Chương 31: Hốt hết, hốt hết, hốt hết!
Hai người mượn ánh trăng lách qua cửa sổ vào bên trong. Siêu thị tối om, Cố Đình Thâm lấy một chiếc đèn pin ra rọi một lượt quanh bên trong, trên kệ hàng bày la liệt đủ loại đồ ăn.
Cố Vũ Trừng phấn khích đến mức mắt sáng rực, hai người bắt đầu hốt đồ ở những kệ gần nhất.
Chỉ cần chạm tay vào một món đồ và động ý niệm một cái, món đồ đó lập tức xuất hiện trong không gian mù mịt.
Hai người bắt đầu từ kệ hàng gần quầy thu ngân nhất. Đủ loại đồ ăn vặt đều không chê, ngay cả kẹo cao su và bao cao su để bên cạnh quầy thu ngân cũng không bỏ qua.
Siêu thị không nhỏ, hai người mất khoảng nửa tiếng để hốt sạch khu đồ ăn vặt, rồi chuyển sang khu đồ dùng sinh hoạt.
Trừ đồ dùng phụ nữ ra, tất cả những gì có thể nhìn thấy đều bỏ hết vào túi.
Gạo, bột mì, dầu ăn ở khu lương thực; đủ loại rượu và đồ uống ở khu rượu; sữa tươi ở khu thường nhiệt — tất cả, hốt hết!
Đến khu đông lạnh, các thiết bị điện đã bị ngắt, nhưng mở tủ đông thò tay vào vẫn thấy lạnh buốt.
Đủ loại phô mai que, sữa tươi, sữa chua, rồi cả bít tết, tôm hùm, chả viên...
Cố Đình Thâm mở một hộp sữa chua nếm thử, vẫn chưa hỏng. Còn mấy món như bít tết thì hai anh em ngửi kỹ một lượt, không thấy mùi lạ, mới yên tâm thu vào không gian.
“Chúng ta phải nhanh lên, hốt xong còn đi siêu thị kế tiếp.”
Vừa đi vừa tiến sâu vào trong siêu thị, mùi hôi thối nhè nhẹ dần lan tới.
Hai người đến khu bán thịt, mùi hôi chính là bốc ra từ đây.
Các loại thịt cứ thế bày trên quầy. Từ sau trận mưa lớn, dù chủ cửa hàng treo lương cao và chính quyền kêu gọi, cũng chẳng ai chịu ra làm việc.
Do quá lâu không có người trông coi, đồ tươi sống đã bắt đầu ôi thiu.
Hai người lại sang khu rau củ và khu trái cây đối diện lựa qua lựa lại, cũng chẳng tìm được thứ gì có thể thu, bèn đi thẳng vào kho.
Siêu thị có mấy cái kho, đều nằm gần các khu vực. Hai anh em thấy thùng hàng là hốt, thậm chí còn tìm được một chiếc máy phát điện chạy dầu diesel.
Đến khi ra khỏi siêu thị thì đã hơn năm giờ sáng.
Hai người nghỉ một lát ở hành lang cầu thang, mỗi người uống một chai sữa chua, rồi theo cầu thang lên tầng sáu.
Tầng sáu là các cửa hàng quần áo, tiệm làm móng, cửa hàng mỹ phẩm..., sâu bên trong còn có một khu ẩm thực.
Mấy thứ như làm móng, trang điểm thì chẳng hứng thú, hai người đi thẳng vào cửa hàng quần áo.
Quần áo nam, quần, giày, quần lót — hốt hết sạch!
Đa số là đồ mùa hè, cũng có một ít đồ tồn kho mùa thu và mùa đông, cộng với đống quần áo tích trữ trước đây, hai người mặc mãi cũng không hết.
Tiếp theo lại đi đến khu ẩm thực.
Khu ẩm thực cũng mất điện, nhưng đồ uống trong tủ lạnh vẫn còn dùng được, lại có đủ loại món ăn bán thành phẩm được hút chân không. Hai người không chê bai gì, kiểm tra qua rồi bỏ hết vào không gian.
Tầng bảy là mấy nhà hàng đàng hoàng, cũng đem những thứ dùng được đi hốt. Xong lại ghé một quán KTV, thu luôn rượu bia, khăn giấy tồn kho trong đó.
Nhìn đồng hồ đã hơn bảy giờ sáng, hai anh em quyết định quay về.
Trên đường về còn đi ngang qua một siêu thị nhỏ, có thể vào quét thêm một lượt.
Gọi là siêu thị nhỏ nhưng thật ra cũng không nhỏ lắm, lại còn có gác trên, hốt đồ cũng phải tốn thêm một phen công sức.
Chờ khi hốt xong tất cả thì đã chín giờ. Bụng hai người sôi ùng ục, mỗi người móc ra một ổ bánh mì với hộp sữa, ngồi ngay tại chỗ ăn.
Vừa ăn vừa dùng ý thức kiểm tra vật tư trong không gian.
Toàn bộ vật tư được phân loại chất đống trong không gian, nhìn qua như một tòa thành cao ngất không kẽ hở, trong lòng hai anh em cuối cùng cũng thấy an tâm.
