Chương 96: Bảo Bối
Cuộc đời tiểu thư tưởng chừng như thuận buồm xuôi gió của Ôn Ngưng thực ra không hề suôn sẻ đến vậy.
Cô tự nhận ra sự thật này, có lẽ là vào thời điểm lý trí bắt đầu khai sáng. Người cha yêu thương cô, người mẹ dịu dàng không biết nổi nóng – đằng sau những vẻ ngoài đẹp đẽ ấy, hóa ra lại luôn cần một khối lợi ích khổng lồ để chống đỡ.
Sau khi Hà Chi rút lui, bà vẫn là tấm bảng sống cho mảng kinh doanh trang sức.
Năm này qua năm khác, những bức ảnh phơi bày dưới ống kính, cùng với lời quảng cáo lãng mạn về chiếc nhẫn cưới chỉ một lần trong đời – đó chính là bí quyết để cuộc hôn nhân của họ duy trì bền vững.
Còn phần hồi đáp dành cho Hà Chi?
Đó chính là dòng tiền không ngừng chảy, và cái đầu không bao giờ cúi thấp trong giới quý tộc Bắc Kinh.
Trong cái vòng tròn ấy, biết bao cặp vợ chồng nhắm mắt làm ngơ, dung túng cho đối phương vui chơi, nhưng với Hà Chi, bà mãi mãi là người phát ngôn thành công cho hôn nhân.
Bà sống quá thuận lợi, từ lâu đã không còn dũng khí để chống lại sóng gió.
Ôn Ngưng không cần nghĩ cũng biết, hễ một ngày nào đó có tai tiếng bị phanh phui, điều đầu tiên Hà Chi nghĩ đến tuyệt đối là bịt tai trộm chuông.
Mỗi người đều có nỗi ám ảnh riêng.
Ôn Chính Sam muốn hưng thịnh mãi mãi, có người nối dõi.
Còn Hà Chi muốn duy trì mãi mãi cái vẻ bình lặng bề ngoài này.
“Anh đoán em muốn gì?” Ôn Ngưng đột nhiên hỏi.
Tay cô đặt lên mí mắt, mọi thứ trước mắt đều bị che khuất. Cô không biết Tạ Chi Vũ lúc này có biểu cảm gì, chỉ biết giọng anh đặc biệt nghiêm túc: “Em muốn một cuộc đời do chính mình làm chủ.”
Ôn Ngưng phồng môi lên một cách phóng đại: “Oa, A Ngữ ca ca anh thông minh quá đi!”
Anh im lặng một lát: “Không vui thì đừng cười.”
Cảm giác chua xót từ tứ chi bách hài ùa vào khoang mũi.
Khóe môi cô từ từ hạ xuống: “Bị anh phát hiện rồi.”
Một tia sáng lọt qua kẽ tay, rồi ngay sau đó trước mắt sáng bừng, năm ngón tay cô bị anh nắm chặt, kéo ra khỏi mắt.
Đột nhiên cô muốn hôn anh.
Cô mở mắt, ánh mắt thẳng tắp không hề né tránh: “Anh có thể hôn em một cái được không?”
Anh không trả lời, trực tiếp dùng hành động thay thế.
Không phải nụ hôn mang theo dục vọng, mà giống như dỗ trẻ con, bắt đầu từ mí mắt, từng chút từng chút một, như gió xuân hóa mưa, cọ nhẹ lên cô. Hơi thở nhẹ nhàng quét qua má cô, Ôn Ngưng bị nhột đến phát ngứa.
Cuối cùng cô cũng bật cười thành tiếng: “Tạ Chi Vũ, bây giờ anh giống như một chú cún ngoan vậy.”
“Dám mắng anh, gan to đấy.”
Dù nói vậy, động tác của anh vẫn không ngừng.
Thật khó tưởng tượng, người mà khi làm chuyện đó thì hung dữ như vậy, mà lúc dỗ người lại dịu dàng đến thế. Mặt kia không dễ dàng bộc lộ với người ngoài, chỉ dành riêng cho cô – điều này càng khiến Ôn Ngưng thấy thỏa mãn, thỏa mãn đến mức tay chân mềm nhũn, chỉ muốn mỗi ngày đều hoang đường như thế này.
