Chương 24: Kêu meo meo?
Đợi trà mơ muội nguội bớt, cô đậy nắp lại rồi cho vào ngăn đá.
Chỉ cần nửa tiếng trong ngăn đá, trà mơ muội còn ấm đã nguội hoàn toàn.
Triệu Diệp Thanh hái hai lá bạc hà từ vườn rau nhỏ, vỗ nhẹ trong lòng bàn tay rồi thả vào bát trà mơ muội ướp lạnh.
Cô bưng bát trà mơ muội vừa đi vừa quan sát khu vườn lớn. Đàn gà thả rông bên ngoài khá ngoan, sau vài lần đuổi thì không còn cố chui vào chuồng nữa. Chiều muộn sẽ lùa gà về rồi mở cửa chuồng.
Gần đây cần thụ phấn, ớt và cà tím phát triển tốt, ra rất nhiều hoa.
Cà chua vẫn còn còi cọc, Triệu Diệp Thanh đặc biệt chăm sóc kỹ hơn.
Có lẽ do trời nóng, cô tưới nước hơi thường xuyên nên cây cà chua bị vống, nhìn thì cao nhưng thân chính lại mảnh và dài.
Triệu Diệp Thanh ngắt bỏ hai lá dưới gốc cây cà chua, rồi đặt nghiêng thân cây xuống, vùi phần dưới vào đất.
Trên thân cây cà chua có lớp lông tơ trắng, một số chỗ còn mọc những cục u nhỏ màu trắng – đó là những nơi có thể mọc rễ, chỉ cần vùi xuống đất là sẽ bén rễ.
Cành phụ của cây ớt cũng mọc khá nhiều, Triệu Diệp Thanh tỉa bỏ từng cành một.
Tránh ánh nắng trực tiếp, đợi đến khi trời tối hẳn rồi mới tưới nước đẫm một lượt.
-
Sáng hôm sau, trời còn tờ mờ sáng, Triệu Diệp Thanh đã chuẩn bị ra xem bẫy thỏ thế nào.
Thỏ thường hoạt động về đêm, nếu bẫy được mà không lấy kịp, gặp cáo hoặc diều hâu thì chúng sẽ biến thành bữa ăn ngay.
Tiếc là đến nơi, thức ăn ở cửa hang đã bị ăn một phần, bẫy cũng đã kích hoạt, nhưng trên đó chẳng có một sợi lông thỏ nào.
Triệu Diệp Thanh kiểm tra cửa hang, phát hiện dấu vết ở đó không giống thỏ, mà giống dúi hơn.
Đó là loài gặm nhấm dài ba bốn mươi xen-ti-mét, to bằng con thỏ, mắt nhỏ như hạt đậu xanh, mõm không dài như chuột thường mà ngắn và tròn. Cô thấy mũi dúi hếch lên giống mũi lợn, hồi bé cô toàn gọi nó là lợn chuột.
Nhiều người thích bắt dúi về ăn, bảo rằng vị giống thịt vịt.
Có lẽ vì ngay cạnh là một rặng trúc quan âm rộng lớn nên mới có dúi.
Triệu Diệp Thanh không tin mình không bẫy được thỏ, cô đi quanh bãi cỏ tìm tổ thỏ.
Đây là địa hình thỏ thích lui tới nhất.
Ở ranh giới với khu rừng bên kia, cuối cùng cô cũng phát hiện mấy cái hang thông nhau, không phải dưới lòng đất mà là chui ra từ đám cỏ.
Cô đặt vài cái bẫy quanh các cửa hang, và đến ngày thứ ba thì bắt được ba con thỏ con.
Một con màu xám, hai con màu trắng.
Con xám là thỏ cái, hai con trắng đều là thỏ đực.
Triệu Diệp Thanh nhốt chúng vào chiếc lồng tre dùng để đựng gà lúc mua về.
Lồng tre có một lỗ tròn trên nắp, có thể mở ra để cho thức ăn vào.
Toại nguyện rồi, Triệu Diệp Thanh bắt đầu lên kế hoạch xây trại nuôi thỏ.
Dù thấy mấy con thỏ này không biết đào hang lắm, nhưng khó đảm bảo chúng không dùng cách khác để trốn thoát.
Cô định trộn số xi măng còn lại, đổ một nền xi măng để nuôi thỏ.
Xi măng còn vài bao, đổ một khoảng nhỏ thì thừa sức.
Thỏ không chịu được nóng, Triệu Diệp Thanh chọn một khoảng đất phía sau nhà, sát tường ngoài, nhổ sạch cỏ, nén chặt đất rồi đổ xi măng.
Xung quanh dùng ván gỗ dày vây kín, mong là dùng được lâu, đừng mấy hôm đã bị gặm hỏng.
