Chương 36: Mưa đá to bằng nắm tay
Quả nhiên không thể kỳ vọng quá nhiều vào một số người.
Kể từ hôm đó, ngày nào Mục Hề cũng chọn sẵn món ăn tối vào buổi sáng.
Triệu Diệp Thanh sau khi ngủ dậy thấy trên bàn ở phòng khách có một tờ giấy.
‘Khoai lang kéo sợi, trứng xào nấm bạch sâm, cá nhỏ xào chua.’
Nấm bạch sâm là tối qua Mục Hề mang về.
Cô từng muốn phản đối, bảo anh nấu ăn, nhưng từ khi anh trở về và đi tìm đồ ăn, bữa ăn quả thực được cải thiện không ít.
Triệu Diệp Thanh định nhân lúc nắng hôm nay không quá gắt, tranh thủ sơn đen cái nhà lưới, chuyện này đã trì hoãn mấy ngày rồi.
Trước đây câu đối trong nhà đều do bà viết tay, mấy lọ mực vẫn còn để trong tủ.
Triệu Diệp Thanh tìm mực dưới gầm bàn của bà, với diện tích nhà lưới trong nhà, ít nhất cũng phải hai lọ.
Cô đổ mực ra chậu nhỏ, cầm chổi quét sơn, chấm mực rồi quét lên nhà lưới.
Trước đây cô từng thấy người ta làm thế, nhưng đến khi tự làm thì phát hiện tấm màng mình mua hình như không giống của người ta, mực chỉ để lại vệt mờ mờ.
Mục Hề cõng một gùi quả thông về nhà, thấy Triệu Diệp Thanh làm vậy thì hơi bất lực.
“Chất liệu của cô không phải loại người ta dùng, lên màu không được đâu.”
Triệu Diệp Thanh cũng biết cách này không xong, nhưng cô còn phương án dự phòng.
Trong tủ ngoài mực còn rất nhiều giấy, là giấy bà luyện thư pháp ngày xưa còn thừa, rộng dài một mét chưa cắt, giấy thô ráp, cắt ra có mép lông.
Trong tủ còn cả một xấp lớn.
Triệu Diệp Thanh lấy chúng ra, rút một tờ, dùng mực làm hơi ướt rồi mở ra, phơi dưới nắng một lúc là khô, tờ giấy khô hẳn có màu xanh xám.
Triệu Diệp Thanh dùng keo dán giấy vào mặt trong của nhà lưới.
Chỗ dán xong ánh sáng giảm đi kha khá, nhưng không đến mức không có ánh sáng, sẽ không làm rau bị vống.
Triệu Diệp Thanh vỗ tay, đắc ý nói, “Thế nào?”
Mục Hề giơ ngón cái một cách hời hợt, “Giỏi lắm, giỏi lắm.”
Hai người phơi khô hết chỗ giấy rồi xử lý xong, Triệu Diệp Thanh bắt đầu dán từ vườn rau nhỏ, Mục Hề bê một xấp giấy đi ra ngoài.
Triệu Diệp Thanh gọi với theo, “Anh dán chỗ này, không ra ngoài à?”
“Tôi sợ đợi cô dán xong thì tôi không kịp ăn tối.”
Tốt lắm.
Mục Hề làm rất nhanh, khi Triệu Diệp Thanh dán xong vườn rau nhỏ thì anh cũng đã dán xong vườn rau lớn và thu dọn đồ đạc đi vào.
Triệu Diệp Thanh lấy từ tủ lạnh ra hai que kem tự làm từ sữa và kiwi, đưa cho Mục Hề một que.
“Lát nữa anh còn ra ngoài không?”
Mục Hề nhận lấy cắn một miếng, “Có.”
Triệu Diệp Thanh không biết vì sao anh ngày nào cũng phải ra ngoài, thời tiết càng ngày càng nóng, trong nhà cũng không thiếu thức ăn.
Nhưng cô cũng không muốn hỏi gì nhiều, làm như mình quản thúc anh lắm vậy.
Triệu Diệp Thanh gật đầu, “Chú ý an toàn.”
Mục Hề vài miếng ăn hết que kem, rửa sạch que rồi để vào bát, vẫn có thể dùng lại.
Ngoài cửa sổ đột nhiên bắt đầu nổi gió.
Chỉ trong chốc lát đã thổi tan hơi nóng trong không khí, mang đến chút mát mẻ.
Mục Hề thu quần áo đang phơi bên ngoài vào.
Triệu Diệp Thanh đứng ở cửa cảm nhận luồng gió mát, chưa kịp tận hưởng thì gió đã thổi càng lúc càng mạnh.
Mục Hề đi ra cửa nhìn bầu trời, “Cảm giác không ổn, chắc sắp có mưa đá.”
Triệu Diệp Thanh nhìn nhà lưới bị gió thổi kêu rào rào bên cạnh, hơi sốt ruột, “Vậy làm sao bây giờ?”
Mục Hề bước dài đến nhà kho lấy đinh và búa, “Đành phải tháo đông vá tây thôi.”
Cái nhà lưới thủ công của cô chắc chắn không chịu nổi mưa đá, Mục Hề nói ý định của mình, trước tiên tháo tấm ván gỗ vây quanh bên cạnh xuống, đóng chân lên, chống lên mái nhà lưới.