Hôm nay ra ngoài tìm vật tư thu hoạch khá nhiều, về có thể nghỉ ngơi thật thoải mái, ngày mai lại ra.
Hai người no bụng rồi chèo xuồng quay về. Suy đi tính lại, bọn họ quyết định không để vật tư gì trên xuồng, định bụng sẽ tay không trở về.
...
Một chiếc xuồng từ từ dừng lại bên cửa sổ hành lang. Có người phấn khích nhìn ra ngoài, nhưng người tới không phải hai anh em nhà họ Cố.
Người dẫn đầu là gã mặt sẹo dẫn theo vài gã ốm nhom tay cầm gậy gộc, lần lượt nhảy vào.
Cư dân sống trong hành lang không ai là không rụt cổ lại, chẳng ai dám lên tiếng hỏi bọn chúng là ai, từ đâu đến, đến đây làm gì.
Bọn này trông là biết không phải dạng vừa. Đám người này không phải loại tự rước họa vào thân, đều vội tránh xa.
Điện thoại của gã mặt sẹo đã hết pin tắt nguồn từ lâu, thang máy lại không dùng được, chỉ đành dẫn người leo cầu thang bộ.
Đám người nghiến răng một hơi lên tới tầng mười, rồi tất cả đều thở hồng hộc ngồi vật xuống đất, liên miệng càu nhàu.
“Cái thằng Dương Hạo chết tiệt này, rảnh hơi mua nhà cao thế làm gì.”
“Chính đấy, bụng dạ đã chẳng có gì, giờ còn phải tiêu hao nhiều như vậy.”
“Mẹ kiếp, không phải đại ca kêu tao đến thì tao mới không thèm đến!”
Gã mặt sẹo cũng đầy oán trách trong lòng, nhưng nghĩ đến lời Dương Hạo nói: trong tòa nhà có một gã đàn ông mở siêu thị, trong nhà toàn đồ ăn, thậm chí còn bán số lượng lớn ra ngoài, lập tức lại phấn chấn như được tiêm máu gà.
“Thôi đừng có than nữa, mau đi thôi. Đợi chiếm được chỗ này, sau này anh em ta ăn ngon uống sướng.”
Giọng gã mặt sẹo khàn khàn, mỗi lần lên tiếng cứ như có cục đờm đặc kẹt ở cổ họng, nghe mà thấy khó chịu.
“Rõ, đại ca!”
Đám người mệt đến mức tưởng sắp đứt hơi, cuối cùng cũng leo được lên tầng 35.
“Ầm ầm ầm!” Gã mặt sẹo đập cửa thật mạnh: “Dương Hạo, mở cửa, anh mày đến rồi!”
Dương Hạo mới dậy chưa được bao lâu, nghe tiếng ngoài cửa thì trong lòng mừng rỡ, vội vàng chạy ra mở cửa.
“Anh rốt cuộc cũng đến, em còn tưởng anh không đến nữa.”
Mấy ngày rồi không vệ sinh cá nhân, Dương Hạo vừa mở miệng là bốc ra một trận hôi thối.
Gã mặt sẹo đứng đầu không tránh kịp, đành hít một hơi thật sâu “khí độc” vào.
“Mày ăn cứt à? Mồm thối thế.” Gã mặt sẹo lùi lại hai bước, chỉ thấy trong bụng cuộn trào, như thể giây tiếp theo là nôn ra.
Dương Hạo có chút xấu hổ bụm miệng: “Xin lỗi đại ca, cái này... em... hầy! Vào nhà trước đã.”
Gã mặt sẹo và đám đàn em cũng mấy ngày rồi chưa có gì bỏ bụng, giờ lại cố gắng leo lên tầng 35, ai nấy đều thấy kiệt sức.
“Chỗ mày có gì ăn không?” Gã mặt sẹo hỏi.
Dương Hạo không dám chậm trễ, vội đem số bánh mì, mì ăn liền, sô-cô-la còn sót lại trong nhà ra hết.
Gã mặt sẹo chia thức ăn xong, bắt đầu ăn ngấu nghiến.
Trong bụng rốt cuộc cũng có chút đồ, nhưng vẫn chưa thỏa mãn.
“Sao chỉ có ngần này? Không phải nói có một ông chủ siêu thị đang bán lương thực à? Tìm hắn đi.”
“Mã Ca, chuyện này không vội.” Dương Hạo lại lấy thêm mấy cây xúc xích chia cho bọn họ, “Anh em cứ ăn đi, lấp bụng trước đã. Đợi xử lý mấy kẻ khốn nạn có thù với tôi trước, xong chúng ta lên tầng 33 tìm Lưu Tùng Cường!”
Nói rồi còn vặn mở một chai nước khoáng, nịnh nọt cười đưa lên miệng gã mặt sẹo.
Đồ ăn vào bụng, lại ních thêm một bụng nước, gã mặt sẹo cuối cùng cũng thấy hơi no, thỏa mãn thè lưỡi liếm môi.
Thấy cảnh đó, Dương Hạo chảy cả nước miếng.
Trời mới biết hôm qua anh ta đói đến vậy mà chỉ ăn một gói mì tôm, vậy mà vì gã mặt sẹo nói mình hai ngày chưa ăn, hắn đã dành hết số đó để lại cho gã.
