Chương 32: Tao sẽ cắn chết hắn!
Gã mặt sẹo ăn no nê, trong lòng cũng thấy thỏa thuê.
“Chẳng qua chỉ là mấy con nhỏ và một lão già khọm, đi thôi, dẫn tao lên lầu!”
(Trình Sử: Mày mới là lão già khọm, cả nhà mày đều là lão già khọm!)
“Đừng vội mà Mã Ca, không chỉ có tầng trên, còn có hai thằng nhóc đối diện nữa!”
“Được thôi, được thôi.” Gã mặt sẹo vẫy tay gọi đám tiểu lâu la, theo Dương Hạo ra cửa.
Phía sau đi theo năm sáu người, ai cũng cầm vũ khí, Dương Hạo đầy tự tin, giơ chân đạp cửa ầm ầm.
“Thằng nhóc họ Cố, mau mở cửa ra cho tao!”
……
Cố Đình Thâm và Cố Vũ Trừng quay về Dinh thự Ngự Thủy, có vài người hàng xóm nhìn họ, thấy trên tay họ không có gì, ánh mắt thoáng lên sự hả hê.
Nhưng cũng có một bà hàng xóm có tư tưởng nhanh nhạy, tiến lên ôm chặt lấy chân Cố Đình Thâm, vừa khóc vừa van xin: “Chàng trai, bây giờ nhà tôi bị ngập hết rồi, cậu làm ơn cho chúng tôi tá túc với!”
Cố Đình Thâm cúi đầu nhìn, người đang khóc lóc van xin chính là bà Triệu, trước đó còn chê ông chủ bán thức ăn quá đắt. Bên cạnh bà, cháu trai Đào Đào cuộn mình trong chăn chỉ ló ra một cái đầu.
“Xin lỗi.” Cố Đình Thâm không nể nang đẩy bà ra, quay người định đi.
“Hai người đàn ông có cho chúng tôi tá túc thì đã sao? Nhà chúng tôi chỉ có một bà già và một đứa trẻ, ngủ ngoài hành lang thì sống sao đây!”
Bà Triệu thấy Cố Đình Thâm không nể nang, nhất thời lộ ra bản chất thật.
“Dù anh không muốn cho tôi vào ở, thì cũng không thể mặc kệ cháu tôi Đào Đào! Thằng bé đang bị cảm, các anh thấy chết không cứu, lương tâm các anh có chịu nổi không?”
“Im miệng!” Cố Vũ Trừng gắt lên đầy bực bội, “Bà đừng ép tôi ra tay đánh người già đấy!”
Nói rồi, cậu giơ nắm đấm lên lắc lắc, dọa bà Triệu sợ tới mức run người, không dám nói thêm.
Còn Đào Đào thấy bà mình bị quát, “a” một tiếng hét lớn, xông thẳng về phía Cố Vũ Trừng.
Kẻ này dám quát bà tao, tao sẽ cắn chết nó!
Mục tiêu của Đào Đào là chân Cố Vũ Trừng, cậu bé lao thẳng vào.
Nhưng mơ thì đẹp, thực tế lại phũ phàng. Chưa kịp chạm vào chân Cố Vũ Trừng, cậu bé đã bị xách bổng lên, tứ chi vùng vẫy trong không trung.
“Buông tao ra, đồ xấu xa!”
Đào Đào vùng vẫy không ngừng, bà Triệu cuống quýt, xông lên vừa đánh vừa đập vào người Cố Vũ Trừng.
“Anh làm gì thế! Nó còn là trẻ con, sao anh lại đối xử với nó như vậy?”
Cố Đình Thâm thong thả kéo bà Triệu sang một bên, đưa mắt ra hiệu cho Cố Vũ Trừng thả đứa trẻ xuống.
“Tôi không có nhiều kiên nhẫn, tôi chỉ nói một lần: bất kể là ăn uống hay chỗ ở, đừng cầu cạnh gì đến chúng tôi.”
Cố Đình Thâm lạnh lùng nhìn quanh một lượt, còn Cố Vũ Trừng đứng bên cạnh với vẻ mặt hung thần ác sát, trên trán chỉ thiếu viết bốn chữ lớn: Tao là hung thần!
Không một ai dám đứng ra lên tiếng cho hai bà cháu. Lúc này họ còn lo cho bản thân không xong, đâu có tâm trí quản chuyện vặt của người khác.
Huống chi bà Triệu vốn không được lòng mọi người, càng chẳng ai xen vào.
Bà Triệu không ngờ lòng người lại lạnh lùng đến vậy, hai thanh niên trước mặt chẳng biết nể nang, hàng xóm cũng vô cùng dửng dưng.
Lập tức bà ngồi xuống đất gào khóc thảm thiết:
“Đây là cái thế đạo gì thế này? Ông ơi, ông mở mắt ra mà xem, xem hai bà cháu tôi bị người ta bắt nạt thảm thương đến mức nào!”
Hai anh em nhà họ Cố đã cảnh cáo xong, không muốn phí thời gian, quay người lên lầu.
Ngày thường hai người thường xuyên rèn luyện, tầng 35 đối với họ chẳng là gì.
Lên tới tầng 30, họ nghe thấy tiếng nói chuyện trên đầu, hai người khó hiểu nhìn nhau, không khỏi bước nhanh hơn.
