Chương 72: Làm cung tên
Đêm qua chắc chắn phải đốt lửa, còn phải ra ngoài kiếm củi.
Vật liệu nhóm lửa thì không thiếu, ngay trước cửa có một đống lớn – mấy cành gai bị chặt xuống.
Mấy cành gai này có cành đã khô, bên trong cuốn theo cả cây khô khác, cả đống cứ như một quả cầu cỏ khô to.
Mục Hề ra ngoài tìm củi, Triệu Diệp Thanh ở trong hang xử lý quả cầu cỏ to này.
Nhóm lửa trước hết cần vật liệu dễ cháy, mà thể tích cũng không được quá lớn, cô cần cắt đứt mấy cành gai có gai mới lấy được cỏ khô bên trong, dây gai cũng có thể dùng làm vật liệu nhóm lửa.
Cô tách quả cầu cỏ ra, thì Mục Hề cũng ôm củi về.
Đầu tiên dùng mấy cành gỗ to lót đáy, chừa một chút khoảng trống ở giữa rồi đặt vật liệu nhóm lửa lên, trên vật liệu bắc mấy cành củi nhỏ.
Triệu Diệp Thanh lấy bật lửa ra châm vào đám cỏ khô, dùng miệng khẽ thổi vào mấy cành củi nhỏ đang cháy, thấy ngọn lửa đã lớn hơn thì mới dừng lại.
Mục Hề nói: “Lúc nãy tôi nhặt củi có thấy bên cạnh có một cây hồng, cô ở trong hang đợi tôi đi hái về.”
Triệu Diệp Thanh không ý kiến gì, ngọn lửa vừa nhóm lên cần có người trông chừng, tránh bị tắt.
Mục Hề động tác rất nhanh, ôm về ngoài mấy quả hồng còn có thân một cây nhỏ và hai cuộn vỏ cây.
Nhìn qua thì không giống thứ để đốt lửa, Triệu Diệp Thanh tò mò hỏi.
Mục Hề đáp: “Tôi muốn làm một cây cung tên, đạn thì có thể tiết kiệm được chút nào hay chút đó, khoảng thời gian này phải kiếm thức ăn trong rừng, tôi thử xem có thể dùng nó để săn bắn không.”
Câu này anh nói không có chút tự tin nào, làm cung tên anh cũng chưa có kinh nghiệm.
Thân cây nhỏ này chỉ to bằng cánh tay, Mục Hề bỏ hết cành lá trên đó đi, chừa lại đoạn dài khoảng hai mét.
Làm cung thì trước hết phải chẻ dọc thân cây từ giữa ra làm hai, Mục Hề mở ba lô, lấy con dao nhỏ ra bắt đầu chuốt thân cây.
Con dao rất sắc, chuốt gỗ cứ như bổ dưa hấu vậy.
Gỗ làm cung cần đủ thẳng, mới đảm bảo mũi tên bắn ra không bị lệch hướng.
Mục Hề giơ miếng gỗ lên ngang tầm mắt, nheo một mắt kiểm tra, thấy chỗ nào chưa được phẳng thì lại đặt xuống chuốt tiếp.
Triệu Diệp Thanh chọn mấy quả hồng đã mềm trong số Mục Hề vừa mang về, dùng dao cắt đôi, cắn vào phần thịt quả ở giữa, có lẽ vì quả được phơi nắng đầy đủ nên lượng đường sẽ cao hơn, quả hồng ngon bất ngờ.
Cô ngạc nhiên mở to mắt, hoàn toàn không có vị chát như tưởng tượng.
Cô lột vỏ nửa quả còn lại rồi đưa lên miệng Mục Hề: “Nếm thử đi.”
Mục Hề tay vẫn làm việc, há miệng đón lấy miếng hồng, ăn xong nói: “Sáng mai trước khi đi hái thêm mấy quả nữa.”
Cho ăn xong, cô tiếp tục quay lại chọn nốt số hồng còn lại, và chuẩn bị bữa tối hôm nay.
Khoai lang, khoai tây và đồ hộp có thể để được lâu, ngô thì còn tươi không để được lâu, tối nay phải giải quyết nó.
Trước khi nướng thì dựng một cái giá đơn giản trước.
Thật ra dùng que gỗ xiên vào lõi ngô, đặt bên cạnh lửa hoặc giơ lên trên lửa nướng cũng được, chỉ là cách trước chín chậm mà rất dễ cháy, ngoài thì đen mà trong vẫn sống, còn cách sau thì tay mỏi.
Nướng đồ ăn tốt nhất không để lửa trực tiếp tiếp xúc với thức ăn, làm một cái giá đơn giản cao hơn ngọn lửa rồi đặt ngô lên trên, dùng nhiệt lượng tỏa ra từ ngọn lửa để nướng chín, ngô sẽ không bị cháy đen, mà tổng thời gian còn nhanh hơn cách xiên que nướng.
Đúng là “mài dao không lỡ việc đốn củi”.
Dùng bốn cành củi buộc thành hai giá chữ X, cắm xuống đất mỗi bên một cái, xiên một cành cây qua giữa ngô, rồi bắc lên hai giá chữ X.
