Chương 23: Thám Hiểm Ổ Kiến
Khi nàng vừa đặt con kiến nhỏ nặng trịch xuống lưng thì ngoài cửa hang cuối cùng cũng có động tĩnh.
Hai con kiến trưởng thành, mỗi con to bằng con lừa nhỏ, miệng cắp một chùm trứng kiến dính vào nhau, to bằng trứng đà điểu, bò vào. Chân chúng dài và mảnh, chạy nhanh thoăn thoắt, ngang qua người Mộc Hương rồi đặt trứng xuống, lại vội vã đi ra.
Đến cửa hang, con kiến bên phải quay lại, thấy Mộc Hương vẫn đứng đó, bèn tiến đến bên cạnh nàng, dùng râu chạm vào hai cọng râu kiến đã cứng đờ mà nàng vừa nắn ra lúc nãy. Xong nó quay đi. Đi đến cửa, thấy nàng vẫn đứng, nó lại quay về chạm râu nàng lần nữa. Rồi mới chịu đi.
Mộc Hương cuối cùng cũng hiểu ra. Thử nghiệm vừa rồi của nàng coi như đã đánh cược đúng. Bọn chúng coi nàng là bạn rồi.
Nàng bước thử hai bước về phía trước, nhưng con kiến bên trái chặn lại. Khuôn mặt to lớn với cặp càng khổng lồ như quái vật dị hình áp sát vào mặt nàng, dùng hai cọng râu vỗ nhẹ lên đầu nàng.
Ý gì đây? Khóc chết mất! Phải làm sao đây? Ý gì? Chẳng lẽ vừa rồi không phải bảo nàng đi?
Con kiến bên trái, tạm gọi là Tiểu Tả.
Tiểu Tả thấy Mộc Hương không phản ứng gì, lại dùng râu vỗ vỗ nàng.
“Bạn nhỏ này bị làm sao vậy? Nhìn thì rách nát nhưng đầu óc cũng chẳng khá hơn. Mau dỡ hàng đi chứ! Cứ bê nguyên đứa bé mà mày tha về thế kia à? Đúng là lo chết đi được!”
“Thôi, kệ, chúng ta là một nhà kiến đoàn kết, để ta giúp nó vậy.”
Rồi Mộc Hương thấy Tiểu Tả bước qua người nàng, cúi đầu, ngậm con kiến con bị trói gô trong chiếc sọt trên lưng nàng ra, đặt vào chỗ nó vừa để trứng. Thấy dây thừng trên người con kiến, nó tưởng là lớp kén chưa lột sạch, cúi xuống “rắc rắc” hai cái, dây thừng liền rơi xuống đất.
“Ôi, đây là lứa con tệ nhất mà ta từng trông.”
“Không chỉ có đứa xấu xí, lại còn có đứa lột xác không sạch nữa. Ôi, lo chết đi được. Hay là kiến chúa thiếu dinh dưỡng nhỉ? Lát nữa phải ra kho lấy ít tinh thạch về cho kiến chúa bồi bổ mới được.”
Quay lại, đi ngang qua Mộc Hương, nó còn không quên dùng râu khẽ vỗ vỗ chiếc sọt của nàng.
“Đi thôi, bạn. Ta không chê mày đâu. Từ giờ, bộ phận vận chuyển này có ta bảo kê.”
Rồi nó đi đến cửa, thấy Mộc Hương vẫn chưa theo kịp.
Lần này, cả Tiểu Tả và Tiểu Hữu đều quay lại. Khuôn mặt to đùng với cặp râu vung vẩy cứ “bốp bốp” đập vào mặt, vào đầu Mộc Hương đang đứng đờ ra.
Tuy không đau lắm, nhưng nàng sắp khóc đến nơi rồi. Muốn khóc quá T_T
Nàng ngẩng đầu nhìn cái lỗ trên đỉnh đầu mà mình vừa rơi xuống.
“Chị kiến chúa ơi, chị có biết nhà chị không đạt tiêu chuẩn không? Mái đã thủng cả rồi! Con kiến phụ trách xây nhà nhất định phải điều tra kỹ, nó chắc chắn nhận hối lộ rồi!”
Tiểu Tả và Tiểu Hữu thấy người bạn không được thông minh này mãi không nói câu nào, lại còn ngẩng đầu nhìn lên, bọn chúng cũng ngẩng theo, rồi phát hiện cái lỗ to đùng đang lọt ánh sáng.
“Ơ? Sao lại có cái lỗ ở đây?” – Tiểu Tả thắc mắc.
“Ơ? Ở đây có cái lỗ!” – Tiểu Hữu cảm thán.
Tiểu Tả: “Có lỗ rồi thì không thể để trứng ở đây được, sẽ bị trộm mất.”
Tiểu Hữu: “Sẽ bị trộm mất.”
Tiểu Tả: “Thì ra không phải nó không thông minh, mà là nó không biết nói.”
Tiểu Hữu: “Nó không biết nói.”
Tiểu Tả và Tiểu Hữu lại quay về chỗ trứng, ngậm lại đám trứng vừa mang tới.