Tình yêu quả nhiên làm người ta sa đọa.
Nghĩ đến đây, cô chợt khựng lại.
Tình yêu sao?
Buổi tối, trốn trong nhà vệ sinh, Ôn Ngưng lén nhắn tin cho Tống Tử Nghiệp.
Ôn Ngưng: Hỏi cậu chuyện nghiêm túc.
Tống Tử Nghiệp: Say!
Ôn Ngưng: Tình yêu là gì?
Tống Tử Nghiệp: ?
Vài giây sau, Tống Tử Nghiệp như một con chuột ăn dưa, sốt sắng gọi điện thoại tới.
Ôn Ngưng lập tức cúp máy.
Ôn Ngưng: Không tiện, nhắn chữ đi.
Tống Tử Nghiệp: Mày cũng có ngày hôm nay???
Tống Tử Nghiệp: Được, hôm nay tiểu gia sẽ truyền hết sở học cả đời cho mày. Tình yêu chính là loại bỏ mọi trở ngại bên ngoài, thấy nó là chỉ muốn đè nó ra!
Ôn Ngưng suy nghĩ: Có phải hơi đơn giản thô bạo quá không? Nếu nói vậy thì mấy anh Bồ Tát nam trên mạng tớ thấy ai cũng yêu.
Tống Tử Nghiệp: Bảo bối, mày nhìn tiền đề đi, tiền đề là loại bỏ mọi trở ngại bên ngoài! Mấy thằng Bồ Tát nam mày xem trên mạng, mày có mặt dày đi xin số liên lạc rồi đáp máy bay đến ngủ với người ta không?
Cũng có lý.
Ôn Ngưng: Vậy có khả năng nào, người ta nhầm hiệu ứng cầu treo trong tình huống nguy cấp thành tình yêu không?
Tống Tử Nghiệp: Có chứ!
Tay Ôn Ngưng gõ màn hình khựng lại một giây.
Bên kia lập tức gửi thêm một tin.
Tống Tử Nghiệp: Giây phút tao nói 'có', mày đang nghĩ gì? Nếu trong lòng mày phản bác tao ít nhất một lần, thì đã loại trừ hiệu ứng cầu treo rồi.
Ôn Ngưng: …
Tống Tử Nghiệp: Thế nào, tao cao thủ chứ hả?
Quả nhiên trước mặt cao thủ, cô chỉ là tờ giấy trắng.
Ôn Ngưng gửi từ xa một ngón tay cái: Đại sư, tớ ngộ ra rồi.
Tống Tử Nghiệp: Vậy bây giờ mày định đi ngủ nó à? Có ảnh không, gửi tao một tấm, tao xem giúp mày.
Ôn Ngưng kiên quyết từ chối: Không được.
Tống Tử Nghiệp: Í thế à?
Ôn Ngưng: Tớ sợ gửi xong hai đứa mình thành tình địch tiềm năng mất.
Tống Tử Nghiệp: ?
Tống Tử Nghiệp: Ôn Nhị Thủy, mày mẹ nó!
Tống Tử Nghiệp: Được, very good!
Ở tận Hawaii, Tống Tử Nghiệp nghĩ cả một ngày, đến lúc gần tối lại nhắn cho Ôn Ngưng thêm một tin.
Tống Tử Nghiệp: Bảo bối, đừng ngủ nữa, dậy nói chuyện tiếp đi.
Thật trùng hợp, đúng lúc chiếc điện thoại đặt trên đầu giường sáng lên, bị người đàn ông vừa mới ngủ dậy nhìn thấy.
Đêm qua Tạ Chi Vũ đường hoàng vào phòng ngủ chính, không bị từ chối.
Thế là cứ thế ăn ý ở lại.
Một chiếc giường không quá rộng ngủ hai người, khó tránh khỏi chạm vào nhau. Huống hồ lòng anh vốn không thuần khiết, vừa mới nếm được vị ngọt sao có thể nhịn được, chứ đừng nói đến ôm ấp hương mềm ngọc ấm. Trên cổ lấm tấm đỏ, dưới ánh trăng làn da trắng mịn màng, tất cả đều là câu thẳng, người muốn thì tự nhiên mắc câu.
