Chương 25: Trận Đầu Của Đại Bàng (Phần 2)
Bãi cỏ xanh mướt trong trang trại chứng kiến trận chiến sinh tử này.
Làn gió nhẹ thổi qua, những khóm cỏ đung đưa theo dáng vẻ của hai con chó khổng lồ.
Không giống vẻ ngốc nghếch thường thấy trước mặt Hòa Ninh và mọi người, khi Đại Bàng quay đầu nhìn con chó khổng lồ biến dị, sắc mặt lập tức thay đổi.
Ánh mắt nó sắc như dao, tập trung nhìn đối thủ, đồng thời dựng đứng đôi tai cao.
Sự bạo lực và khát máu sục sôi trong huyết quản, lộ rõ khát khao chiến thắng vô tận.
Trận này, nó sẽ thắng.
Còn đối thủ, ánh mắt chỉ lộ rõ đói khát và tàn nhẫn, cái miệng đầy máu phát ra những tiếng gầm trầm thấp hung dữ.
Đang dồn sức chờ phát động.
Đại Bàng lùi lại rồi bật người, lao thẳng về phía trước, ra đòn đầu tiên.
Một tiếng va chạm như sấm vang khắp xung quanh, hai thân hình khổng lồ đâm sầm vào nhau.
Con chó khổng lồ biến dị di chuyển nhanh khác thường, không màng đau đớn, điên cuồng vung móng vuốt.
Đại Bàng cũng không chịu thua, tìm cách nắm bắt sơ hở của đối thủ để gây sát thương tối đa.
Trong những pha giao đấu dữ dội, thời gian dường như chậm lại.
Anh em nhà họ Lăng nắm chặt tay, lo lắng dõi theo trận giao tranh nghẹt thở này.
Hòa Ninh chỉ muốn cho con chó ra tay rèn luyện, không hề trách nó làm lộ chuyện, càng không nỡ nhìn nó bị thương.
“Tiểu Mi, khi cần thì hỗ trợ một tay.”
Đồng tử Tiểu Mi lập tức co lại thành một đường thẳng, nó đứng im không nhúc nhích, dán mắt vào trận chiến, chỉ cần có tình huống là sẽ không chút do dự lao vào trợ giúp.
Trận chiến diễn ra vô cùng ác liệt.
Cuối cùng, Đại Bàng nắm bắt thời cơ, nhanh chóng lao lên.
Vừa né được đòn tấn công của đối thủ, nó không chút do dự cắm hàm răng sắc nhọn vào cổ đối phương, kết thúc trận chiến.
“Aooooo!!”
Đại Bàng đặt một chân lên xác con chó khổng lồ biến dị, ngẩng cao đầu, ưỡn người, tạo dáng đầy tự tin và uy nghiêm.
Tiếng gầm vang lên như muốn khẳng định niềm vui chiến thắng.
Sau khi trút cơn phấn khích, nó lập tức trở lại đúng bản chất husky vốn có.
Nó nhún nhảy chạy đến bên cạnh Hòa Ninh, vẻ mặt kiêu ngạo nhưng lại đáng yêu nhìn cô, “Gâu!”
【Thế nào, đại tỷ, tiểu gia không làm mất mặt tỷ chứ!】
Nhìn bộ dạng của nó, Hòa Ninh làm sao không biết con chó này đang nghĩ gì, thật là dở khóc dở cười.
Cô định ôm Đại Bàng một cái, nhưng thấy trên người nó đầy vết máu liền vứt bỏ ý định đó ngay.
Tất nhiên là phải khen ngợi: “Biết mày giỏi rồi, mau tìm chỗ nào đó tắm rửa đi.”
Cả người toàn mùi máu, hôi không chịu được.
Ngải Yên Yên khoác tay Uất Phi, cười tươi nói: “Đại Bàng, giỏi lắm!”
Uất Phi cũng vui mừng giơ ngón cái khen ngợi nó.
Anh em nhà họ Lăng nhìn Đại Bàng bằng ánh mắt long lanh, đây chính là Đại Bàng của bọn họ!
Tiền Đại Bàng thè lưỡi, thở hổn hển sung sướng: “Đại Bàng ta sắp bay bổng lên rồi đây~”
Sau khi để Đại Bàng ra con sông gần đó tắm rửa, Hòa Ninh và mọi người tiến sâu vào bên trong.
Ngoài con chó khổng lồ vừa nãy, nơi này còn có không ít xác zombie, cùng với vài con thú biến dị cũng đã biến thành zombie.
Xem ra trong trại chăn nuôi đã từng xảy ra nội chiến, kẻ chiến thắng chính là con chó zombie vừa bị Đại Bàng giết chết.
Vậy là, trại chăn nuôi coi như an toàn tuyệt đối rồi.
Vậy là cô có thể bắt đầu thu hoạch.