Vừa bước ra từ cửa an toàn tầng 35, liền thấy trước cửa nhà mình vây quanh bảy tám gã đàn ông, dường như đang phá khóa.
“Cái cửa gì thế nhỉ? Đạp không động, cạy không ra, đúng là quái gở!”
Gã mặt sẹo nhìn qua nhìn lại, nhìn lên nhìn xuống, vẫn không nhìn ra cánh cửa này rốt cuộc có gì đặc biệt mà lại kiên cố đến vậy.
Thật đúng là không có gì phá nổi!
Nhị Mao nôn nóng đến mồ hôi chảy ra.
“Mã Ca, hai người này không có nhà, hay là chúng ta cứ đợi ở đây, chẳng lẽ họ đi một mạch không quay về?” Đại Mao đề nghị.
“Không đúng,” Dương Hạo cuối cùng cũng ngộ ra, “ngoài trời mưa to như thế, họ ra ngoài làm gì? Mà nước ngập sâu như vậy, họ làm sao ra được? Chẳng lẽ họ cũng có thuyền kayak?”
Cố Đình Thâm và em trai lặng lẽ lùi lại hành lang, tháo kính bảo hộ, cởi áo mưa và đồ lặn, rồi mặc lại áo mưa, những thứ khác thu hết vào không gian.
Cố Đình Thâm rút ra một chiếc cung liên hợp, nhắm người đàn ông ở chính giữa đám đông, bắn thẳng vào lưng hắn một phát.
“A!”
Gã mặt sẹo chỉ thấy vai đau nhói, không kìm được mà hét lên.
Mọi người nhìn lại, thì thấy trên lưng gã cắm một mũi tên carbon nguyên chất có độ cứng 350.
Đại Mao là người đam mê môn này, nhận ra ngay, lập tức đề cao cảnh giác.
Gã thì thầm giải thích với mọi người xung quanh về sức mạnh của cây cung liên hợp và mũi tên này, kẻ sở hữu thứ đó tuyệt đối không phải người dễ chọc.
Gã mặt sẹo đau đến nỗi mồ hôi lấm tấm trên mặt, hắn tức giận, cơn giận đã lấn át cơn đau.
“Còn đứng đần ra đó làm gì? Mau đuổi theo đi!”
Đám lâu la đang sợ ngây người mới hồn tỉnh, lấy hết can đảm hò hét ầm ĩ cổ vũ tinh thần, năm sáu người đuổi theo, chỉ còn Dương Hạo ở lại đỡ gã mặt sẹo.
Đại Mao và Nhị Mao cũng ở lại.
Lời quan tâm của Dương Hạo còn chưa nói ra, liền thấy đám lâu la ầm ầm bay ngược trở lại, đè cả đám người dưới đất.
Khổ nhất là Mã Ca, lưng đập mạnh xuống đất, mũi tên carbon xuyên thẳng qua vai, khiến hắn đau đớn gào lên một tiếng.
“… Khốn kiếp!”
Gã mặt sẹo nghiến răng, phun ra một câu chửi thề.
Mọi người tay chân luống cuống đỡ người dậy, thì thấy trước cửa an toàn có hai chàng trai trẻ đẹp trai đứng đó, người đứng đầu đang giương cung nhắm vào họ.
Ánh mắt lạnh như băng, như thể giây tiếp theo, mũi tên sẽ xuyên thủng trái tim họ.
Đã nếm đủ sức mạnh của cung liên hợp, gã mặt sẹo lập tức mềm nhũn, vội nhịn đau giơ hai tay lên: “Đừng… đừng vậy, mọi chuyện có thể nói.”
“Ném vũ khí xuống đất.” Cố Đình Thâm lạnh lùng ra lệnh.
Gã mặt sẹo không dám không nghe, vội ném cây gậy sắt xuống đất, những người khác thấy thế cũng vứt vũ khí theo.
Trên lầu nghe thấy động tĩnh, mở cửa xuống xem.
Thấy cảnh tượng này, Trình Tư Nhiên và mọi người đều ngạc nhiên.
Vốn dĩ đã chuẩn bị kỹ cho trận đánh hôm nay, không ngờ lại bị người khác ra tay trước.
Nhất là khi nhìn rõ thứ Cố Đình Thâm cầm trong tay, càng thêm kinh ngạc.
Còn Dương Hạo, khi nhìn thấy Trình Tư Nhiên và mọi người, lập tức quay sang gã mặt sẹo: “Mã Ca, chính mấy con nhỏ này khiến em bị cả tòa nhà cô lập, anh mau… mau…”
Dương Hạo định nói “anh mau lên dạy cho con nhỏ một trận”, ai ngờ đầu cậu ta ăn ngay một cái tát.
“Mau cái đầu mày! Không thấy tao đã thành ra thế này sao?” Gã mặt sẹo tức giận, hận không thể xé xác Dương Hạo ngay tại chỗ.
Nếu không vì thằng ngu này, sao hôm nay hắn lại thua thiệt lớn đến vậy!
Đối phương có vũ khí cũng không nói, rõ ràng là muốn hại hắn!
Gã mặt sẹo thầm ghi lại món nợ này với Dương Hạo.
