Chương 59: Chuyển vật tư
Ngày hôm sau.
Tiếng gõ cửa cất lên, Lưu Tùng Cường vẫn đang trực ở phòng khách vội đứng dậy ra mở cửa, đón Cố Đình Thâm vào.
Anh vừa nói ra ý định đi căn cứ thì lập tức bị Cố Đình Thâm phản đối.
“Cháu không khuyên chú nên đến căn cứ lúc này. Sở dĩ đám người kia dám đến đập cửa là vì họ tưởng tất cả chúng ta đều ra ngoài, nên mới dám làm vậy. Tất nhiên, nếu chú đã quyết tâm muốn đi, cháu có thể giúp chú nói với anh Chu một tiếng.”
Cố Đình Thâm với Chu Hoằng vốn có tình bạn rất sâu, chỉ cần anh ta mở lời, Lưu Tùng Cường sẽ được chiếu cố nhiều hơn.
Lâm Lệ đã “tẩy não” Lưu Tùng Cường suốt cả đêm, giờ nghe thêm lời Cố Đình Thâm, trong lòng anh càng do dự.
Dù sao cũng chỉ còn khoảng một tháng nữa thôi, hay là cố thêm chút nữa?
Cố Đình Thâm nhận ra Lưu Tùng Cường vẫn chưa hạ quyết tâm, bèn nói: “Chú đừng nghĩ nhiều nữa, lát nữa còn phải đi chặt củi.”
Hôm nay đi cùng có Hoàng Vũ Tình và Lương Du. Hai người lạnh mặt bước cuối đoàn. Đám hàng xóm vốn đang trông chừng mấy người bị thương đứng từ xa rụt rè nhìn theo, có ý muốn lại gần bắt chuyện.
Hôm qua, bọn họ đã tận mắt thấy nhóm Cố Đình Thâm mang về bao nhiêu củi, trong lòng đều ao ước, nhưng chẳng có dụng cụ nào vừa tay.
Hiện tại thứ có thể đốt gần như đã cháy sạch, nhiệt độ lại vẫn cứ giảm, đã xuống tới âm bốn mươi sáu độ, bọn họ thật sự không trụ nổi.
Khát vọng sống cuối cùng đã thắng nỗi sợ hãi, có người không nhịn được bước ra hỏi: “Ừm… chúng tôi có thể đi chặt củi cùng mọi người không? Trời lạnh quá, thật sự chịu không nổi! Mọi người yên tâm, chúng tôi đảm bảo sẽ ngoan ngoãn, không hề có ý đồ gì khác! Củi chặt về, mọi người lấy nhiều hơn, chừa cho chúng tôi ít là được.”
Hoàng Vũ Tình vác rìu trên vai, Lương Du và Trần Viện đứng phía sau, ánh mắt cả ba đều lộ rõ sự mất kiên nhẫn.
Nhất là Trần Viện.
“Hôm qua các người còn đến đập cửa nhà tôi, hôm nay đã mặt dày đòi đi chặt củi cùng chúng tôi, còn mặt mũi nào?”
Không biết ai lẩm bẩm: “Đó đâu phải nhà cô, cô chẳng phải cũng chiếm của người khác sao?”
Trần Viện vốn chẳng phải hạng người hiền lành yếu đuối gì, lại có Hoàng Vũ Tình ở bên cạnh, liền gắt gỏng quát lại: “Nhà là đổi chác, không phải tôi cưỡng chiếm. Tôi không phải đám cướp mặt dày vô sỉ như các người!”
Một phen nói thẳng làm đám người kia tức sôi máu mà không dám lên tiếng.
Thấy đoàn xuất phát vì đám hàng xóm này mà phải dừng chân, Cố Vũ Trừng không muốn chậm trễ thời gian.
“Cách đây ba cây số có một cửa hàng kim khí vẫn mở cửa, ai muốn lên núi chặt củi thì tự đến đó tìm dụng cụ cho vừa tay.”
Nói xong, anh ta dẫn đầu đi xuống lầu.
Đám người không dám bám theo, đợi khi bọn họ đã đi xa mới tụ lại. Ngoài phụ nữ, trẻ con và người bị thương ra, tất cả đều lên đường!
…
Mãi đến khi trời tối hẳn họ mới trở về. Trình Sử và Cố Đình Thâm đang chia củi, hai người ăn ý chia cho nhà Lưu Tùng Cường nhiều hơn một chút.
Trình Sử lặng lẽ quan sát Cố Đình Thâm, không nói gì, chỉ có Lưu Tùng Cường là thấy ngại.
Anh định từ chối, nói mình không cần nhiều đến vậy, chia đều là được, nhưng lời đến miệng lại không sao nói ra được.
Suy nghĩ một lát, Lưu Tùng Cường bảo mọi người chờ mình một chút rồi quay vào phòng.
Lúc bước ra, hai tay anh mỗi bên xách một bao gạo năm cân.
Anh chẳng có gì khác, chỉ có lương thực là nhiều.
Mấy người bạn này đều là người nghĩa khí, biết Lâm Lệ vẫn đang sốt nên chịu nhường thêm củi cho nhà anh. Anh làm sao có thể mặt dày nhận không.
“Hai bao gạo này hai người cầm về ăn!”
“Làm sao lại thế được?”
