Chương 15: Câu cá
Thật ra cô khá sợ côn trùng, nhưng giun đất là ngoại lệ.
Hồi nhỏ, cháu trai của ông Mục từng nói với cô lúc cô còn chưa hiểu chuyện rằng giun đất hồng hồng, thật ra là một loại côn trùng rất đáng yêu, không cắn người, còn giúp cây cối xới đất.
Hồi nhỏ cô bị những lời khen ngợi về giun đất đó tẩy não, lớn lên rồi thật sự không thấy thứ này ghê tởm nữa.
Cho nên mới nói giáo dục phải bắt đầu từ khi còn nhỏ.
Bắt vài con giun đất, Triệu Diệp Thanh đè chúng lên đá rồi dùng viên sỏi mỏng cắt thành vài đoạn.
Rồi đào một cục bùn nhỏ bên bờ nước, trộn một phần giun đã cắt vào bùn giã nát, trộn đều với bùn rồi cho vào lồng bắt cá.
Mồi giun trộn với bùn có thể giữ được sức hấp dẫn lâu hơn, không dễ bị nước cuốn trôi, cũng không dễ bị lũ cá nhỏ ăn hết ngay lập tức.
Vì lồng bắt cá làm bằng chai nhựa, trọng lượng nhẹ, nên trên đó có đục vài lỗ, như vậy khi thả xuống nước, nước tràn vào qua lỗ thì lồng sẽ không nổi lên.
Phần giun còn lại dùng để câu cá nhỏ.
Cá trong vũng nước nhỏ không to lắm, cô từng thấy con lớn nhất bắt được cũng chỉ dài bằng bàn tay, muốn câu con to thì phải đến cái hồ nhỏ sau đỉnh núi, hơi xa, cô chỉ đến một lần hồi nhỏ.
Miệng cá nhỏ, phải dùng lưỡi câu gắp một miếng nhỏ từ mồi giun, đoạn giun to quá, nếu thả trực tiếp thì cá nhỏ không ăn được mồi nên cũng sẽ không cắn câu.
Nước, nhỏ mà sâu là đầm.
Cái đầm này hình tròn, xung quanh có nhiều tảng đá lớn nhô lên, diện tích mặt nước ở giữa khoảng 150 mét vuông, gần bờ thì nông, nước trong vắt, còn chỗ sâu nhất là nơi dòng nước đổ xuống, có thể sâu hơn 15 mét, nước có màu xanh lam pha xanh lục.
Khó tìm lắm, tham khảo một chút.
Hồi nhỏ mùa hè cô thường bơi trong đầm, bà ngồi bên cạnh nhìn cô, cứ hai phút lại nhắc một câu đừng ra chỗ sâu.
Cô đặt lồng cá vào khe đá dưới đáy nước dưới bóng cây, còn mình thì ngồi trên tảng đá lớn, ném cần câu ra chỗ sâu của đầm.
Cá trên núi dễ câu hơn cá ở thành phố nhiều, vừa ném lưỡi câu ra đã có con cắn.
Không hề dò xét nhẹ nhàng, cắn chết ngay, kéo dây câu xuống dưới.
Triệu Diệp Thanh bị con cá ngốc này chọc cười.
Dễ câu thật đấy.
Cơ bản là cứ ném cần xuống là được một con cá nhỏ.
Chẳng mấy chốc, trong xô đã có hơn chục con.
Có lẽ vì động tĩnh này lặp lại mấy lần, lũ cá cũng khôn ra một chút, lần này ném cần xuống mấy phút rồi vẫn chưa có động tĩnh gì.
Triệu Diệp Thanh hơi nghi ngờ không biết mồi đã bị ăn hết chưa, đang định kéo lên xem thì dây câu khẽ rung lên.
Có con cá đang khẽ chạm vào lưỡi câu.
Đây là lần đầu tiên hôm nay cô gặp có con cá dò xét, sau khi dò xét thì cắn nhẹ một cái, cô cảm nhận được dây câu bị kéo xuống, nhưng lực rất nhỏ.
Lúc này không thể giật cần, vì cá chưa cắn chặt, giật cần sẽ tuột mất.
Vài giây sau, mặt nước gợn sóng nhẹ, cô cảm nhận được lưỡi câu bị kéo mạnh xuống dưới.
Triệu Diệp Thanh đứng dậy, đoán con cá này có lẽ không nhỏ lắm, dây câu của cô rất mảnh, lực kéo của cá rất lớn, nút thắt cô buộc không tốt, vốn đã làm giảm lực chịu của dây câu, huống hồ lực kéo của cá gấp ba lần trọng lượng của nó.
Cần câu làm bằng tre mảnh, có độ đàn hồi, cô theo lực kéo của cá mà từ từ giơ cần lên rồi hạ xuống, rồi lại giơ lên.
Đợi đến khi cá đã mất sức, Triệu Diệp Thanh nhìn đúng thời cơ, nhân lúc cá nghỉ ngơi lấy lại sức thì kéo mạnh lên.
Con cá giãy giụa quẫy đuôi, vẩy nước lên người cô.
Mấy con cá nhỏ câu được trước đó đều là cá lia thia, lưng màu xám đen, bụng trắng.
Còn con này thì lưng màu nâu đen, ở giữa có màu vàng nhạt, bụng trắng, trên mình còn có những vệt đen dọc.
