Chương 30: Mua Sắm Zero Đồng
Lúc một giờ sáng, hai anh em nhà họ Cố ở phòng 3501 và Lưu Vĩnh Lan ở phòng 3602 đều chưa ngủ.
Hai anh em họ Cố định thừa dịp lúc này ra ngoài một chuyến, còn Lưu Vĩnh Lan thì cứ nhăm nhe A Phúc.
Hoàng Vũ Tình và Lương Du đều ngủ trên gác xép, đêm nào A Phúc cũng theo ngủ trên đó.
Lưu Vĩnh Lan chân trần, lén lút bước lên tầng hai, thậm chí không dám bật đèn pin, cứ thế trong bóng tối mò mẫm, tay chân cùng dùng để trèo lên lầu.
Xung quanh tối đen và yên tĩnh, Lưu Vĩnh Lan chỉ nghe thấy tiếng thở và tiếng tim mình đập, căng thẳng đến mức toát cả mồ hôi.
Khó khăn lắm mới mò lên đến nơi, bà ta lại rơi vào tình thế khó xử, vì căn bản không biết Hoàng Vũ Tình ngủ ở phòng nào.
Dù sao Hoàng Vũ Tình cũng không cho phép họ lên gác xép.
Nghiến răng chọn một căn phòng, áp sát tai vào cánh cửa nghe hồi lâu, bên trong không có tiếng động nào.
Lưu Vĩnh Lan lúc này mới cả gan nhẹ nhàng vặn ổ khóa, một tiếng “cạch” vang lên.
Không biết là vì xung quanh quá yên tĩnh, hay vì bà ta làm chuyện mờ ám nên trong lòng sợ hãi, chỉ cảm thấy tiếng khóa vặn to bất thường.
Lưu Vĩnh Lan sợ đến mức nín thở, cả người cứng đờ tại chỗ, tim đập thình thịch.
Mãi đến mấy phút sau, bên trong vẫn không hề có tiếng động, bà ta mới yên tâm mở cửa.
Thế nhưng không ngờ, vừa mở cửa, một chậu nước lạnh từ trên trời giáng xuống, dội thẳng làm bà ta ướt như chuột lột.
Lưu Vĩnh Lan hét lên thất thanh.
Cùng lúc đó, Hoàng Vũ Tình vốn đáng lẽ đang ngủ say không biết từ lúc nào đã xông tới trước mặt bà, dùng khăn trùm kín đầu bà, rồi giơ tay đánh thẳng vào đầu mặt bà túi bụi.
Vừa đánh vừa hét: “Có người không! Có kẻ trộm! Bắt trộm!”
Trong nhà có cách âm, nhưng nếu thật sự hét to thì hàng xóm vẫn nghe thấy.
Cho nên Hoàng Vũ Tình hét không to lắm, nhưng cũng đủ để kinh động đến nhà 3602.
Lương Quốc Đống giật mình tỉnh dậy, đưa tay sờ soạng bên cạnh, trống trơn.
Hỏng rồi, một bà vợ to đùng của mình đi đâu mất?
Lo sợ Lưu Vĩnh Lan bị kẻ trộm bắt giữ uy hiếp, Lương Quốc Đống hoảng loạn xông ra khỏi phòng, ngay cả dép cũng không kịp mang.
Vừa ra khỏi cửa, liền thấy Lương Thế Thần cũng đang hoảng sợ như mình.
Hai người liều mạng lao lên lầu, liền thấy Lương Du đang cầm đèn pin từ trong phòng đi ra, còn Hoàng Vũ Tình đang túm lấy một người phụ nữ mặc đồ ngủ mà đánh túi bụi.
Khoan đã!
Bộ đồ ngủ này sao quen mắt thế?
Lương Quốc Đống suýt bật ra một câu chửi thề, vội xông lên ngăn Hoàng Vũ Tình lại.
Lương Du phản ứng nhanh hơn, kinh ngạc kêu lên: “Mẹ?”
Lúc này Hoàng Vũ Tình mới nhận ra, dừng tay, giật phăng chiếc khăn trùm đầu trên người kia xuống.
“Chà, đúng là dì thật! Thật có lỗi quá, cháu tay nặng quá, không đánh đau dì chứ?”
Không đau ư?
Cứ để mày bị đánh một trận thử xem! Xem có đau không!
Lưu Vĩnh Lan trong lòng chửi thầm, nhưng ngoài mặt không dám lên tiếng.
Hoàng Vũ Tình luống cuống muốn xem vết thương của Lưu Vĩnh Lan, nhưng Lưu Vĩnh Lan nào dám để tay cô chạm vào, cả người ngã ngồi xuống đất, hoảng sợ lùi về sau, mãi đến khi đụng phải chân Lương Du.
“Mẹ, nửa đêm không ngủ, mẹ lên lầu làm gì thế?”
Lưu Vĩnh Lan nào dám nói thật, đảo mắt láo liên một vòng, rồi vỗ đùi gào khóc.
“Ôi cái con nhỏ chết tiệt, mẹ mày bị người ta đánh thành ra thế này mà mày cũng chẳng biết quan tâm gì!”
“Ồ, mẹ không sao chứ?” Lương Du ngồi xổm xuống, ánh mắt nhìn thẳng Lưu Vĩnh Lan, “Thế mẹ lên lầu bọn con làm gì?”
“Mẹ... mẹ lo các con ngủ có ngon không, nên lên xem một chút.” Bị ánh mắt ấy nhìn chằm chằm, Lưu Vĩnh Lan có chút né tránh, ấp úng giải thích, “Mày hỏi bạn mày xem, sao nó lại đánh mẹ!”