Tường ván gỗ phải cao một mét. Cô từng thấy thỏ có thể nhảy cao năm sáu mươi xen-ti-mét, ván cao một mét thì chắc là nhảy không ra được.
Triệu Diệp Thanh còn dùng mấy miếng gỗ thừa làm máng ăn, rồi lấy một cái bát inox cũ làm máng uống.
Thả thỏ vào, chúng có vẻ cảnh giác, đứng im một chỗ không nhúc nhích. Triệu Diệp Thanh để thức ăn và nước uống cho chúng.
Đến sáng hôm sau khi cô ra xem, mấy con thỏ đã chạy nhảy tung tăng.
Để được ngắm cảnh thỏ ăn cà rốt, Triệu Diệp Thanh tìm hạt cà rốt trong đống hạt giống, gieo vào khu vực trồng khoai tây và khoai lang.
Sau đó cô chính thức thay tấm biển khu vực đó thành “Khu củ rễ”.
-
Ngày 1 tháng 6 năm 3033
Cô đã trở về núi được hai tháng, và cũng đã một tháng rưỡi kể từ khi mặt đất nứt ra.
Tiếng trong đài radio, ngoài lúc đầu khi đất nứt kêu gọi mọi người chờ cứu hộ, thì hôm nay cuối cùng cũng có thêm một thông báo khác.
“Cảnh báo nắng nóng cấp cam: Các cơ quan và đơn vị liên quan căn cứ theo chức trách, thực hiện các biện pháp phòng chống nắng nóng tại các điểm cứu trợ, dừng các hoạt động xây dựng ngoài trời, bảo vệ người già, trẻ em, người bệnh, và đặc biệt chú ý phòng cháy.”
Triệu Diệp Thanh vừa nghe, vừa rải thức ăn cho gà trong sân, nhìn đàn gà ngốc nghếch chạy ùa tới mổ lia lịa trên đất.
Cảnh báo nắng nóng cấp cam nghĩa là nhiệt độ trong ngày sẽ lên trên 37 độ.
Nhiệt độ trong núi thấp hơn, trung bình thấp hơn gần mười độ, bây giờ chắc khoảng 27, 28 độ.
Đầu tháng sáu mà nhiệt độ thế này quả là không bình thường.
Trong vòng một trăm năm trở lại đây, chỉ có vài lần xảy ra hiện tượng nắng nóng bất thường như vậy, đều là do hiện tượng El Niño. Không biết năm nay có phải vậy không. Mỗi lần El Niño xảy ra, nước họ đều không bị ảnh hưởng bởi nắng nóng quá cao.
Vì mỗi lần El Niño là lại bắt đầu mưa, các nơi đều xảy ra lũ lụt.
Nếu năm nay cũng vậy, thì quả là họa vô đơn chí.
Triệu Diệp Thanh tự hỏi có nên đi thăm dò đường ra ngoài không, dù chưa vội đi ngay thì cũng có thêm một lựa chọn.
Cô trèo lên núi, lên tháp quan sát, nhìn về phía đối diện vết nứt.
Từ con đường trải dài lên, có một vùng bóng râm rõ rệt, chắc là do đất đai xung quanh bị sụt lún.
Càng lên cao về phía dãy núi, bóng râm càng ít.
Nghĩa là chưa chắc đã không đi được.
Nhưng chỉ tính đến chỗ bóng râm giảm bớt chứ chưa biến mất thôi cũng đã cách không biết bao nhiêu cây số.
Chắc ít nhất cũng ba mươi cây số...
Cô không đủ can đảm. Không nói gì khác, chỉ riêng lần trước đi lấy nhựa thông, dấu vết con gấu đen để lại đã khiến cô không dám bén mảng đến khu rừng đó nữa.
Huống chi thú dữ trong núi đâu chỉ có mỗi con gấu đó.
Triệu Diệp Thanh chuyển ánh mắt về phía thị trấn, không nhìn rõ chi tiết, có vẻ không khác gì lúc mới bị thiên tai, mà lại có vẻ hoang vắng hơn.
Đây là vùng núi, sau thiên tai chính quyền chắc chắn sẽ chuyển người dân về huyện, chứ cứu hộ trong núi khó khăn lắm, vận chuyển vật tư cũng là vấn đề lớn.
Trước khi về nhà, Triệu Diệp Thanh tiện đường kiểm tra xem mạch nước có gì bất thường không.
Vừa đến gần, cô nghe thấy trong bụi cỏ có âm thanh lạ lọt vào tai...
“Meo... meo...” Tiếng kêu vừa nhẹ vừa mềm, còn có chút dính dính.
Triệu Diệp Thanh: ??? Cái gì thế này??
Trong núi sâu thế này làm gì có mèo con chứ?
