Chương 77: Biết từ khi nào?
Hôm nay tâm trạng Đại tá Jones tồi tệ đến cực điểm. Cô con gái duy nhất của ông, Annie, bệnh đã vào giai đoạn nguy kịch, bác sĩ Hoffman bảo ông chuẩn bị tinh thần cho tình huống xấu nhất.
Ông lấy vài thứ thuốc mà biết rõ là vô dụng ở bệnh viện, rồi lái xe về nhà với tâm trạng chán chường. Vừa xuống xe, một người phụ nữ lạ mặt gọi ông lại.
– Đại tá Jones, có thể làm phiền vài phút không?
Đại tá Jones lạnh lùng liếc cô ta một cái. – Cô là ai?
Lạc Cửu: – Tôi tên Lạc Cửu, lao công người Hoa từ triều Thanh, hôm qua mới đến đây.
Jones hơi ngạc nhiên. Ông chưa từng nghe thấy người Hoa nào ở đây nói tiếng Anh lưu loát như vậy, và điều khiến ông càng ngạc nhiên hơn là thái độ không hề khúm núm của người phụ nữ này.
Cô ta không biết sao? Ở Liverpool, ông có thể nghiền nát bất kỳ ai như nghiền nát một con kiến.
Jones không thèm giao tiếp với mấy người Hoa này, chỉ lướt qua một cái rồi quay người đi vào tòa nhà.
Lạc Cửu vội vàng đuổi theo. – Đại tá Jones, cùng đi với chúng tôi còn có bốn mươi mốt cô gái, hầu hết mới tám, chín tuổi. Tôi nghe nói ông sắp bán chúng đi, có thể đợi được không? Dù chỉ một hai năm, để chúng lớn thêm một chút?
Jones không dừng bước, mặt vẫn lạnh lùng. – Tại sao? Tôi không có nhiều lương thực để phí phạm trên người chúng.
Lạc Cửu: – Có thể để chúng làm việc ở đây, công trường hay nhà bếp cũng được, chúng sẽ không ăn không ngồi rồi. Chúng không cần tiền công, có thể giúp ông tiết kiệm chi phí hơn.
Jones lạnh nhạt: – Lời đề nghị của cô có lý, nhưng tôi sẽ không chấp nhận. Số phận của chúng là đến đây rồi bị bán đi, tôi không cần thay đổi.
Lúc ông nói những lời này, chẳng hề có chút nào giống như đang bàn về cuộc đời của bốn mươi mốt cô gái, mà giống như xử lý hàng hóa tồn kho một cách tùy tiện.
Lạc Cửu hít một hơi thật sâu. Đại tá Jones quả đúng như lời đồn, mạng người Hoa trong mắt ông chẳng khác gì cỏ rác.
Nhưng cô không định bỏ cuộc. – Đại tá Jones, những đứa trẻ đó cũng xấp xỉ tuổi con gái ông.
Jones bỗng dừng bước vội vã, cau chặt mày, giọng gay gắt: – Loại người như các cô có tư cách gì mà so sánh với con gái tôi? Andre!
Jones lớn tiếng gọi Trung úy Andre đến, chỉ vào Lạc Cửu trong cơn giận dữ: – Lập tức bán con đàn bà này đến nhà thổ trong thành phố, ngay lập tức!
Phàn Thuận đi theo sau Lạc Cửu, lúc này lòng lạnh toát. Tuy hắn không hiểu họ nói gì, nhưng chưa bao giờ thấy Đại tá Jones nổi giận dữ dội như vậy.
Andre tiến lên giữ chặt vai Lạc Cửu. Phùng Kỳ vừa định hành động thì thấy Lạc Cửu vẫy tay về phía chúng, ra hiệu đừng manh động.
Lạc Cửu nhìn bóng lưng Jones, lớn tiếng: – Nếu ông đuổi tôi đi, con gái ông nhất định sẽ chết.
Jones lập tức đứng sững lại, bất động.
Lạc Cửu nói tiếp: – Họ đã hết cách rồi, phải không? Tôi là cơ hội sống duy nhất của con gái ông.
Jones quay người, ra hiệu Andre trước hết hãy thả Lạc Cửu ra.
Ông bước đến trước mặt Lạc Cửu, quan sát người phụ nữ phương Đông trẻ tuổi với ánh mắt kiên nghị này.
Jones khinh miệt nói: – Tôi chưa từng nghe nói y thuật nước các cô có gì ghê gớm. Tôi chỉ nghe nói các người giỏi giả thần giả quỷ, thích đốt hương lạy Phật.
Lạc Cửu mỉm cười: – Đại tá Jones, tôi cũng nghe nói người ở đây thích đến nhà thờ cầu nguyện Chúa, thực chất chẳng khác gì đốt hương lạy Phật.
Y thuật nước chúng tôi truyền thừa ngàn năm, qua bao thế hệ dân số vẫn phồn vinh, nếu không có bản lĩnh thật sự thì họ sống được nhờ đâu?
Ngài sống lâu ở Liverpool, hiểu biết về y học Trung Hoa chắc chỉ dừng lại ở lời đồn.