Trình Sử và Cố Đình Thâm vốn không phải vì muốn đồ của anh mới chia thêm củi, nên vội vàng từ chối.
“Không được, không được, nhất định phải cầm!” Lưu Tùng Cường rất kiên quyết.
Ba người một phen giằng co, khiến Hoàng Vũ Tình và mọi người như trở về cảnh Tết, cha mẹ họ hàng giằng co nhau đưa lì xì.
Lưu Tùng Cường làm việc cả ngày, sớm đã mệt lử, giằng co thế nào cũng không lại, bèn ném bao gạo xuống đất, vẻ mặt “muốn sao thì sao”.
“Hai người không nhận thì tôi cũng chẳng cần chỗ củi này nữa!”
Cuối cùng, hai người đành nhận lấy bao gạo.
Hôm nay mang về đủ nhiều củi, nên mọi người bàn nhau nghỉ hai ngày rồi hẵng tiếp tục.
Ngay khi ai nấy về nhà nghỉ ngơi, ăn uống, thì đám hàng xóm đi chặt củi lúc nãy cũng trở về.
Họ mang về một lượng củi khá lớn, mặt mũi ai cũng vui vẻ.
Hiện tại cư dân trong tòa nhà chỉ còn khoảng hơn hai mươi người. Để tiết kiệm tài nguyên, họ đã sớm chia thành hai nhóm ở tại hai căn hộ trên tầng 14.
Ngay khi mọi người đang chia củi, mấy người phụ nữ ở nhà bắt đầu bàn tán xôn xao rằng có hai kẻ bị nước lạnh dội qua đã tắt thở.
Mấy người đàn ông hôm nay vốn đã vui vì thu hoạch kha khá, giờ lại nghe thêm tin tốt như vậy, ai nấy đều hò reo.
Hai cái xác, đủ ăn hai ba ngày!
…
Lại một tháng trôi qua, cuộc sống vẫn coi như bình lặng, chỉ là nước, điện và tín hiệu lại mất.
Ngọn núi cách đó mười cây số đã bị chặt trụi, Lưu Tùng Cường lại tính xem nên đi đâu chặt củi thì hơn.
Trong khoảng thời gian này, Trình Tư Nhiên và cả nhóm lại vào không gian điểm danh, nhận được hai lần tăng thêm một giờ sử dụng không gian.
Hiện tại, thời gian vào không gian mỗi ngày đã lên tới chín tiếng.
Vốn đã lâu không lộ diện, giờ phía chính quyền mang đến một tin: căn cứ ở quận Trung Sơn cách đây ba mươi cây số đã được xây dựng xong, mọi người cần tự đi đến đó.
Ai không muốn đến căn cứ cũng không bị ép buộc, chỉ là sau này chính quyền sẽ không đưa vật tư đến nữa.
Đây quả là một tin tốt.
Nhất là với Lưu Tùng Cường, anh ta chờ ngày này đã quá lâu.
Lưu Tùng Cường mời Chu Hoằng về nhà, hỏi rất kỹ về căn cứ.
Sau khi hiểu rõ, Lưu Tùng Cường tự nguyện quyên góp một nửa số vật tư, mong chính quyền có thể hộ tống cả gia đình anh đến căn cứ an toàn, và ưu tiên cho gia đình anh thuê một phòng riêng.
Nói rồi, anh còn kéo Chu Hoằng đi xem số vật tư cất trong hai căn phòng.
Vẻ kinh ngạc hiện rõ trong mắt Chu Hoằng. Sau khi nghe yêu cầu của Lưu Tùng Cường, anh nói: “Chuyện nhà cửa anh không cần phải lo. Còn chuyện cử nhân viên chính quyền hộ tống mọi người… tôi vẫn phải về xin chỉ thị đã.”
Dù sao cũng phải làm cho đúng thủ tục.
Chu Hoằng thừa biết lãnh đạo sẽ không bỏ qua một đống vật tư lớn như vậy.
Chiều hôm đó, Chu Hoằng đã lái xe tải cùng nhân viên cảnh vệ đến đón họ.
Từng bao gạo, bao bột mì được chuyển xuống, còn có từng thùng đồ ăn liền, nước uống và đủ loại đồ dùng hằng ngày, khiến lũ hàng xóm nhìn đến tròn cả mắt.
Bọn họ biết rõ Lưu Tùng Cường là ông chủ siêu thị, vật tư chắc chắn không ít, nhưng không ngờ lại nhiều đến thế!
Hắn giấu nhiều vật tư như vậy mà không chịu chia cho họ một chút, ép họ phải đi ăn xác người chết!
Không biết ai khơi mào, mọi người bắt đầu chửi rủa Lưu Tùng Cường.
“Đồ chủ tiệm không có lương tâm, nhiều thứ như vậy mà không chịu bán cho chúng tôi, anh không sợ để quá hạn rồi ăn chết mình à!”
“Đồ già khốn kiếp, mày đẻ con không có lỗ đít!”
“Chưa từng thấy kẻ ích kỷ như mày, trước đây còn ra vẻ đàng hoàng, xì!”
Trơ mắt nhìn nhân viên cảnh vệ vận chuyển vật tư xuống, bọn họ thèm thuồng đến đỏ cả mắt, hận không thể xông lên cướp.
Nhưng chẳng ai dám làm vậy, chỉ có thể nhờ mắng chửi để trút giận.
