Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Mạt Thế Trùng Sinh: Ba Nữ Nhân Điên Cuồng Tích Hàng, Ở Nhà Ăn Ngon Đến Cuối Đời > Chương 60

Chương 60

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 60 có bản audio.

Chương 60: Xuất phát từ tầng 36

 

Lưu Tùng Cường và hai người đi cùng coi như không nghe thấy những lời mắng chửi của hàng xóm xung quanh.

 

Sau một hồi khuân vác qua lại, Trần Viện quyết định quay lại tầng 36, ghé qua chào Trình Tư Nhiên và mọi người một tiếng.

 

Trình Tư Nhiên và mọi người vốn đã biết chuyện Trần Viện sắp rời đi, nên tặng cô một con dao găm sắc bén, dặn cô phải bảo vệ bản thân cho tốt.

 

“Mọi người định khi nào đi căn cứ? Hay là nhân dịp này đi cùng bọn tôi luôn, vừa hay còn có xe.”

 

Trình Tư Nhiên từ chối lời đề nghị, chỉ nói gần đây sẽ đưa người nhà tới căn cứ.

 

Trần Viện gật đầu, không nói gì thêm. Chỉ đến khi xuống tới dưới lầu, có hàng xóm hỏi Chu Hoằng có thể phái xe đến đón họ không, nhưng bị từ chối.

 

Hiện tại chính phủ thật sự không xoay xở nổi nhân lực. Họ chỉ mới cung cấp được địa điểm, phải đợi thêm một thời gian nữa mới có thể sắp xếp đội tuần tra đến dẫn người sống sót tới căn cứ.

 

Bên ngoài, nhiệt độ gần chạm mốc âm sáu mươi độ. Ngoài một số vùng từng có mức nhiệt thấp đến vậy, người dân Liên Thành chưa từng trải qua loại thời tiết này.

 

Việc chính phủ chỉ báo cho người sống sót biết có căn cứ mà lại không chịu cử xe đến đón khiến các hàng xóm nghiến răng nghiến lợi. Nhưng nghĩ đi nghĩ lại, ngoài rời khỏi nơi này để đến căn cứ ra, dường như cũng chẳng còn cách nào tốt hơn.

 

Họ cứ ở trong nhà mãi đến đầu tháng Năm. Ngay cả hai anh em Cố Đình Thâm ở tầng dưới cũng đã rời đi, bấy giờ Trình Tư Nhiên và mọi người mới quyết định lên đường.

 

Trong tòa nhà chẳng còn bao nhiêu hộ dân. Họ thu vén ít quần áo và bánh quy nén để che mắt người khác, ai nấy đều mặc áo khoác quân đội dày dặn, mũ, khăn quàng và găng tay chẳng thiếu thứ gì.

 

Họ còn đưa A Phúc, Tiểu Ly và Tiểu Mi vào trong không gian, rồi mới xuống lầu.

 

Khi xuống lầu, mấy người hàng xóm tụm quanh một căn phòng bị tháo mất cánh cửa, nhìn chằm chằm vào họ khiến ai nấy đều thấy hơi rợn người. Mãi đến khi xuống được dưới lầu, mọi người mới thở phào nhẹ nhõm.

 

Mặt tuyết dưới chân đông cứng ngắc, sơ ý một chút là trượt chân. Mấy người đội gió rét níu kéo nhau đi, không ai mở miệng nói năng gì, vì vừa há miệng là gió tràn vào đầy họng. Họ còn không muốn bị đau bụng.

 

Trên đường thỉnh thoảng gặp những tốp người kết bạn đi đến căn cứ, khiến Trình Tư Nhiên không thể lấy xe ra từ trong không gian.

 

Không biết đi được bao lâu, cả đám vừa mệt vừa đói. May sao không xa có một khu dân cư, họ vội vàng bước tới.

 

Trong hành lang tòa nhà im phăng phắc, không biết còn người sống sót nào hay không. Để cẩn thận, họ vẫn lần lượt kiểm tra từng tầng.

 

Tòa nhà sáu tầng, tầng nào cũng im phăng phắc, chắc hẳn đã không còn ai từ lâu. Trình Tư Nhiên thở phào, cùng gia đình và bạn bè nhanh chóng bước vào không gian.

 

A Phúc mấy tiếng liền không ở bên chủ, vừa thấy Hoàng Vũ Tình là phóng một mạch tới, quấn quanh cô vui vẻ lăn lộn. Tiểu Ly và Tiểu Mi cũng kêu meo meo chạy tới, Trình Tư Nhiên vội ngồi xổm xuống vuốt ve chúng.

 

Cô liếc nhìn đồng hồ, đã hơn bốn giờ chiều.

 

Từ Hữu Dung rùng mình một cái, vội vã bước vào biệt thự trong không gian, Trình Tư Nhiên và mọi người theo sát phía sau.

 

“Bên ngoài lạnh quá, mẹ thấy chân đông đến mất cảm giác rồi.” Từ Hữu Dung cởi áo khoác quân đội, tiện tay giật tấm chăn trên sofa khoác lên người.

 

Trình Tư Nhiên vội rót cho mẹ và bố cốc nước nóng, nói: “Con thấy quanh đây không còn ai. Lát nữa ăn xong, chúng ta lái xe đi thẳng luôn.”

 

Từ Hữu Dung là người đầu tiên giơ cả hai tay tán thành.

 

“Nhưng nói lại, giờ định vị không dùng được, biển báo đường cũng bị phá hủy gần như chẳng còn cái nào, chúng ta tìm căn cứ kiểu gì?” Trình Sử hỏi.

