Chương 76: Đội quân chính nghĩa
Lạc Cửu vẫy tay, “Không phải ý đó, chúng tôi không cần tiền cống. Chúng tôi dựng cờ là để dẹp cờ, chúng tôi tranh vị trí này không phải để áp bức đồng bào, mà là để không còn áp bức. Sau này các bác sẽ hiểu.”
Mọi người nghe xong đều ngỡ ngàng. Một ông lão không nhịn được nhắc nhở: “Nhưng mà đương gia, các cô không nhận tiền cống, người Tây vẫn sẽ đòi đấy. Đây là quy tắc từ trước đến nay ở Liverpool, các cô vẫn nên nhận đi.”
Lạc Cửu nói dõng dạc: “Quy tắc gì? Chúng tôi đến đây là để thay đổi quy tắc.”
“Đúng thế,” Phùng Kỳ cũng nói, “Đây là tiền của ai, cứ cầm về đi. Tôi sẽ không nhận, cũng không để người của tôi nhận. Từ hôm nay, ai nhận tiền của các bác thì đến báo tôi, tôi sẽ xử lý.”
Vẻ mặt mọi người trở nên rạng rỡ, họ cúi chào cảm tạ không ngớt: “Cảm ơn đại đương gia, cảm ơn nhị đương gia, cảm ơn mấy vị Bồ Tát.”
Bốn người nhìn nhau, đều cảm thấy đám người này thật đáng thương. Người khác vốn không nên bóc lột họ, nhưng trong mắt họ, ai không bóc lột họ đã là Bồ Tát rồi.
Mọi người đang ở ký túc xá chờ lấy bữa tối, thì Phàn Thuận cười hớn hở bước vào: “Lão đại, mấy vị đương gia, tôi đã nói chuyện với sĩ quan ở đây rồi, các cô có thể chuyển sang phòng của mấy cô gái kia. Không cần các cô phải động tay, tôi với Lão Lục, Lão Thất sẽ giúp các cô chuyển đồ.”
Phùng Kỳ liếc nhìn giường: “Không có đồ đạc gì, chỉ cần người sang thôi. Lão Ngũ, tôi có chuyện muốn nói với cậu.”
Phùng Kỳ nói cho anh ta biết quy định mới. Phàn Thuận sững người: “Hả? Một chút cũng không được lấy à? Tôi thì cũng được, nhưng mấy anh em…”
Phùng Kỳ vỗ vai anh ta, vừa ân vừa uy: “Tôi sẽ không để mọi người chịu khổ, theo tôi thì cứ yên tâm. Nhưng đã theo tôi thì phải tuân thủ quy tắc.”
Phàn Thuận lập tức ngoan ngoãn cam đoan: “Tôi tuyệt đối tuân thủ quy tắc, yên tâm đi lão đại. Tôi sẽ truyền xuống ngay, thằng nào dám không nghe thì đầu tiên tôi sẽ xử chúng nó.”
Bốn người chuyển đến ký túc xá của mấy cô gái, nhưng phát hiện thiếu vài người.
“Chu Cửu Muội đâu rồi?” Lạc Cửu hỏi. “Huệ Dung, Lan Cầm, mọi người đi đâu hết rồi?”
Một cô gái cắn môi, do dự trả lời: “Họ trộm bánh mì, bị bà lão da trắng phát hiện, đang bị đánh đòn.”
Chung Gia Linh giật mình: “Chết rồi! Hôm qua tôi có nói với Cửu Muội là bánh mì khô này không ngon, phải loại mềm mới ngon. Chẳng lẽ nó đi trộm bánh mì mềm dành cho nhà Đại tá Jones sao? Trời ơi! Mấy đứa nhỏ này sao không biết giữ mồm giữ miệng vậy?”
Bốn người vội vàng chạy ra nhà bếp. Khi họ đến nơi, mấy đứa đã bị đánh xong.
Bà lão da trắng sau khi đánh xong ba đứa nhỏ, thở hồng hộc mệt mỏi, quay người vào nhà.
Chỉ để lại ba cô bé nằm thoi thóp trên đất, người đầy vết roi máu me.
“Cửu Muội!”
“Huệ Dung!”
“Lan Cầm!”
Bốn người gọi mãi, cuối cùng các em cũng mở mắt. Họ bế các em về phòng, cho uống một chút nước, các em mới từ từ tỉnh lại.
Lạc Cửu cau mày, nhịn không được quát: “Chị biết các em đói lắm, nhưng bây giờ chúng ta ở dưới mái hiên người ta, phải biết cúi đầu. Các em ăn trộm đồ của họ, bị phát hiện sẽ bị đánh chết đấy.”
Chu Cửu Muội yếu ớt gật đầu: “Em biết ạ.”
Trình Dao Dao tức giận nói: “Biết mà còn ăn trộm? Lần này may mắn, lần sau thật sự bị đánh chết thì sao?”
Chu Cửu Muội hai mắt ngấn lệ, cắn môi: “Thực ra… bọn em không đói, bọn em cũng chưa ăn gì.”
Bốn người sững sờ: “Sao cơ?”
Chu Cửu Muội mở cúc áo, từ trong ngực lấy ra hai cái bánh mì bẹp dúm: “Bọn em lấy cho các chị đây. Các chị toàn bỏ bữa, sẽ chết đói mất. Chị của em chính vì không ăn cơm nên mới chết. Em không muốn các chị cũng chết.”
Huệ Dung và Lan Cầm cũng lôi ra mấy cái bánh mì giấu trong người. Các em không biết thứ này không được ép, chỉ sợ bị người ta cướp mất nên ghì chặt trong lòng.