Nói nhiều vô ích, Tây y đã hết thuốc chữa, sao không để tôi xem qua cho con gài ngài?
Jones có phần bị thuyết phục. Đúng vậy, Tây y đã hết cách rồi.
Người Trung Quốc có câu nói thế nào nhỉ? Thà để người khác chữa trị một con ngựa sắp chết còn hơn trơ mắt nhìn nó chết.
– Được rồi, tạm tha cho cô. Khi nào thì cô có thể khám bệnh cho con gái tôi?
– Chờ một lát, tôi về lấy ít dụng cụ, sẽ đến ngay.
Lạc Cửu quay người vẫy Phùng Kỳ và những người khác về ký túc xá. Phàn Thuận thu lại cằm suýt rớt, chạy lon ton theo sau.
– Nhị đương gia, mà cô biết nói tiếng chim à? Còn nói hay thế? Giỏi hơn Trương Thủ Thành nhiều, hắn còn phải vừa chỉ vừa vẽ lắp bắp cơ. Cô nói gì với Jones mà hắn tự nhiên hết giận thế?
Lạc Cửu bất đắc dĩ: – Anh ta không phải hết giận. Nếu tôi không cứu được con gái anh ta, anh ta sẽ còn giận dữ hơn, có khi bắn chết tôi luôn.
Phùng Kỳ trợn mắt, đầy lo lắng, nắm cánh tay Lạc Cửu thì thầm: – Chị học chữa bệnh từ khi nào thế?
Lạc Cửu bình thản trả lời: – Vừa nãy.
Vào ký túc xá, Lạc Cửu bảo Phàn Thuận canh ngoài, rồi đóng cửa ngay.
Cô bảo Trình Dao Dao và Chung Gia Linh dùng ga trải giường kéo rèm quanh giường của chúng, rồi trốn vào trong màn, lập tức bước vào không gian.
Việc gấp quá, cô không thể nói với Jones rằng một người thời Thanh như cô lại nắm giữ kỹ thuật Tây y tiên tiến hơn. Đành phải mượn danh Đông y, trước hết làm cho ông ta tin.
Cô lấy kim bạc từ hộp thuốc, mở bản đồ huyệt đạo, nhanh chóng ghi nhớ vài huyệt dù kim sai cũng không chết người.
Sau đó, lập tức lật tìm sách y.
Những cuốn sách này đều do cô tự tay thu vào từ thư viện, thỉnh thoảng rảnh rỗi cô mới liếc qua một hai cuốn.
Nhưng sách y vốn dày đến mức có thể đập chết người, với lại mấy người họ đều khỏe mạnh, nên Lạc Cửu không coi việc học y là việc cấp bách, chỉ tìm hiểu sơ qua.
Hôm nay nghe được cuộc nói chuyện giữa bà vú da trắng trong bếp và vợ Jones là Marian, từ miêu tả của họ, cô cảm thấy triệu chứng của tiểu thư Annie rất giống lao phổi.
Thời này giới y học vẫn chưa bào chế ra thuốc đặc trị lao phổi, nếu Annie thực sự bị lao thì họ đương nhiên chữa không nổi.
Nhưng thế kỷ 21 thì có thể. Cách đây không lâu, Chung Gia Linh và Trình Dao Dao đã quét sạch bệnh viện và trung tâm kiểm soát dịch bệnh, lấy được tất cả thuốc đặc trị của y học hiện đại. Thuốc chúng dự trữ, dù gặp bệnh nhân ung thư cũng có thể kéo dài thêm ba năm tháng rồi mới chết.
Lạc Cửu theo mục lục lật đến trang điều trị lao phổi, đọc lướt qua ghi nhớ nhanh một số nguyên nhân và triệu chứng, rồi lục tìm thuốc.
Trình Dao Dao và Chung Gia Linh canh ngoài, mồ hôi suýt chảy ra. Việc giết người phóng hỏa, chúng thường làm, đã quen tay.
Nhưng việc chữa bệnh cứu người, lại là loại không chữa được thì sẽ bị đánh chết, quả là lần đầu tiên.
Phùng Kỳ nghiến răng: – Không sao, hơn nữa thì liều mạng với chúng.
Cô nhét lựu đạn vào người, toát ra khí thế kiểu thà cùng nhau chết hết.
Ba người đang lo lắng chờ đợi thì Phàn Thuận ở ngoài gõ cửa: – Đại tỷ, Trung úy Andre đến thúc rồi.
Phùng Kỳ bực bội: – Biết rồi, bảo hắn đợi một lát.
Trong lòng Phàn Thuận kêu khổ: – Tôi... tôi cũng cản không nổi.
Ký túc xá không thể khóa từ bên trong. Phàn Thuận đứng chắn ở cửa, Andre cau mày, vừa giơ súng lên là hắn phải ngoan ngoãn tránh ra.
Andre sải bước đi vào. Chung Gia Linh lập tức mỉm cười đón lấy: – Trung úy Andre, xin hãy đợi một lát, Lạc đại phu đang chuẩn bị dụng cụ.
Andre sững người, Phàn Thuận cũng sững luôn. Tứ đương gia lại học nói tiếng chim ở đâu thế?
