Chương 56: Trồng dừa, làm cơm rang.
Cô ba Tĩnh Lai dìu cô cả Tĩnh Phan mặt mày bầm dập bước vào cửa, Ngô Hữu Ái kéo vali, trong lòng ôm mấy quả táo thối, ba Tĩnh Thư khiêng chiếc xe đẩy hỏng, chống theo hai thùng carton rách bước vào.
“Trời ơi, có chuyện gì thế này? Con cả có sao không?” Bà nội Tĩnh Thư bỏ dao xuống chạy vội tới, xót xa kéo cô con gái lớn mặt mũi lem luốc ngồi xuống, hỏi han hồi lâu cho đến khi biết không có gì nghiêm trọng mới thôi.
“Lúc bọn con tới nơi thì chị lớn đang ở hành lang tranh giành mấy quả táo với mấy người đàn bà, bọn họ thấy có người tới ứng cứu liền cướp một ít rồi tản đi hết, chính là cư dân ở tòa nhà đó, cũng không nhìn rõ mặt mũi thế nào.” Ba Tĩnh Thư tiếc nuối nói.
Tĩnh Lai ở ngoài hành lang phủi phủi đất trên người, vào nhà rồi lấy khăn ướt lau sạch sẽ người, mới nói: “Đã gọi điện báo cảnh sát rồi, cảnh sát bảo ghi lại trước rồi tính sau, hiện giờ vụ cướp quá nhiều, không có tinh lực quản loại chưa gây thương vong này, bảo chúng ta ra ngoài cẩn thận.”
Tĩnh Thư nghĩ, lúc đầu thời mạt thế, lực lượng cảnh sát đều dùng vào việc trưng thu vật tư rồi, không có thời gian quản mấy chuyện trộm cắp vặt vãnh này, mới dẫn đến hai ba tháng sau, các vụ cướp giết người càng ngày càng hoành hành chăng.
Cô cả có sự chất phác của người nông thôn, quen làm ruộng, thân hình cũng vạm vỡ, lúc này trông lại có vẻ sợ hãi: “Nếu không phải thấy là mấy người đàn bà thì con chạy mất rồi, tiếc là một mình con đánh không lại bọn họ, táo cũng vung vãi khắp nơi, chỉ nhặt về được hai thùng, phí quá.”
Bà nội lấy khăn ướt lau đất trên người cô cả, “Táo thối nghiền nhuyễn trộn bột làm bánh rán chua ngọt, ngon lắm, không phí đâu. Lần sau đừng có một mình một mình làm việc thế. Dưới quê vẫn ổn chứ?”
“Tình hình bên thành phố này còn tệ hơn cả thị trấn bọn con, nhà nhà dưới quê ít nhất trong hầm cũng trữ được nhiều lương thực rau củ, nước cũng có bộ đội mỗi ngày tới phát. Chính quyền đã trưng thu hết số táo trước đây lên rồi, bọn con tự giữ lại nửa hầm đủ ăn đến năm sau. Ông nhà Lưu bận không đi được nên con một mình tới, không thì mẹ, mọi người về quê ở một thời gian đi, ở đây cầm quả táo cũng có người cướp.” Cô cả nói.
Bà nội liền kể tình hình bên này một lượt, “Ở đây ăn cơm khai hỏa, ngày mai gọi Tĩnh An đưa con về, bọn mẹ cũng nhân tiện về thu dọn đồ đạc chuyển ít qua đây. Con có đưa táo cho con hai không? Nó vẫn ổn chứ?”
Cô cả do dự vài giây, lại bị cô ba đá một cước, bà mới nói: “Có, đều ổn cả.”
Tĩnh Thư nhìn thế, biết ngay có chuyện rồi, rốt cuộc xảy ra chuyện gì? Thế là gọi Ngô Hữu Ái sang một bên hỏi: “Cô hai xảy ra chuyện gì thế?”
Hữu Ái vừa xem truyện tranh vừa nói nhỏ: “Bán thuốc lá rượu giá cao, bị phong tỏa tịch thu hết đồ, bản thân cũng bị tống vào trong rồi. Nghe nói bọn họ cũng mua một biệt thự ở Ô Thành thiếu tiền lắm, ai ngờ giờ giá nhà Ô Thành rớt xuống đáy, cô hai lỗ mất hàng chục triệu.”
Tĩnh Thư lộ ra vẻ mặt hiểu ra, hóa ra là thế, chẳng trước đây cứ nói bóng gió bảo nhà mình trả tiền, cũng may là cô trả tiền trước rồi, không thì không biết sau này bị nói xấu thế nào.
Nhưng cô hai bọn họ bị bắt rồi... cũng không biết có bị ghi vào hồ sơ không, nếu lên danh sách đen thì toi, kiếp trước Tĩnh Thư tự lo thân còn không xong căn bản chẳng quan tâm tình hình cô hai.
Bữa cơm khai hỏa tối hôm đó rất phong phú, mẹ Tĩnh Thư tăng ca đến sáu giờ chiều mới được ba đón về, tuy kết quả thăng chức chưa ra, nhưng ông sếp cũ đó gần đây cứ hay kéo mẹ cùng đi Trung tâm trồng trọt nông sản kiểm tra công việc.