Triệu Diệp Thanh không cần nghĩ ngợi đã đồng ý, mấy cây rau cô vất vả trồng, mất một cây là cô thấy lỗ nặng.
Từ đống củi tìm mấy thanh gỗ to, dùng đinh ghép lại với nhau.
Sức Triệu Diệp Thanh không lớn, lúc trước đóng hàng rào xuống đất cũng không sâu lắm.
Mục Hề tính toán độ dài, tháo đinh ở chỗ cần tách ra, rồi nhổ cả một mảng hàng rào gỗ lên khỏi mặt đất.
Triệu Diệp Thanh may mắn được thấy cơ bắp trên cánh tay anh.
Hai cục to đùng, bình thường giấu trong áo cộc tay đúng là không nhìn ra.
Hàng rào bị tháo một phần ba, mái của hai vườn rau cuối cùng cũng có chỗ dựa.
Vừa làm xong được mấy phút, theo mấy tiếng sấm ầm ầm vang lên, những hạt mưa to như hạt đậu lộp độp rơi xuống vùng đất khô cằn rồi ngấm vào.
Triệu Diệp Thanh đứng dưới mái hiên nhìn, cô chưa từng thấy mưa đá bao giờ.
Đang định hỏi Mục Hề, có phải anh đoán sai rồi không, đâu thấy mưa đá đâu.
Chưa kịp mở lời, một cục băng to bằng nắm tay từ trên trời rơi xuống, vỡ tan trước mặt cô.
Triệu Diệp Thanh đứng như trời trồng, một lúc lâu sau mới chỉ vào mưa đá quay sang hỏi Mục Hề bên cạnh, “Mưa đá, đều như thế này à?”
Rơi trúng người thì chết mất thôi nhỉ?
Mục Hề nhíu mày thật chặt, “Mưa đá bình thường chỉ bằng một phần mười cục này thôi.”
Ngói trên mái nhà bị rơi vỡ tứ tung, may mà ngói chỉ dùng để giữ ấm và cách nhiệt, bên dưới là trần bịt kín, không rơi được vào trong nhà.
Bên ngoài trời tối sầm lại như muốn sụp xuống, cây cối trong rừng xung quanh bị gió mạnh thổi nghiêng hết về một phía, để lộ ra bầu trời vốn bị che khuất, mây đen kín mít xen lẫn tia chớp, bao phủ cả Mai Sơn.
Triệu Diệp Thanh đột nhiên nhớ đến con thỏ sắp đẻ, hôm qua đã thấy sữa trào ra rồi, chắc hôm nay sẽ đẻ, cô đứng dậy chạy ra ngoài, bị Mục Hề kéo lại.
“Sống lâu quá rồi à?”
Triệu Diệp Thanh hơi sốt ruột, “Tôi đội chậu đi, quên mất con thỏ ở sân sau rồi.”
Mục Hề cầm hai cái chậu giơ lên đầu xông ra ngoài, để lại một câu, “Cô đứng yên đó đừng nhúc nhích.”
Chuồng thỏ làm bằng tre đóng, chắc chắn không chịu nổi mưa đá to bằng nắm tay.
Mục Hề một tay đội chậu trên đầu, một tay ôm một cái chậu khác, trong chậu là hai con thỏ sợ đến run cầm cập và một xác thỏ bị đập vỡ đầu.
“Cái chuồng thỏ làm ẩu của cô đổ rồi, thỏ cái không sao, con thỏ đực này bị đập chết dưới đáy lồng.”
Triệu Diệp Thanh thấy mấy con thỏ trong chậu cũng không nhảy ra ngoài, chắc là bị dọa sợ, cô tìm một cái thùng giấy bỏ hai con vào, lại thả vào mấy lá rau vốn định nấu mì.
Hồ Hồ và Tuyết Bính ở cửa kêu meo meo không ngừng, tỏ vẻ rất hưng phấn với trận mưa giông sấm chớp bên ngoài.
Triệu Diệp Thanh sợ chúng hưng phấn quá chạy ra ngoài, bèn gọi hai con lại trước mặt.
“Mưa đá này phải rơi bao lâu nữa?”
Mục Hề gấp quần áo đã thu vào, tiện tay ném một chiếc áo khoác mỏng cho Triệu Diệp Thanh, nhìn bầu trời âm u, “Khó nói lắm.”
-
Mưa đá rơi từ sáng đến chiều tối, nhưng mưa vẫn chưa ngớt.
Triệu Diệp Thanh sợ trong mưa vẫn còn lẫn mưa đá, không cho Mục Hề ra ngoài nữa.
Cô từ lúc đầu kinh hãi đến giờ dần bình tĩnh lại, nhìn Mục Hề đang nghịch chiếc radio bên cạnh, hỏi, “Trong thành phố cũng mất sóng à?”
“Hầu hết các nơi đều mất rồi, chỗ nào cũng nứt đất, có chỗ còn nứt từ giữa thành phố lan ra ngoài, gần như cả thành phố đều sụt xuống.”
“Còn điện? Cũng mất rồi à?”
Mục Hề đặt radio xuống ngồi lại ghế, “Ừm, nhiều nhánh sông bị chặn rồi, bây giờ người ở các thành phố lớn gần như đều tập trung ở các điểm cứu trợ.”
“Vậy còn anh, sao anh về được?”
