Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Nữ Nhặt Rác Mạnh Nhất Thế Giới Phế Thổ - Diệp Thanh Trúc > Chương 45

Chương 45

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 45 có bản audio.

Chương 44: Bắt cua

 

Bắt được con cua, Diệp Thanh Trúc lập tức kiểm tra, nghe nói là ô nhiễm trung bình, liền nhổ một đám cỏ dại bên cạnh buộc con cua lại rồi bỏ vào không gian.

 

Có vẻ móc hang cua không nhanh bằng lật đá, Diệp Thanh Trúc từ bỏ việc móc hang, chuẩn bị lật hết các tảng đá lớn nhỏ xung quanh hồ.

 

Cô dùng sức nhấc một tảng đá lớn lên, ai da! Bên trong có không ít cua, lũ cua bị giật mình đều giơ càng to chạy ngang.

 

Diệp Thanh Trúc trước hết chộp lấy con lớn nhất, không ngờ con cua này khá hung dữ, càng to suýt kẹp trúng cô, may mà tay rút nhanh nên tránh bị thương.

 

Cô vòng ra sau con cua, nhanh chóng tóm lấy và kiểm tra, ô nhiễm cao độ, Diệp Thanh Trúc nện luôn vào tảng đá bên cạnh, con cua lớn lập tức bị vỡ mai.

 

Diệp Thanh Trúc tiếp tục đuổi mấy con nhỏ hơn, nhưng đáng tiếc, đều không ăn được. Nhìn con cua mình ném ở bên cạnh, nghĩ ngợi một lát, xách lên quăng xuống hồ.

 

Diệp Thanh Trúc vừa tiếp tục lật đá tìm cua, vừa chú ý đến chỗ vừa ném con cua.

 

Chẳng mấy chốc, nơi ném cua có động tĩnh, Diệp Thanh Trúc đi lại, không rõ tình hình nên không dám lại gần, chỉ thấy một đàn cá đầy răng sắc, tranh nhau cắn xé con cua tàn tạ.

 

Diệp Thanh Trúc hơi do dự có nên lại gần chặn đường hay không, lại lo 'bọ ngựa bắt ve sầu, chim sẻ ở sau'.

 

Do dự hồi lâu vẫn quyết định thử một chút, biết đâu là cá ăn được, đó chính là thịt đó!

 

Lâu lắm rồi chưa nếm mùi thịt.

 

Diệp Thanh Trúc cầm dao găm, tiến đến gần bờ hồ, nhắm thời cơ nhanh chóng đâm vào một con cá có ngoại hình kỳ lạ.

 

Lưỡi dao đâm vào thân cá, mùi máu tanh lập tức tỏa ra, những con cá xung quanh dường như bị kích thích, đều điên cuồng há miệng đầy răng cắn xé con cá bị thương, Diệp Thanh Trúc thấy vậy vội rút tay, liền thấy con cá đó bị xé tan tành trong nháy mắt.

 

Sau khi ăn thịt đồng loại, đàn cá không tản đi, mà theo mùi máu tươi cắn xé lẫn nhau.

 

Nhìn lũ cá hung tàn như vậy, Diệp Thanh Trúc nghĩ thầm, xem ra muốn bắt cá phải đổi cách khác, tốt nhất là có lưới để vớt cá lên bờ trước.

 

Ngay khi Diệp Thanh Trúc chuẩn bị quay người rời đi, không ngờ một con cá nhảy lên khỏi mặt nước lại rơi xuống bờ, cô vội đạp một cước đưa con cá ra xa hơn, đề phòng nó lại rơi xuống nước.

 

Tuy mấy con cá này không lớn lắm, khoảng chừng hai cân, nhưng sức lực không nhỏ, nhất là hàm răng sắc nhọn mọc đầy trong miệng vô cùng hung dữ.

 

Diệp Thanh Trúc cúi nhặt một hòn đá xung quanh, dùng sức đập choáng con cá có ngoại hình kỳ lạ, sau đó nhanh nhẹn kiểm tra.

 

Ô nhiễm trung bình, kết quả này làm Diệp Thanh Trúc rất vui, hôm nay vốn ra ngoài nhặt nấm, nấm hái không được bao nhiêu, nhưng bắt được một con cua và một con cá đều ăn được, vận khí không tệ!

 

Cô bỏ cá vào không gian, liếc xem thời gian đã bốn rưỡi, Diệp Thanh Trúc đánh dấu vị trí của hồ này trên máy dò, định ngày mai mang dụng cụ đến thêm.

 

Đánh dấu xong liền nhanh chóng rời đi, xuống núi đến vùng hoang vu đã hơn năm giờ, Diệp Thanh Trúc không dám trì hoãn thêm, vốn còn muốn đi kiểm tra quả tỳ bà cũng phải đổi lúc khác lần sau đến.