“Mẹ có cửa rồi đấy, ông sếp của mẹ chắc muốn mẹ quản mảng này.” Tĩnh Thư biết mảng này quyền lực rất lớn, phân phối nông sản trồng được sau thời mạt thế, quyền lực có thể không lớn sao?
Mẹ Tĩnh Thư hơi buồn bã: “13 khu của Ô Thành đang thi đua đấy, trồng tốt đương nhiên vui vẻ cả làng, trồng không tốt thì thành con dê tế thôi.”
“Yên tâm đi, nhà mình trồng ra đồ tốt thế kia rồi mà.”
…
Bữa cơm khai hỏa làm tôm hùm cay, giò heo kho, cá viên chiên giòn, sườn xào chua ngọt, canh sườn nấu ngó sen, khoai tây xào và rau cải cúc xào chay bày đầy bàn. Món chính là bánh rán làm từ táo nghiền nhuyễn trộn bột của bà nội.
Mẹ Tĩnh Thư rót rượu vang cho mọi người, cả nhà vui vẻ ăn bữa cơm khai hỏa, chỉ mình Tĩnh Thư không no, tối về nhà mình rồi, Tĩnh Thư lại ăn thêm hai tô cháo hải sản và cả một con gà luộc đóng hút chân không, 5 quả trứng trà, một quả dưa hấu lớn.
Vỏ dưa, xương gà và vỏ trứng vừa đủ cho lợn ăn, một chút cũng không phí.
Không gian 125 mét khối lại chỉ còn 2 mét khối, trước đây không gian 64 mét khối cũng còn đủ dùng, giờ ngay cả không gian rubik cấp 5, 125 mét khối cũng đã không thỏa mãn được Tĩnh Thư rồi, xem ra phải cố gắng nỗ lực nâng cấp thôi, Tĩnh Thư còn định nhét thêm đồ vào nữa.
Tĩnh Thư trước đây dùng hai tháng thông quan rubik cấp 5, giờ luyện rubik cấp 6 cũng đã hai tháng rồi, nhưng mới chỉ đạt tiêu chuẩn thành thạo, khoảng cách đến nâng cấp ước lượng còn khá xa.
Vì thế, Tĩnh Thư quyết định mỗi ngày rút ra thêm một tiếng chuyên luyện không gian rubik, hy vọng sớm ngày thăng cấp.
Năng suất của 12 mảnh ruộng thật sự mạnh hơn nhiều, Tĩnh Thư giờ không chỉ ngày ngày ăn được hoa quả, còn có thể thần không biết quỷ không hay bổ sung đủ loại rau củ cho nhà.
Tĩnh Thư ép dưa hấu và cam thành nước, trong mười một tháng tới hoàn toàn có thể thay thế nước uống, và trồng 6 cây dừa vào 6 mảnh ruộng, cân nhắc rễ dừa sẽ chiếm quá nhiều đất nên trước thử chỉ trồng 6 cây, nếu về sau xung quanh còn trồng được loại quả khác thì thêm chút dâu tây loại không chiếm ruộng.
Tĩnh Thư định đợi một tháng chín muồi thu một lứa dừa, cùng với sữa dư thừa làm đồ uống tự nhiên nước dừa, cũng có thể trong năm thiếu nước này tiết kiệm chút nước, nhìn nước trong bồn từng chút từng chút hạ xuống Tĩnh Thư cũng sốt ruột, nhưng lại không muốn giảm chất lượng cuộc sống, làm nhiều loại đồ uống cũng là phương pháp rất tốt.
6 mảnh ruộng còn lại toàn bộ trồng ngô, lúc đó định làm các loại thức ăn phái sinh từ ngô.
Hôm sau ba Tĩnh Thư đưa bà nội, ông nội, cô ba về nhà quê thu dọn ít đồ mang qua, nhân tiện đưa cô cả về thị trấn. Ngô Hữu Ái ở nhà xem truyện tranh trong căn nhà mới của bà nội, Tĩnh Thư thì trong biệt thự của mình bận tối mắt tối mũi.
Cùng với việc hấp thu linh tuyền, sức lực của Tĩnh Thư ngày càng khủng khiếp, đánh ngã mấy người đàn ông trưởng thành nhẹ nhàng không thành vấn đề, nhưng đồng thời lượng ăn cũng ngày càng lớn, phải thường xuyên bổ sung chút đồ no bụng, còn phải loại có thể bỏ ngay vào miệng ăn, không gây chú ý.
Vì thế hôm nay Tĩnh Thư chủ yếu làm cơm rang Thái Lan. Hấp trước rồi rang sau, từng nồi từng nồi cơm rang vàng ruộm giòn tan, nắm một nắm bỏ vào miệng nhai mùi thơm của gạo hòa quyện với đủ mùi vị của cơm rang, còn có một mùi vị của cơm cháy, đơn giản ăn một lần là không dừng lại được, càng ăn càng thơm!
Tĩnh Thư dùng hai nồi cùng lúc rang, tốn mấy ngày trời, dùng hết mười bao gạo thơm, mới rang được một mét khối cơm rang, số này đóng vai trò đồ ăn vặt thường ngày của Tĩnh Thư, nên đủ ăn một thời gian.