Dù bị đánh thế nào, các em cũng giả vờ đã ăn xong, cuối cùng cũng chịu đựng được.
Chu Cửu Muội lau sạch chỗ bẩn trên bánh, đưa cho Chung Gia Linh: “Chị Gia Linh, chị nói cái này ngon mà. Chị đừng kén nữa, ăn nhanh đi, không thì sẽ chết đói thật đấy.”
Chung Gia Linh ngần ngại nhận lấy cái bánh mì, nước mắt không kìm được cứ thế trào ra.
Cô cắn nhẹ một miếng, chưa bao giờ ăn thứ bánh mì nào khó ăn đến thế, nhưng lại cảm thấy đó là cái bánh quý giá nhất, độc nhất vô nhị trên thế gian này.
Bọn nhỏ nhét bánh mì vào tay họ, lúc này Lạc Cửu mới phát hiện bánh vẫn còn nóng. Bánh mì mới ra lò được các em giấu sát người. Lạc Cửu vạch áo các em ra, quả nhiên da đã bị phỏng đỏ cả một mảng.
Lạc Cửu nhất thời không biết nói gì, chỉ ôm chặt mấy đứa nhỏ bé vào lòng, thầm thề: nhất định phải đưa các em có cuộc sống tốt.
*
Sau bữa tối, Phàn Thuận lại đến một lần: “Lão đại, bây giờ chúng ta hùng mạnh chưa từng có, có nên đặt một danh hiệu mới không?”
Phùng Kỳ nhìn ra trời: “Phải, nhưng việc lớn thế này chúng ta phải bàn bạc đã.”
Phùng Kỳ quay lại tìm Lạc Cửu: “Đội ngũ của chúng ta gọi là gì đây?”
Lạc Cửu đang bôi thuốc cho bọn nhỏ, không ngẩng đầu lên: “Gọi là Đội Cứu Quốc.”
Phùng Kỳ: “Được, tôi đi nói với họ.”
“Khoan đã,” Lạc Cửu gọi cô lại, “Tôi quên nói, hôm nay cậu thật sự rất xuất sắc, đã giúp chúng ta mở ra cục diện, để chúng ta đứng vững ở đây. Công lao này là do cậu một quyền một cước đánh ra đấy.”
Phùng Kỳ ngại ngùng gãi đầu: “Nói cái này làm gì? Nếu tôi không có chút bản lĩnh thì sao cùng cậu đánh thiên hạ được?”
“Là chúng ta cùng nhau đánh thiên hạ.”
“Ừ.”
Lạc Cửu nghĩ một lúc, lại bổ sung: “Là chúng ta cùng nhau hoàn thành sự nghiệp vĩ đại đánh đổ chủ nghĩa đế quốc, vì nhân dân và đất nước.”
“Vì nhân dân và đất nước.” Hai người siết chặt tay nhau, Phùng Kỳ mỉm cười buông ra, quay người đi tìm Phàn Thuận để truyền đạt danh hiệu mới.
Đội Cứu Quốc, nghe là biết đội quân chính nghĩa.
Phàn Thuận ngồi xổm bên ngoài ký túc xá, nghe Phùng Kỳ dặn dò xong, không nhịn được nói: “Lão đại, có chuyện tôi nghĩ nên nói với cô.”
“Nói.”
“Các cô đừng nảy sinh quá nhiều tình cảm với mấy đứa con gái này, chúng sắp bị đem bán rồi. Trước đây, những đứa con gái mua về, vài hôm là bị lôi đi bán. Đừng nói bọn nhỏ, ngay cả các cô… cũng phải cẩn thận.”
Phùng Kỳ mặt trầm xuống: “Cậu đợi một chút.”
Cô gọi Lạc Cửu đến, cùng nhau bàn bạc chuyện này.
Lạc Cửu cũng không ngạc nhiên, cô từng đọc sử liệu tương tự, hiểu biết một chút về những việc này. Cô hỏi Phàn Thuận: “Việc này do ai phụ trách?”
Phàn Thuận nói: “Đại tá Jones là người đứng đầu ở đây, đại sự buôn bán người đều do ông ta quản.”
“Con người ông ta thế nào?”
“Không ra gì đâu, bạch nhân tiêu chuẩn, mắt mọc trên đỉnh đầu. Chúng tôi không nói chuyện nổi với ông ta. Người Hoa chúng tôi chỉ có thể giao thiệp với mấy sĩ quan cấp thấp như Andre, Will, nhưng bất đồng ngôn ngữ. Nói trắng ra, thi thoảng cho họ ít lễ vật mới qua lại. Những quan lớn như Jones, chẳng thèm để mắt đến chúng ta.”
Lạc Cửu gật đầu: “Jones ở đâu? Khi nào ông ta xuất hiện?”
“Mấy ngày không thấy rồi, nghe nói con gái ông ta bị bệnh, nặng lắm.” Phàn Thuận nói, liếc mắt ra quảng trường, “Chà, kia là xe hơi của Đại tá Jones.”
“Đi thôi, tôi đi gặp ông ta.” Lạc Cửu đi thẳng về phía xe hơi của Đại tá Jones.
Phàn Thuận sợ hãi vội vàng ngăn lại: “Trời ơi ông tổ của tôi ơi, không được đâu. Mấy hôm nay ông ta đang bực mình, cô đừng đụng phải đầu sóng ngọn gió. Lại còn không biết nói thứ tiếng chim kêu kia nữa!”
Chưa dứt lời, liền nghe Lạc Cửu dùng tiếng Anh chuẩn nói: “Đại tá Jones, có thể làm phiền ngài vài phút được không?”
