Chương 95: Con trai mềm yếu
Mất ba tiếng xử lý nốt mấy việc còn lại trên du thuyền, tối hôm đó Tạ Chi Vũ lên bờ. Hà Cửu vốn còn muốn rủ anh ta đi uống vài ly, nghe nói người đi rồi thì mặt đầy ngạc nhiên: “Đi rồi à?!”
“Vâng.” Nhân viên ở lại trên thuyền vắt óc nhớ lại, cuối cùng cũng nhớ ra vài lời ít ỏi của Tạ tiên sinh trước khi rời đi, “Tạ tiên sinh nói không về nữa thì hỏng mất.”
Hà Cửu như lâm đại địch: “Hỏng chuyện gì?”
“Chè đậu xanh sẽ hỏng.” Người đó nói.
“…”
Hà Cửu bỗng muốn chửi người.
Biết thế này anh ta mê gái đến vậy, có thử cũng vô ích.
Hà Tích thua không oan, bao nhiêu năm bám đuôi Tạ Chi Vũ cũng chẳng được gì. Vị Ôn tiểu thư kia đến, mới được bao lâu?
Hồn cũng mất rồi!
Đêm dài đằng đẵng, anh ta một mình tiêu dao trên du thuyền.
Còn về người anh em mê gái kia – còn vài phút nữa là mười một giờ, Tạ Chi Vũ mở cửa nhà.
Liếc qua phòng khách không thấy ai.
Lần trước cửa kính nhà vệ sinh phụ vẫn chưa thay mới. Chỗ cửa sổ trống trơn, tắm rửa và đi vệ sinh đều rất bất tiện. Từ đó về sau Ôn Ngưng toàn ngủ trong phòng chính, còn anh ta thì tạm ngủ ghế sofa.
Nhưng đó là mấy hôm trước.
Tối nay về nhà, anh cởi áo khoác vứt lên sofa, đường hoàng đẩy cửa phòng chính.
Trong phòng Ôn Ngưng đang nghe điện thoại, thấy anh thì khựng lại.
Cô nói với đầu dây bên kia: “Vậy lát nữa em nói tiếp với anh.”
Rồi quay sang nhìn anh, dùng khẩu hình: Sao anh về rồi?
Anh khoanh tay dựa vào khung cửa. Áo sơ mi đen tôn lên vẻ lạnh lùng và phong trần của anh, nhất là khi không nói gì chỉ nhìn cô như thế.
Ôn Ngưng nhanh chóng nói bye với đầu dây bên kia, rồi quay lại, nói câu đầu tiên sau vài tiếng xa cách: “Chạy về à?”
“Từ bến tàu chạy về đây, chán nhanh vậy à, muốn mệt chết tôi?”
Ôn Ngưng nhịn cơn muốn lườm, đứng dậy.
Chiếc váy ngủ màu hạnh nhân trên người cô vì cô đứng dậy mà rủ xuống tận đùi, làn da như mỡ đọng, dấu tay in rõ ràng, tất cả phong tình chỉ nhờ hai sợi dây mảnh nâng đỡ.
Tạ Chi Vũ trong mấy bước cô đi tới ngửi thấy mùi sữa tắm của anh, còn có mùi trái cây nhiệt đới trên mái tóc dài của cô.
Như một loại hương đồng thời có cả tầng hương đầu và tầng hương cuối.
Cũng như anh đột nhiên ôm chặt lấy cô, không để hở một kẽ nào.
Đầu mũi anh cọ vào đỉnh đầu cô, hỏi: “Đang gọi cho thằng đàn ông hoang nào thế?”
Ôn Ngưng bị anh siết đến ngực nghẹn ứ.
Sức anh lớn quá, ôm cô như muốn bẻ gãy eo, như muốn ấn cô vào trong cơ thể mình.
Ôn Ngưng nghèn nghẹn nói: “Tống Tử Nghiệp.”
“Ồ.” Có người giọng chua lè, “Cái vị hôn phu đó.”
“Em nói với cậu ta là Ôn Chính Sam biết em ở Áo Đảo rồi, không cần giả vờ nữa.”
“Cậu ta có thấy tiếc không?”
“Tiếc?” Ôn Ngưng khựng lại, rồi hiểu ra, “Có muốn em lấy cho anh đĩa bánh chéo không?”
Tạ Chi Vũ siết cô chặt hơn, giọng lại nhạt nhẽo: “Khó trách em không muốn anh về.”
Tay cô định đẩy anh ra, cuối cùng lại vòng ra sau, nhẹ nhàng vỗ hai cái lên lưng anh. Ôn Ngưng bất lực: “Em nghe ra rồi, là chính anh rất muốn về.”
Ngón tay cô tiếp tục men theo sống lưng lên cao, xoa bóp mái tóc anh bị gió đêm thổi rối.
Ôn Ngưng ngửa mặt lên: “Có dám nhận không? Anh chính là chạy về.”
Có người nói dối như uống nước: “Ừ, anh sợ chè đậu xanh hỏng.”
Chè đậu xanh đâu biết có một ngày nó trở thành công cụ tình thú.
Cô cười, dùng cằm cọ vào hõm vai anh đang cúi thấp: “Trong tủ lạnh.”
“Thế thì không hỏng được rồi.”
Mọi thứ trong căn phòng này đều khiến Tạ Chi Vũ an tâm.
Vừa bước lên từng bậc thang lên tầng ba, anh đều nghĩ, liệu ánh đèn trong nhà có phải anh nhìn nhầm không? Chè đậu xanh trong tin nhắn thoại có phải ảo tưởng của anh không?