 

“Chuyện này dễ thôi. Trước đây chúng ta từng cùng Cố Đình Thâm đến tổng bộ chính phủ. Đến lúc đó sang bên ấy hỏi thử, xem họ có thể dẫn đường cho chúng ta không.”

 

Người ở tổng bộ cũng phải chạy qua lại giữa căn cứ và tổng bộ. Đến lúc đó chúng ta góp một phần vật tư, chắc chắn họ sẽ không từ chối.

 

Buổi trưa ăn bún nóng hổi xong, Trình Tư Nhiên ra khỏi không gian trước. Bốn phía im lặng, trời đã tối dần.

 

Xác nhận xung quanh không có ai, Trình Tư Nhiên mới thầm liên lạc với Lương Du và Hoàng Vũ Tình, bảo họ ra ngoài.

 

Chiếc xe việt dã mua hồi đó là xe cũ. Trình Tư Nhiên để trong cốp kha khá gạo, đồ ăn liền và gia vị mua được ở siêu thị mà chẳng tốn một xu. Sau đó Trình Sử lái xe, cả nhóm lái về tổng bộ chính phủ.

 

Khi đến nơi đã hơn chín giờ tối. Phóng tầm mắt ra chỉ thấy tối đen, duy nhất một ngọn đèn treo vàng vọt phía trên cổng chính tổng bộ.

 

Trước cổng, hai người đàn ông trẻ mặc quân phục cầm súng canh gác. Thấy một chiếc xe đỗ cách đó không xa, một người trong số họ đi về phía Trình Tư Nhiên.

 

“Chào anh, tôi muốn hỏi anh Chu Hoằng có đây không ạ?” Trình Tư Nhiên mở cửa bước xuống xe, lịch sự hỏi.

 

“Đội trưởng Chu không có ở đây. Xin hỏi mọi người có việc gì?”

 

“Là thế này, chúng tôi muốn đến căn cứ chính phủ nhưng không biết đường. Tình cờ quen đội trưởng Chu Hoằng nên mới nghĩ đến nhờ giúp đỡ.”

 

Hai người đang nói chuyện thì một người phụ nữ mặc áo khoác quân đội bước ra. Trình Tư Nhiên nhận ra ngay cô ấy chính là người phụ trách tiếp đón lần trước, vội bước lên nói rõ mong muốn.

 

Trần Hương nhìn Trình Tư Nhiên một lúc rồi rốt cuộc nhớ ra cô gái này là ai.

 

Sau khi Trình Tư Nhiên lấy ra hai bao gạo, mỗi bao nặng mười ký, Trần Hương lập tức xếp cho họ ở lại tổng bộ nghỉ qua đêm, sáng mai sẽ đưa họ đến căn cứ.

 

Trần Hương vốn định xếp hai phòng, nhưng Trình Tư Nhiên viện cớ tiết kiệm tài nguyên, bảo chỉ cần một phòng là đủ, rồi từ chối luôn cả bữa tối.

 

Phòng ở tầng hai, quân nhân tuần tra theo ca, an toàn khỏi bàn. Căn phòng không lớn, chừng hai mươi mét vuông. Hoàng Vũ Tình khóa cửa lại, hạ giọng nói: “Tối nay chúng ta ngủ sớm đi. Bác trai bác gái vào trong không gian ngủ, tụi con ở ngoài ngủ.”

 

Trình Sử nghe tiếng bên ngoài rõ mồn một, nghĩ phòng này không cách âm, bèn cũng hạ giọng: “Hay là các cháu vào trong không gian ngủ đi, bác ở ngoài ngủ cũng được.”

 

Trình Tư Nhiên không muốn họ cứ nhường qua nhường lại, vội lên tiếng: “Bố mẹ cứ yên tâm nghỉ ngơi trong không gian, tụi con thay phiên canh gác bên ngoài.”

 

Bữa tối giải quyết ngay trong không gian, ăn đại mấy gói mì ăn liền rồi Trình Sử và Từ Hữu Dung đi ngủ.

 

Trình Tư Nhiên và Hoàng Vũ Tình ở ngoài canh gác. Lương Du ở trong không gian trằn trọc mãi không ngủ được, thôi thì cũng ra ngoài.

 

Trong tòa nhà vẫn có thiết bị sưởi cơ bản, quấn chăn bông nên cũng không lạnh lắm. Ba người khẽ khàng trò chuyện, chẳng biết từ lúc nào đã ngủ thiếp đi.

 

Mở mắt lần nữa, đã hơn sáu giờ sáng.

 

Thấy hai người bên cạnh vẫn đang ngủ say, Trình Tư Nhiên vào không gian. Cho ba bé ăn xong, Trình Sử và Từ Hữu Dung cũng đã mặc chỉnh tề bước ra khỏi phòng.

 

Tám giờ, họ dùng bữa sáng qua loa tại tổng bộ chính phủ. Bánh quy nén, cùng bát canh mộc nhĩ mà không thấy miếng mộc nhĩ nào.

 

Sau đó, Trần Hương sắp xếp một chiếc xe đi trước dẫn đường, đưa họ đến căn cứ.

 

Lái xe liên tục hơn năm tiếng, cả nhóm cuối cùng cũng đến được căn cứ.

 

Từ tối qua, Chu Hoằng đã biết họ sẽ đến. Anh còn nợ Trình Tư Nhiên và mọi người một ít điểm chưa trả, nên đặc biệt đến đón.

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi