Chương 24: Trận chiến đầu tiên của Đại Bàng (Phần 1)
Sau khi Tiểu Mi rời đi, những người sống sót ít ỏi còn lại trong khu Thiên Thúy Hoa Đình cũng lần lượt tập trung dưới lầu.
Người thì cầm dao bổ dưa, dao bếp; người thì cầm gậy bóng chày, búa; thậm chí có người còn cầm cả sào phơi đồ bằng sắt.
Đủ loại, thứ gì cũng có.
Trên người họ cũng mặc đủ kiểu áo giáp tự chế đơn giản.
Kiểu thì dùng bìa carton dày quấn quanh tay chân, kiểu thì dùng chảo đáy bằng che ngực, cũng có người đội mũ bảo hiểm xe máy và đeo kính bảo hộ.
Chỉ cần thứ gì trong nhà có thể dùng được là họ đem ra dùng hết, hận không thể vũ trang đến tận răng.
Họ đứng trên ban công, thu hết cảnh tượng vừa xảy ra ở cổng khu dân cư vào mắt.
Người tinh mắt thấy Hòa Ninh và nhóm của cô ra vào từ tòa 9, liền chặn Trần Văn, Trần Võ – hai anh em cũng ở tòa 9 – hỏi dồn dập, hận không thể moi ra hết nội tình.
Nhưng hai anh em không dám chọc vào đám chị đại trên lầu, ai hỏi cũng lắc đầu nói không biết, cứ giả ngu giả ngơ cho xong chuyện.
Điều đó khiến Hòa Ninh và nhóm của cô trở nên càng thần bí trong mắt mọi người.
Trực giác mách bảo họ rằng đám người này tuyệt đối không phải dạng vừa; chẳng phải chỉ nói vài câu mà đã khiến con thú biến dị ngoan ngoãn đi theo về nhà sao?
Cũng may chỉ có số ít người tò mò lại gần hỏi, phần lớn đều mang vẻ mặt đờ đẫn, như thể mất hồn vậy.
Hòa Ninh không quan tâm nhóm người này nghĩ gì. Cô dẫn Tiểu Mi về nhà, cho nó ăn xong thì cũng đã gần trưa.
Bữa trưa hôm đó ăn cơm cà ri.
Vốn là thịt bò nấu cho Đại Bàng, nhưng Đại Bàng chưa từng ăn cá, tò mò không biết vị ra sao.
Còn biết làm sao được? Chiều nó thôi.
Trong lúc đó, Tử Nghiên nói với mọi người rằng sau khi biến dị, Tiểu Mi đã được tăng cường trên nhiều phương diện.
Tăng nhiều nhất là tốc độ, tiếp đến là thính giác. Trong phạm vi trăm mét, chỉ cần một chút động tĩnh cũng khó lọt khỏi tai nó; móng vuốt của nó cũng trở thành vũ khí sắc bén nhất.
Còn Đại Bàng, nhìn thân hình vạm vỡ với những bắp thịt cuồn cuộn là đủ biết tăng mạnh nhất là sức mạnh; ngoài ra còn có khứu giác cực nhạy và lực cắn đáng sợ.
Người ta thường nói gì ấy nhỉ?
Chó thính mũi, mèo thính tai.
Quả không sai.
Nghĩ đi, việc gì làm được hôm nay thì đừng để đến mai. Thế là mọi người dời luôn chuyến đi đến trại chăn nuôi ở ngoại ô phía Tây từ ngày mai sang hôm nay.
Hòa Ninh lái xe, Uất Phi ngồi ghế phụ, Ngải Yên Yên dẫn hai anh em ngồi hàng sau, còn Tiểu Mi và Đại Bàng thì chạy theo sau xe.
Mở bản đồ offline đã tải sẵn, Hòa Ninh chọn một con đường vắng vẻ nhưng rộng rãi, ngày thường xe cộ đi lại rất ít.
Cô không muốn đi được một đoạn lại gặp cảnh tai nạn lớn chắn đường.
Thôi thì đi vòng một chút cũng được, xăng trong không gian vẫn còn kha khá.
Trên bản đồ hiển thị quãng đường khoảng hai mươi cây số. Vì phía sau còn hai con chạy theo nên Hòa Ninh cũng không lái nhanh lắm.
Hóa ra...
Cô đã coi thường chúng.
Hai con bốn chân này trông có vẻ thảnh thơi hết chỗ nói.
Đặc biệt là Tiền Đại Bàng, vì đây là lần đầu ra ngoài sau khi biến dị, nó chạy như được thả rông, vui sướng ra mặt.
Nó còn quay sang nhìn họ với vẻ mặt khinh khỉnh.