Có lẽ ảo tưởng sẽ tan vỡ cùng lúc mở cánh cửa này.
Chào đón anh vẫn là một căn nhà tối om và trống trải.
Không đèn, không người.
Cảm giác chân thực này bao trùm lấy anh, lòng anh hoảng hốt, đến nỗi mấy bậc cuối anh bước ba bước gộp hai, thậm chí còn vấp ngã một cái mới lên được.
May mà đèn trong nhà sáng.
Anh có thể thấy máy tính xách tay đặt chéo trên bàn trà, còn có cái ly thủy tinh còn nửa nước. Trên miệng ly một vết son mờ, là sự thảnh thơi của cô khi về nhà không cần phải câu nệ mọi thứ.
Tạ Chi Vũ siết chặt cánh tay, để xác nhận sự chân thực trong lòng.
“Thật sự mua chè cho anh à?”
Ôn Ngưng áp mặt vào người anh: “Một bát chè thôi, em lừa anh làm gì?”
Nhịp tim anh trầm ổn mà mạnh mẽ, cảm giác tồn tại mạnh mẽ xuyên suốt linh hồn cô.
Cô nhắm mắt an tâm một lát.
“Tạ Chi Vũ.”
“Ừ.”
“Không có gì, gọi bừa thôi.”
Chè đậu xanh vì thế phải đợi thêm hai mươi phút trong tủ lạnh.
Mãi đến khi có người nhớ ra nó, nó mới được thấy ánh sáng.
Ôn Ngưng chống cằm nhìn anh ăn: “Không hỏng chứ?”
“Không.”
“Sao lúc đó tâm trạng không tốt?” Anh hỏi.
Lúc đó tâm trạng đúng là không ổn, nhưng cô vốn biết điều chỉnh, trên đường đến tiệm chè đã tự xoa dịu gần xong rồi. Giờ nói ra lại thấy mình làm quá. Ôn Ngưng lắc đầu: “Bây giờ không có gì không tốt.”
Tạ Chi Vũ ngước mắt, nhìn sâu cô vài giây: “Trước đó không vui cũng có thể nói.”
Cô khựng lại, đột nhiên thua trận trước câu nói này.
Tay chống cằm gõ nhẹ lên má như đánh đàn, Ôn Ngưng cười: “Em còn hơi không quen.”
“Không quen gì?”
Cô kéo dài giọng: “Chia sẻ phiền muộn với người khác ấy~”
Tạ Chi Vũ khẽ nhếch môi: “Lúc an ủi người khác thì giỏi lắm.”
Lớp vỏ trai chặt chẽ và kín mít bị anh cạy ra một khe hở, phần mềm mại bên trong khó khăn lộ ra. Ôn Ngưng chậm rãi chớp mắt, nói: “Thực ra em không hiểu lắm, em thể hiện tốt như vậy, sao bố không thích em? Chỉ vì em là con gái sao?”
Tạ Chi Vũ đặt thìa xuống.
“Anh thấy đấy, em đã dốc hết sức, chuyện gì cũng muốn làm tốt nhất, nhưng ngay cả như vậy thứ em đạt được lại chỉ là vạch xuất phát của con trai trong cùng điều kiện. Anh không thấy thế giới này rất buồn cười sao?”
Ôn Ngưng mở lời, “Em đã nói với anh chưa? Mỗi năm Tết chúng em phải đến nhà ông nội chúc Tết. Tứ hợp viện của ông nội em, tầng thứ hai là phòng khách, tầng thứ ba mới là phòng chủ. Tết mọi người ở cùng nhau, vì em mà bố mẹ em cũng phải ở tầng hai, còn nhà cậu em lại ở sát viện của ông bà, ở tây sương. Mỗi lần như thế Ôn Chính Sam lại xụ mặt, nói bóng nói gió rằng ông nội từ nhỏ chỉ thương mình ông ta, không ngờ đến cuối lại bị người khác cướp mất chỗ.”
Kể những chuyện này, Ôn Ngưng nói rất nhanh, như thể lướt qua sẽ khiến mình đỡ khó chịu hơn.
Trong xương cô mạnh mẽ, thực ra không chịu nổi những thành kiến này.
Dù sao giới tính không phải do con người chọn.
Nếu là do mình nỗ lực chưa đủ, thì cũng đành.
Cô hít sâu: “Con người rất hèn, bảo mình không để tâm nhưng lại chính là để tâm nhất. Lúc em mới biết Ôn Chính Sam có thể có con riêng bên ngoài, tim em như ngừng đập. Lúc đó đầu óc em toàn nghĩ, thế này thì dù em có xuất sắc gấp đôi, cũng sẽ không được yêu thương nữa.”
“Còn bây giờ?” Tạ Chi Vũ cuối cùng lên tiếng.
“Tuy vẫn khá để tâm.” Cô ngửa đầu, dùng mu bàn tay che mắt, “Nhưng em đã học cách thuyết phục bản thân, đừng nghĩ đến thứ tình yêu rẻ mạt đó. Con người nên hướng lên trên. Những thứ không tốt, khiến mình khó chịu, phải học cách vứt bỏ.”
Cô cảm thấy trên mu bàn tay có một bàn tay khác đặt lên.
Đầu ngón tay thô ráp lau qua khóe mắt ướt của cô.
“Mượn lời anh.” Tạ Chi Vũ nói, “Rồi một ngày nào đó chúng ta sẽ vứt bỏ những thứ đáng lẽ nên vứt từ lâu.”