Tính sơ sơ, gà vịt mỗi loại hơn hai nghìn con, bò ba trăm con, lợn gần một nghìn con, còn trong ao cá cũng bắt lên được mấy nghìn con cá trưởng thành.
À đúng rồi, còn có mấy chục nghìn quả trứng gà và trứng vịt.
Phía sâu trong trại còn có một nhà máy chế biến lớn, toàn bộ đều là thiết bị giết mổ tự động, tất nhiên cũng có nguồn điện dự phòng.
May mà họ đến ngay hôm nay khi vừa mất điện, nếu trễ thêm vài ngày nữa thì mới thật sự phiền phức.
Trước đây họ từng tính nuôi thêm gà, vịt và thỏ trong không gian.
Nhưng sau khi thử nghiệm, họ phát hiện dù không phải chính họ mà là động vật sống bỏ vào không gian, thì chiếc đồng hồ cát vẫn bắt đầu đếm giờ.
Kế hoạch chăn nuôi thế là chết yểu.
Hòa Ninh làm theo hướng dẫn vận hành, khởi động thiết bị giết mổ tự động.
Đợi xử lý xong tất cả và thu vào không gian, trời đã tối đen như mực, nguồn điện dự phòng của trại cũng ngừng hoạt động.
Có nhiều thịt tươi như vậy, một thời gian dài không cần lo lắng về vấn đề này.
Vì ở ngoài, bữa tối họ đối phó qua loa, mỗi người ăn vài cái bánh bao.
Đến khi về đến nhà, đã quá mười hai giờ, ai nấy rửa ráy rồi đi nghỉ.
Những ngày tiếp theo, họ tập luyện vào buổi sáng, sau bữa trưa lại ra ngoài săn zombie, mãi đến giờ cơm tối mới về.
Nhờ có thiết bị phát điện năng lượng mặt trời và nguồn điện trong không gian, họ không thiếu điện dùng.
Lúc rảnh rỗi, mọi người ngồi lại với nhau, xem phim bộ và phim điện ảnh đã tải sẵn.
Đối với họ, cứ như tận thế rồi, mà lại như chưa tận thế vậy.
Ăn, ngủ, giải trí đều bình thường, chỉ là công việc và học tập hằng ngày được thay bằng rèn luyện thể lực và săn zombie.
Cuộc sống như vậy kéo dài một tuần.
Hôm đó, họ ra ngoài thu thập tinh hạch như thường lệ.
Ra khỏi cửa mới phát hiện bên ngoài nổi sương mù.
Trời âm u, mây dày đặc.
Sương mù dày đặc khiến thành phố hoang vắng này càng thêm ngột ngạt, kinh hoàng.
Trên đường phố, những con zombie thân thể thối rữa, tứ chi biến dạng, bước đi loạng choạng, vô định lang thang.
Khi thấy Hòa Ninh và mọi người, chúng lộ ra vẻ mặt hung tợn lao đến, như những con quỷ đói mó thấy sơn hào hải vị.
Hòa Ninh cầm đao đi đầu, ánh đao loé lên trong sương mù, mỗi nhát chém đều kèm theo tiếng máu thịt văng tung toé.
Uất Phi và Ngải Yên Yên bọc hậu, hai người ngưng tụ dị năng, nhắm chính xác vào đầu lũ zombie phía sau mà ra đòn.
Một con mèo, một con chó ở hai bên, tạo thành một vòng vây bảo vệ, đưa hai anh em nhà họ Lăng vào giữa.
Lăng Tử Dịch bình tĩnh nâng súng, một phát một con zombie.
Lúc này, cậu đã có thể hạ zombie mà sắc mặt không đổi.
Lăng Tử Nghiên cũng dần quen với cảnh tượng đẫm máu này.
Dù sao nhìn nhiều rồi, cũng thành quen.
Khoảng thời gian này, họ ngày nào cũng sớm ra tối về, không đếm nổi đã giết bao nhiêu zombie.
Hiện tại, tinh hạch đã gom góp được gần hai nghìn viên.
Mọi người nhất trí quyết định tăng ca, cố gắng hôm nay thu đủ hai nghìn năm trăm viên.
Chờ thăng lên cấp ba rồi sẽ nghỉ ngơi thật thoải mái.
Khu trung tâm thành phố đã không còn dấu vết người sống, lũ zombie đói kinh khủng, cứ theo mùi và bám theo đám đông, tản ra các hướng ra ngoài.
Ngoại ô sớm muộn cũng sẽ thành thiên hạ của zombie, ngày đó sẽ không xa.
Vì vậy việc nâng cao thực lực càng trở nên quan trọng.
Sau khi tiêu diệt xong lũ zombie trên con phố này, mấy người có hơi mệt, tìm một chỗ tương đối an toàn để nghỉ ngơi một chút.