Đây là một con cá bống cát dài gần hai mươi phân!
Triệu Diệp Thanh hơi bất ngờ, kích thước này đã phá vỡ kỷ lục của cái đầm này, mà đây cũng là loại cá hiếm, yêu cầu chất lượng nước rất cao, trên núi càng khó gặp hơn, trước đây ở thành phố có mấy bác nông dân quê ra chợ bày bán, cá bống cát dại bán giá gần trăm tệ một cân.
Con này dài bằng một bàn tay rưỡi, chắc khoảng nửa cân.
Kích thước này hiếm thấy ở cá bống cát, loại thường thấy chỉ dài bảy tám phân, cũng tương tự như cá lia thia.
Có được con này thì hôm nay không lo chuyện ăn uống nữa.
Bây giờ cô có thể kiếm được nguồn thức ăn tươi sống thì cố gắng không ăn đồ dự trữ, trừ khi không giữ được.
Thu cần câu lại, cô định vớt thêm ít tép nhỏ, tép ở khe suối ăn cực kỳ ngon, không nói đến tỷ lệ thịt, so với tôm biển thì tép suối thắng hoàn toàn.
Ngọt thanh, không tanh, làm thành bánh tép thì thịt cũng không đổi.
Tép nhỏ rất nhiều, ngồi xổm bên bờ suối, nhẹ nhàng đưa hai tay xuống khum lại là có thể bắt được năm sáu con.
Một con chỉ dài hai phân, dùng tay bắt hơi tốn sức, lần này cô không chuẩn bị, lần sau phải mang vợt đến.
Bắt được khoảng ba mươi con là vừa đủ làm một cái bánh tép to.
Sáng nay là khoảng thời gian thư giãn hiếm hoi mấy ngày nay, Triệu Diệp Thanh nằm trên tảng đá lớn nhìn bầu trời ló ra qua kẽ lá rậm rạp trên đầu khi gió thổi.
Xung quanh là rừng lá rộng, khác với rừng lá rộng rụng lá ôn đới, Mai Sơn thuộc khí hậu cận nhiệt đới gió mùa nên là rừng lá rộng thường xanh, loại rừng này có cấu trúc khá phức tạp, là loại phức tạp nhất trong các loại rừng ngoài rừng mưa.
Thảm thực vật rậm rạp, cực kỳ yên tĩnh, đặc biệt là ven nước, lại gần là cứ như mở cửa tủ lạnh vậy.
Ven đầm mọc rất nhiều loại cây bụi thường thấy ở loại rừng này – đỗ quyên và trà dầu.
Đúng vào mùa hai loài hoa này khoe sắc, hoa trà dầu giống hoa trà, chỉ khác một chút ở mép lá, lá trà nhẵn nhụi, lá trà dầu có răng cưa, hoa là cánh trắng xòe ra, hoa không to, ở giữa là nhụy vàng.
Triệu Diệp Thanh thích trà dầu hơn, hoa thanh tú dịu dàng, hạt trà dầu cũng rất hữu dụng.
Hạt hoa trà dầu có thể ép dầu, dầu trà dùng được nhiều việc, ngoài việc xào rau, hồi nhỏ dù cô bị ngã hay bị bỏng, bà đều dùng dầu trà để bôi cho cô.
Cây trà dầu bây giờ chưa có hạt, mà có thì cô cũng không biết ép dầu, không có dụng cụ, ép dầu kiểu cổ truyền cô cũng không biết, ai lại đi nghiên cứu cái đó bao giờ.
Vì vậy Triệu Diệp Thanh hái hai nắm hoa tươi, một nắm đỗ quyên, một nắm trà dầu.
Không có giá trị thực dụng, thì còn có giá trị thưởng thức mà, đúng không.
Cô cũng không quên rau dớn ven nước, mùa xuân ăn rau dớn, mùa đông cô có thể đến đào củ.
Củ dớn giống củ sắn dây, đều chứa nhiều tinh bột, có thể làm bánh dớn và bột củ dớn, cũng có thể làm món chính, bánh dớn xào thịt xông khói cũng đặc biệt thơm.
Cặp đôi rau dớn và thịt xông khói này cô có thể khóa chặt.
Lồng cá hôm nay không mang về, thu hoạch đã nhiều hơn tưởng tượng rồi, mai đến lấy, vẫn ăn được đồ tươi.
—
Về đến nhà, Triệu Diệp Thanh định nhân lúc đồ ăn còn tươi mà làm bữa trưa.
Dạo này cô ăn uống không đúng giờ, bữa có bữa không.
Hôm qua cứu con hươu xạ, cô nhận ra mình chuẩn bị thuốc men không được đầy đủ lắm, tự kiểm điểm lại là dạo này mình không chăm sóc cơ thể tốt.
Tình hình bây giờ mà bị bệnh thì đúng là trông cậy vào trời.
Cô cắm hoa hái được vào bình, một bình ở phòng khách, một bình ở phòng ngủ.
Rồi đổ đồ thu hoạch hôm nay vào chậu lớn, cá đựng trong xô, tép thì dùng lá to cuộn thành phễu đựng nước, bê bằng tay về.
Nếu để chung với cá thì chưa về đến nhà đã có mấy con biến mất một cách khó hiểu rồi.