Tiền Đại Bàng: Chỉ thế thôi á? Tôi vượt xe luôn cho xem!
Hòa Ninh không chịu được kích tướng, liếc nhìn Tiền Đại Bàng đang chạy song song với xe rồi đạp sát ga.
Đến khi cô chạy 120 km/h, ngài còn định đối phó thế nào đây?
Đại Bàng: Chị đại ăn gian!
Tiểu Mi: Nụ cười ngại ngùng nhưng vẫn lịch sự ^_^
Cũng chỉ phóng một lúc, vì trên xe còn có trẻ con.
Dọc đường, gặp zombie đi lẻ thì không dừng lại, nhưng nếu gặp nhiều thì vẫn dừng xe để giết zombie lấy tinh hạch.
Tất nhiên, giữa đường cũng gặp một con thỏ hoang biến thành zombie, bị Tiểu Mi giải quyết gọn trong hai phát.
Trong cơ thể lũ động vật zombie cũng hình thành tinh hạch. Điểm khác với zombie thường là tinh hạch của động vật zombie to hơn một chút.
Zombie thường cho tinh hạch cỡ hạt đậu nành, còn động vật zombie cho tinh hạch cỡ trứng cút.
Loại tinh hạch này, dị năng giả không thể hấp thụ; chỉ có những động vật biến dị như chúng mới hấp thụ được.
Tiểu Mi cắn “rắc” một phát là nuốt luôn.
Một giờ sau, họ đến nơi.
Cổng trại chăn nuôi là hai cánh cổng sắt song sắt rất lớn, mở ra hai bên. Then cửa cắm vào khớp khóa nhưng không khóa lại, chỉ cần từ bên ngoài thò tay vào là mở được.
Xung quanh là một bức tường rào kiên cố, vừa ngăn chặn hiệu quả kẻ xâm nhập và sự quấy nhiễu từ bên ngoài, vừa mang lại cảm giác an toàn cho đám động vật sống bên trong.
Tin tốt là bức tường đã ngăn được zombie, cho nên trại chăn nuôi không bị chúng tấn công.
Tin xấu là bên trong trại rất có thể sẽ có thú biến dị.
Sau khi giải quyết xong đám zombie xung quanh, Hòa Ninh cẩn thận kéo then cửa rồi bước vào.
Đưa mắt nhìn quanh, trại chăn nuôi này quy mô rất lớn, bố trí ngăn nắp, toàn bộ đều dùng thiết bị chăn nuôi tự động hóa.
Bên trái là dãy chuồng gà, chuồng vịt xếp thẳng tắp; bên phải là chuồng lợn rộng rãi được trải rơm và mùn cưa; phía trong nữa là khu nuôi cá.
Mỗi khu vực đều có trang thiết bị hiện đại và tiện nghi, đảm bảo cho vật nuôi phát triển khỏe mạnh.
Nhìn thấy đàn gia súc trong trại vẫn còn nhảy nhót khỏe mạnh, mắt Đại Bàng sáng rực lên.
“Gâu!”
[Của tôi! Tất cả là của tôi!]
Nhưng chính tiếng sủa đó đã kinh động đến con thú biến dị bên trong.
Một sinh vật có thân hình còn lớn hơn cả Đại Bàng từ sau chuồng gà chậm rãi bước ra.
Nó có bắp thịt rắn chắc, vạm vỡ, nhưng bộ lông rụng gần hết, chỉ còn lởm chởm vài mảng.
Nhìn qua có vẻ là con chó giữ cửa của trại trước đây, tiếc là không còn nhận ra giống chó nào nữa.
Đôi mắt vốn sáng và linh hoạt trước kia giờ đã trở thành màu trắng đục, không còn chút ánh sáng của sự sống.
Khi nhìn Hòa Ninh và mọi người, trong ánh mắt nó không hề có cảm xúc hay ý thức, chỉ toàn một màu chết chóc.
Hàm răng sắc nhọn lộ ra khỏi miệng; nhìn kỹ, trên đó còn dính những mẩu thịt thối vụn và một lớp máu đặc quánh.
Hòa Ninh hơi bực, quay sang phát cho Đại Bàng một cái tát, tất nhiên là rất nhẹ.
“Chỉ biết sủa bậy!”
“Gâu!?”
[Chị đại! Tôi không cần mặt mũi à!?]
Hòa Ninh hết nói nổi: “Vốn định dẫn Tử Dịch dùng màng khí tàng hình vào thăm dò trước. Mày tự gây ra thì tự giải quyết đi.”
Nói xong, cô lùi lại một bước.
Tiền Đại Bàng: ...
Thôi được, chị đại cứ chờ xem tôi tung hoành bốn phương nhé!