Anh hung dữ mấy lần, có ý muốn lấy lại hình tượng trong lòng cô.
Lần này thì chậm rãi mà mài.
Cuối cùng vẫn là chính mình không chịu nổi.
Có phải là thanh niên mười bảy mười tám tuổi đâu, sao lại mê mẩn chuyện này đến thế?
Tạ Chi Vũ không hiểu nổi.
Vật lộn đến gần sáng anh mới thỏa mãn, kéo người vào lòng, vẫn là chiêu dỗ cũ: “Lần cuối thật đấy.”
Nói xong anh thấy kiểu nói này thật xui xẻo, bèn sửa lại: “Lần cuối của hôm nay.”
Đàn ông trong chuyện này luôn tự nhiên thành thạo rất nhanh.
Đồng hồ sinh học đánh thức anh, anh ngồi dậy, thứ đầu tiên nhìn thấy là chiếc điện thoại trên tủ đầu giường sáng lên với dòng tin nhắn này.
Nội dung không vội.
Bảo bối?
Lại nhìn tên người gửi, ánh mắt liền chùng xuống.
Được, bảo bối.
…
Trong mơ, Ôn Ngưng vẫn đang đấu võ mồm với lũ phế vật nhà họ Ôn, bỗng nhiên cảnh tượng chuyển đổi, cô bị một con báo săn lao tới quật ngã. Móng vuốt to lớn của con báo đè lên cổ cô, ánh mắt hung dữ, nhưng lại chậm chạp không có động tác tiếp theo.
Thậm chí khi cô đang nghĩ cách thoát thân, nó còn rảnh rỗi chậm rãi liếm cái móng còn lại.
Đôi mắt xanh lục lướt qua cô, cái đuôi của nó lắc lư như quả lắc, từng nhịp từng nhịp quét qua khe chân cô.
Nghe nói gấu nâu thích hành hạ con mồi, không ngờ báo cũng vậy.
Ôn Ngưng nuốt nước bọt căng thẳng.
Chắc là hình ảnh quá chân thực, cô có thể nghe thấy tiếng tim mình đập dồn dập trong mơ. Mồ hôi nóng ướt đẫm lưng, cô phát ra tiếng nức nở nhỏ từ cổ họng.
Cơ thể run lên, Ôn Ngưng chợt tỉnh giấc.
Như trong mơ cô thấy, bàn tay đàn ông đang đặt bên cạnh cổ cô, ngón cái ấn vào động mạch chủ đang đập mạnh nhất.
Anh cúi thấp người, mái tóc đen xuyên qua chiếc váy ngủ, cọ vào bụng dưới mềm mại vì thả lỏng của cô.
Cảm nhận được sự cứng đờ của cô, anh ngước lên.
Ngước lên là một cái nhìn hung dữ.
Ánh mắt như báo săn nheo lại nguy hiểm, giọng Tạ Chi Vũ hơi khàn: “Ngủ mà còn nồng nhiệt thế, đang nghĩ tới bảo bối nào đấy hả?”
Ôn Ngưng: ?
Không phải. Sáng sớm ra chơi trò gì thế?
Cô muốn lùi lại, bị anh nắm eo kéo xuống dưới.
Ga giường và chăn bị đè dưới thân trượt đi như sóng nước.
Người đàn ông mặt tối sầm, hung dữ nói: “Gọi anh đi.”
Đoán chắc anh không muốn nghe cái này, nhưng Ôn Ngưng vẫn thử gọi: “Tạ… Chi Vũ?”
“Đổi cái khác.”
“…”
Có vài cách xưng hô lúc tình nồng cô đã từng gọi bậy.
Nhưng bây giờ…
Tai Ôn Ngưng đỏ bừng, cô dùng chân đạp vào ngực anh: “Bị bệnh à, không gọi!”
Anh áp sát lên, bướng bỉnh khác thường: “Gọi một lần thôi, gọi bảo bối đi.”
