từ nói, không cần phải… á…”
Lời còn chưa dứt, đã bị Trình Tử Mặc vô tình đá văng.
Tình anh em rẻ rách thế đấy!!
“Rầm…”
Lưu Chương Vụ vừa vặn rơi trước mặt con xác sống nửa thân dưới đang ăn dở.
Mắt to mắt nhỏ, à không, mắt to đối diện hai hố mắt không có nhãn cầu.
Lưu Chương Vũ cười gượng: “Hề hề… ông cứ tiếp tục…”
Xác sống ngửi thấy mùi người tươi mới, hưng phấn rống hai tiếng, vứt cái ruột trong tay, phấn khích lao tới.
Lưu Chương Vũ lập tức xù lông, hét lớn: “Ông ăn một thằng rồi còn tham lam thế, ít ra để dành bữa sau chứ!”
Xác sống mở cái miệng đầy thịt nát, cắn về phía cổ hắn.
Giây tiếp theo, đầu bay.
Ồ, đầu xác sống bay.
Lưu Chương Vũ nhảy dựng lên, nhìn thi thể không đầu nửa thân dưới trên đất, giận dữ quát: “Tôi bảo ông để dành bữa sau, ông không nghe, giờ thì hay rồi, đến cái đầu còn chán mà bỏ nhà ra đi kìa.”
Thi thể không đầu nửa thân dưới: ……….
Lưu Chương Vũ lau sạch vết máu trên dao găm, tra lại vào bao gắn trên tay.
Sau đó phủi bụi trên người, nhìn hai người bên kia, trầm tư một giây, rồi lôi ra một gói khoai tây chiên.
“Rồm rộp rồm rộp…” Vừa ăn vừa xem kịch.
Trình Tử Mặc nhìn chằm chằm Lâm Nguyên Nguyên vô tâm, toàn thân căng cứng, cố kìm nén cảm xúc cuồng bạo để không bóp chết cô ngay tại chỗ.
Câu nói “chờ em” của cô khiến hắn cô độc sống qua từng ngày, từng năm.
Hắn từng nghĩ đến vô số cảnh tái ngộ, có kích động, có hạnh phúc, có vui vẻ…
Chỉ duy nhất chưa từng nghĩ đến cảnh cô không nhận ra hắn…
Hắn khẽ cười nhạt, như đang tự giễu sự chờ đợi nực cười của mình.
“Lâm Nguyên Nguyên, em giỏi lắm.”
Nói xong hắn lạnh lùng quay người bỏ đi.
Lưu Chương Vũ đang xem kịch vui vẻ, kết quả thằng em đột nhiên đi mất.
Nhìn vẻ mặt xanh mét, có vẻ cãi nhau rồi.
Hắn vội vứt bỏ khoai tây chiên, chạy theo.
Anh em tình trường thất ý, làm ae phải an ủi.
Lâm Nguyên Nguyên thấy hắn đi, thở phào nhẹ nhõm.
Luồn lách lau mồ hôi lạnh trên trán.
Khí tràng đáng sợ ghê, đúng là nam chính của truyện nam tần.
Cô là con gái, vốn không bao giờ đọc tiểu thuyết nam tần.
Nhưng hôm đó, cô đột nhiên phát hiện cuốn sách này trong thư phòng nhà mình.
Cô bị bìa thu hút ngay từ cái nhìn đầu tiên.
Trên một đống phế tích, một thiếu niên tay cầm trường kiếm đứng trên đó.
Ánh mắt hắn lạnh như băng, không chút độ ấm.
Đến cả đôi môi mỏng cũng cong lên vẻ lạnh lùng nghiêm nghị.
Bây giờ nghĩ lại, nhân vật trên bìa đó y hệt nam chính vừa gặp.
Cô là con một, không có anh em trai, nên cuốn tiểu thuyết nam tần này xuất hiện trong thư phòng nhà cô thật kỳ lạ.
Chẳng lẽ bố cô đọc?
Bố cô là một đại gia thương mại, sao có thể đọc mấy cuốn trung nhị thế này.
Hôm đó, cô tò mò muốn biết tiểu thuyết nam tần khác gì nữ tần, liền mở ra xem thử.
Kết quả xem một cái không dừng lại được, ghiền quá.
Cố gắng thức đêm suốt một tuần, cuối cùng cũng xem đến đoạn kết nam chính xưng bá tận thế, thành đại lão.
Cô cũng không chịu nổi nữa, mắt gấu trúc lăn ra ngủ chết.
Một giấc này tỉnh dậy, cô đã ở trong tận thế rồi.
Mỗi lần nghĩ đến đây, cô lại hối hận đấm ngực, xem loại tiểu thuyết nam chính gì chứ!! Nữ tần tổng tài nhẹ nhàng yêu không thơm sao?
……
Trình Tử Mặc đi ra khỏi trung tâm mua sắm, điên cuồng chém giết đám xác sống đang đi dạo trên phố.
Để trút cơn thịnh nộ.
Lưu Chương Vũ nhìn trạng thái mất kiểm soát của bạn mình, có chút ngạc nhiên.
Bọn họ là bạn cùng lớp cấp ba, rồi cùng thi vào cùng một trường đại học, cũng coi như quen nhau vài năm, chưa bao giờ thấy hắn vì cô gái nào như vậy.
Không, nên nói trước đây căn bản không có cô gái nào đến gần được hắn.
Suốt ngày còn thanh tịnh hơn cả cao tăng đắc đạo.
Cô gái này lại dễ dàng khơi dậy cảm xúc của hắn, không đơn giản!
Trình Tử Mặc tay cầm kiếm chém xuống, mắt lạnh đến đáng sợ, đám xác sống cấp thấp trên phố không có cảm giác, nhưng lại vô cớ cảm thấy sợ hãi.
Là sự áp bức đến từ linh hồn.
Chỉ trong chốc lát, cả một dãy phố xác sống đều bị chém dưới thanh hắc kiếm của thiếu niên.