“Xin lỗi dì, thời buổi này an ninh không tốt, tối nào trước khi ngủ cháu cũng bày một cái bẫy nhỏ. Ai ngờ hôm nay dì lại dính phải. Cháu cứ tưởng nhà có trộm chứ!”
Trong bóng tối, không ai nhìn thấy vẻ mặt Hoàng Vũ Tình.
Khóe môi cô còn vương nụ cười, ánh mắt đầy vẻ giễu cợt, nhưng lời nói lại vô cùng áy náy.
Hôm nay, Lương Thế Thần mượn lời Lương Du báo cho cô biết Lưu Vĩnh Lan có vẻ đang nhăm nhe A Phúc, thế nên cô mới đặc biệt bày ra cái bẫy này.
Đêm nay nếu không có chuyện gì thì thôi, đằng này bà ta dám lên, cô nhất định phải dạy cho bà một bài học.
Cô đã thấy bà già này không vừa mắt từ lâu, vậy mà bà còn tự chui đầu chịu đòn!
“Mẹ, trên lầu này đâu phải chỗ mẹ nên lên, họ ngủ ngon hay không, đâu cần mẹ phải bận tâm?” Lương Thế Thần nhíu mày, giọng vô cùng bất mãn.
Người sáng suốt nào mà không nhìn ra cái cớ của Lưu Vĩnh Lan chứ, rõ ràng Hoàng Vũ Tình làm vậy chính là muốn dạy bà một bài học.
Ngặt nỗi, chuyện này nhà họ không có lý, còn nói được gì nữa.
Lương Quốc Đống thấy dưới sàn đầy nước, vội vào nhà vệ sinh lấy cây lau nhà, vừa lau vừa nói: “Thôi, đều là hiểu lầm cả. A Lan, từ nay đừng lên lầu làm phiền tụi nhỏ nữa. Mọi người về phòng ngủ đi, chỗ này để anh dọn.”
Lương Quốc Đống cả đời nghe lời bà, lần duy nhất cãi nhau là hồi Lương Du học cấp ba vì tiền sinh hoạt phí, bình thường trước mặt bà còn chẳng dám thở mạnh.
Giờ thì hay, lại còn trước mặt con cái mà dạy dỗ mình!
Lưu Vĩnh Lan đang đầy bụng tức, làm sao nhịn được!
“Không phải anh...”
Lưu Vĩnh Lan vừa định nói, đã bị Lương Thế Thần lôi đi.
“Tiểu Tình, thật xin lỗi! Em yên tâm, từ nay anh sẽ trông chừng mẹ, tuyệt đối không để bà lên lầu nữa!”
...
Cùng lúc đó, ở phòng 3501.
Hai anh em nhà họ Cố đã chuẩn bị xong xuôi.
Đồ lặn, kính bảo hộ, mặt nạ dưỡng khí, thuyền kayak đều đã sẵn sàng, vạn sự chuẩn bị xong, chỉ chờ lên đường.
Trong mắt Cố Vũ Trừng hiện lên vẻ hưng phấn khó nén.
Trời ơi, mua sắm zero đồng đấy!
Sống hai kiếp rồi, chưa bao giờ làm chuyện như thế này.
Nghĩ sắp được lên đường, Cố Vũ Trừng dang rộng hai chân, hơi khuỵu gối, hai tay nắm đấm đập thình thịch vào ngực, miệng phát ra tiếng “ồ ồ ồ”.
“Mất điện mấy tiếng rồi, em còn bắt chước khỉ đột nữa, tí nữa có tìm được thịt cũng chẳng còn ăn được.”
“Được thôi!” Cố Vũ Trừng hưng phấn đáp, bỏ ngay màn biểu diễn khó coi, mở cửa bước ra trước.
Nước lũ đã ngập qua tầng ba, người nhà ở tầng hai, tầng ba đều dắt díu nhau lên ngủ ở hành lang tầng bốn, tầng năm.
Họ trải đệm dưới đất, quấn chăn dày, ôm nhau cùng người thân.
Nghe thấy có người đi xuống, có người khó chịu mở mắt nhìn.
Hai người cũng chẳng để ý tới họ.
Nước vừa vặn ngập tới ô cửa sổ hành lang tầng ba, hai người mở cửa sổ, thả thuyền kayak xuống, một đầu sợi xích được Cố Đình Thâm nắm chặt trong tay.
Cố Vũ Trừng trèo ra cửa sổ trước, đứng vững vàng trong thuyền.
Sau đó, Cố Vũ Trừng giữ lấy cửa sổ, Cố Đình Thâm trèo ra theo, hai anh em cứ thế chèo thuyền kayak rời đi.
Có người hiếu kỳ ngồi xổm ở góc hành lang lén nhìn theo.
Hai người đã nghiên cứu kỹ từ trước, đi thẳng tới siêu thị lớn nhất cách đó năm cây số. Siêu thị nằm ở tầng năm, hiện giờ nước vẫn chưa tràn lên.
Họ định ghé những siêu thị nằm trên cao trước, sau đó mới tìm đến mấy siêu thị ở tầng một hoặc dưới hầm, xem còn gì dùng được.
Cố Đình Thâm cầm lái, Cố Vũ Trừng thận trọng quan sát xung quanh.
Khoảng hai tiếng sau, cuối cùng cũng đến được siêu thị mục tiêu mà họ ưng ý nhất.