Khoảng cách đến ngọn lửa vừa đúng một hai phân.
Cuối cùng Mục Hề cũng chuốt phẳng miếng gỗ, hai đầu cung còn phải khứa rãnh để buộc dây cung.
Ở giữa còn phải chuốt ra một đoạn tay cầm dài khoảng mười lăm phân, để cầm cung cho chắc.
Còn dây cung thì dùng hai cuộn vỏ cây vừa mang về.
Loại vỏ cây này không phải loại vỏ già trước kia dùng để làm giàn che nắng che mưa cho rau, mà là vỏ của một loại cây nhỏ chỉ to bằng ngón tay cái.
Loại cây này trong rừng mọc rất nhanh, nhất là sau mưa, cứ như măng vậy, chẳng mấy ngày đã vút lên cao.
Vỏ cây mềm dẻo, sợi rất dài, dùng làm dây thừng bền hơn dây mây.
Trước kia dùng loại vỏ cây này làm dây thừng, cần phơi hai ba ngày mới dùng được, dạo này nắng to kinh khủng, nước trong vỏ cây cũng bay hơi khá nhiều, Mục Hề đặt nó bên cạnh đống lửa, một lúc sau lớp vỏ xanh bên trong đã chuyển sang màu nâu nhạt.
Xé vỏ cây thành sợi nhỏ, hai sợi nhỏ xoắn theo chiều kim đồng hồ thành sợi dây nhỏ, rồi hai sợi dây nhỏ xoắn ngược chiều kim đồng hồ thành dây cung.
Sợi dây được xoắn theo hai hướng, lực tác dụng tương hỗ nên sẽ không bị tách ra.
Sợi dây xoắn xong kẹp vào rãnh cung, một đầu buộc chặt, đầu kia cần bẻ cong cung mới buộc được.
Một tay dùng lực ấn đầu kia của cung xuống, buộc dây cung vào, vậy là một cây cung hoàn thành.
Mục Hề thử kéo dây cung, sợi dây căng phát ra tiếng “kẹt kẹt” trầm đục.
Sau khi cung bị uốn cong cần phải chỉnh lại thân cung lần nữa, xác nhận nó nằm ngang.
Mục Hề nhặt hai cục đá bị phong hóa bề mặt trong hang, loại đá này bề mặt lồi lõm, thích hợp nhất để mài.
Anh đặt cục đá lên thân cung mài đi mài lại, những chỗ lồi lõm do dao chuốt tạo ra được mài nhẵn đi, rồi lại dùng dao gọt bỏ những vụn gỗ bị mài ra.
Những chỗ lõm nhỏ trên thân cung nếu không mài phẳng, thì một chỗ lõm nào đó sẽ thành điểm uốn của cung, dùng vài lần là cánh cung sẽ gãy.
Có cung rồi còn phải làm tên.
Tên không có mũi tên bằng sắt, tốt nhất không dùng cành cây khô, phải dùng cành tươi, như vậy mũi tên bắn ra mới không bị nhẹ bẫng, cũng không bị nứt khi chịu lực.
Ngoài hang có rất nhiều cây nhỏ, Mục Hề bẻ ở cửa hang năm sáu cành cây to bằng ngón tay, tiếp tục dùng dao chuốt.
Lớp vỏ bên ngoài cành cây phải gọt bỏ, tránh giữa chừng bị tuột ra làm đổi hướng mũi tên.
Mũi tên chắc chắn phải nhọn, Mục Hề dùng dao chuốt nhọn một đầu, lại hơ lên lửa một lúc, mũi tên sau khi nướng sẽ cứng hơn.
Mục Hề đã có ý định làm cung tên từ lâu, trước đây khi con ngỗng ở nhà chết, anh đã nhặt lông ngỗng cất đi, bình thường Hồ Hồ và Tuyết Bính ra ngoài tha về những con chim, nếu lông đuôi đủ dài, anh cũng giữ lại, để phòng khi cần dùng.
Lần này ra ngoài cũng không quên mang theo, để làm lông đuôi cho mũi tên.
Triệu Diệp Thanh không ngờ anh giữ lông chim là để dùng hôm nay, có chút phục: “Anh còn nghĩ ra được cái này nữa à.”
Mục Hề giải thích, lông đuôi tên tốt nhất là lông chim ưng, kém hơn thì dùng lông ngỗng, trước đây ở trường thầy giáo từng nói với bọn họ, để xác định kẻ săn trộm ngoài việc bắt quả tang tại trận, còn phải quan sát kỹ trang phục và phụ kiện của chúng, một chiếc lông chim không ai để ý có thể chính là manh mối then chốt.
Có thợ săn sẽ lấy răng động vật làm vòng cổ, còn có người thích chim săn hung dữ, sẽ lấy lông chim ưng làm vòng cổ và bùa hộ mệnh.
Coi như là trò tâm linh của bọn săn trộm, cũng là huân chương chiến công.
Triệu Diệp Thanh gật gù ra vẻ hiểu biết: “Hiểu rồi, cũng giống như cái bùa Mô Kim trong mấy phim trộm mộ ấy nhỉ.”