Tiểu Tả đi ngang qua Mộc Hương thì dừng lại một chút, rồi đặt chùm trứng đang ngậm vào sọt của nàng.
Tuy không hiểu vì sao thân thể người bạn này lại biến thành thế này, nhưng tồn tại tức là hợp lý. Kiến chúa từng nói, trong quá trình trở nên mạnh mẽ, khó tránh khỏi việc xuất hiện vài người bạn đặc biệt. Chuyện này bình thường mà.
Thấy nó có vẻ không thông minh lắm, thôi thì để nó cõng đứa bé này vậy, còn nó sẽ cõng đứa to.
Mộc Hương thấy Tiểu Tả đặt chùm trứng kiến dính vào nhau vào sọt của mình, rồi quay lại ngậm con kiến con mà nàng vừa trói lúc nãy.
Đi đến trước mặt nàng, nó không chỉ dùng râu chạm vào nàng mà còn lấy đầu húc nàng.
Thế là Mộc Hương, bị Tiểu Tả và Tiểu Hữu kẹp giữa, bước ra khỏi phòng ấp trứng, tiến vào hành lang tối om của ổ kiến.
Hành lang ở đây khá rộng rãi, ít nhất Mộc Hương vẫn có thể đứng thẳng mà đi, chỉ là ánh sáng không được sáng cho lắm.
Nhưng phía sau có Tiểu Tả thúc, phía trước đôi chân kiến nàng duỗi ra có thể chạm vào mông Tiểu Hữu, nên trong bóng tối mờ mịt này nàng vẫn đi vững vàng. Khi mắt đã thích nghi với bóng tối, tầm nhìn của nàng dần trở nên rõ ràng.
Hành lang mà nàng tưởng là khá rộng rãi hóa ra lại rộng như đường cao tốc bốn làn xe. Những con kiến bận rộn qua lại, chạy nhanh thoăn thoắt.
Nàng lẫn vào giữa Tiểu Hữu và Tiểu Tả, tiến về phía trước.
Không biết sẽ đi đến đâu, nhưng cứ đi theo đã.
Rồi nàng rẽ trái rẽ phải, đến một phòng ấp trứng khác.
Tiểu Tả và Tiểu Hữu đặt đứa bé đang ngậm xuống đất, Tiểu Tả còn đến trước mặt Mộc Hương, ngậm đám trứng trong sọt ra đặt ngay ngắn.
Sau đó Tiểu Hữu đi sang chỗ khác, chạm râu với mấy con kiến đang vận chuyển trứng rồi đi mất.
Còn Tiểu Tả thì húc nàng đi ra ngoài, tiến sâu vào trong hang.
Càng đi càng tối, càng tối nàng càng không yên tâm, càng không yên tâm nàng càng sợ. Nàng cảm giác mình ngày càng xa mặt đất.
Hu hu, nàng muốn về nhà quá.
Nàng vừa buồn bã vừa đi, rồi đến một cái kho lớn.
Đến kho của bọn kiến.
Bên trong bừa bộn, chất đủ loại côn trùng, động vật, thậm chí có cả hài cốt người.
Không biết bọn chúng xử lý thế nào, hay là đây là kho đồ khô, xác chết và lương thực ở đây đều khô cong cả.
Điều này khiến Mộc Hương đỡ buồn nôn hơn một chút.
Chỉ thấy Tiểu Tả húc nàng đi sâu vào trong cùng.
Đến một khoảng nhất định, không gian của nàng lại bắt đầu khao khát.
Ơ? Ở đây có tinh thạch à?
Rồi nàng bị Tiểu Tả húc đến trước một đống tinh thạch.
Mộc Hương kích động, Mộc Hương muốn hét lên, nhưng Mộc Hương không dám phát ra tiếng.
Cái này... ý gì đây? Ngại quá đi mất! Nàng phải làm sao đây? Lấy hay là lấy, hay là lấy đây?
Đang lúc nàng suy nghĩ, Tiểu Tả đi đến bên đống tinh thạch, bắt đầu ngậm từng viên bỏ vào sọt của nàng.
Hả? Cái này... không tốt lắm thì phải? Mới gặp mặt lần đầu, sao có thể nhận lễ vật lớn như vậy được?
Rồi Mộc Hương xoay người lại, thậm chí còn ân cần ngồi xổm xuống cạnh đống tinh thạch để Tiểu Tả bỏ vào cho đỡ mỏi.
Tiểu Tả nghiêng cái đầu quái vật to lớn dữ tợn, không hiểu cái kẻ không thông minh này đang làm gì.
Nhưng nghĩ đến việc nó không thông minh lại không biết nói, nên nó chỉ ngẩn ra một lúc rồi lại tiếp tục vận chuyển tinh thạch vào sọt của Mộc Hương.
Tinh hạch trong ổ kiến này to hơn nhiều so với tinh hạch mà đội Phong đưa cho nàng, cũng đẹp hơn nhiều.
So với cái này, tinh hạch đội Phong đưa chẳng khác gì mảnh vụn. Cứ như là đập từ cái này ra vậy, mà còn đập không ra hồn.