 

Bước ra khỏi vùng hoang vu, đến đường cái, Diệp Thanh Trúc lại bắt đầu chế độ chạy thục mạng, hướng về phía căn cứ.

 

Vì hơi muộn, trên đường hầu như không gặp ai, khi đi qua chỗ lần trước gặp một cô gái quần nhau với thú biến dị, còn theo phản xạ quay đầu nhìn, nhưng xung quanh yên tĩnh, chẳng có gì.

 

Diệp Thanh Trúc đang chạy thì nhận được tin nhắn của Tạ Bạch: "Về căn cứ chưa?"

 

"Vẫn đang trên đường? Nhiệm vụ của anh kết thúc rồi?" Diệp Thanh Trúc vừa nhắn tin tay, vừa chạy không ngừng.

 

"Sao lại muộn thế? Dạo này hoang dã không an toàn, đừng ở lại quá khuya. Nhiệm vụ vẫn đang tiếp tục, có thể mất vài ngày mới về căn cứ."

 

Thấy tin Tạ Bạch gửi, Diệp Thanh Trúc khựng lại, nhắn lại: "Vâng, anh cũng chú ý an toàn."

 

Diệp Thanh Trúc chạy không ngừng nghỉ, cuối cùng cũng về đến căn cứ trước khi trời tối hẳn. Cô giơ tay xem giờ, đã 18:50, bình thường giờ này trời tối lâu rồi.

 

Không biết có phải ảo giác hay không, từ sau trận mưa axit, thời gian trời tối dường như ngày càng muộn hơn.

 

Về đến căn cứ, tuy đã không còn sớm, Diệp Thanh Trúc vẫn chạy thẳng đến cửa hàng của Kiều Chí Cương.

 

Kiều Chí Cương đang thu dọn đồ đạc, định kết thúc công việc hôm nay, thấy Diệp Thanh Trúc chạy tới, anh dừng tay, tò mò hỏi: "Thanh Trúc, sao em chạy gấp thế? Tới muộn thế muốn mua gì hay cần bán thứ gì?"

 

Diệp Thanh Trúc vừa thở hổn hển vừa nói: "Anh Kiều, em cần mấy bộ quần áo, mới cũ đều được, anh có không? Còn găng tay hở ngón nữa."

 

Kiều Chí Cương nghe vậy vội gật đầu: "Có, em chạy gấp thế anh tưởng có chuyện quan trọng gì. Em ngồi nghỉ một lát, anh đi tìm cho. Mấy hôm trước vừa nhập thêm ít quần áo, anh lấy ra cho em xem." Nói xong còn bật đèn trong tiệm.

 

Mấy căn nhà gần khu căn cứ đều có điện, nếu sống bên trong căn cứ chẳng những có điện còn có nước, trang thiết bị sinh hoạt tốt hơn không ít.

 

Chỉ có mấy cái lều như Diệp Thanh Trúc ở mới không có điện. Nhìn bóng đèn sáng trưng, Diệp Thanh Trúc cân nhắc có nên tích điểm để chuyển vào căn cứ không, dù không ở trong căn cứ, ở vòng ngoài gần đó cũng tốt!

 

"Anh Kiều, anh có nến không? Tìm cho em mấy cây nữa, còn diêm hoặc bật lửa nếu có cũng lấy luôn." Diệp Thanh Trúc nhìn bóng đèn trên đầu, gọi với vào trong.

 

"Được" – giọng Kiều Chí Cương kèm theo tiếng lộp bộp vang lên.

 

Tiếng động kéo dài một hồi mới kết thúc, Kiều Chí Cương ôm một đống quần áo, trên tay còn cầm một đôi găng tay chiến thuật hở ngón, bỏ quần áo lên quầy.

 

Anh đưa đôi găng tay cho Diệp Thanh Trúc, rồi nói: "Chính vì tìm nó mới mất lâu thế. Đôi găng tay này tuy là hàng second-hand, nhưng chất lượng tốt, chịu lực, nhưng giá cũng khá cao, lại là hàng nữ, nên để đây không ai mua, anh vứt trong kho."

 

Diệp Thanh Trúc nhận găng tay, nhìn kỹ thấy rất tốt, găng tay hở ngón màu đen, chất vải có vẻ chống nước bền bỉ, còn có băng và miếng dán.

 

Đeo thử xem kích cỡ, rất vừa, không ảnh hưởng đến sự linh hoạt của ngón tay và cổ tay, Diệp Thanh Trúc hài lòng gật đầu: "Anh Kiều, cái này bao nhiêu điểm? Em lấy."

 

"2500 điểm."

 

Tuy hơi đắt, nhưng đeo vừa, Diệp Thanh Trúc cũng khá hài lòng, gật đầu đồng ý, rồi từ đống quần áo chọn ra mấy cái áo dài tay dày dặn chịu mài mòn, áo khoác và quần, để Kiều Chí Cương tính giá.

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi