Chương 24: Giặc trong nhà khó phòng
Nhưng lần này Mộc Hương đã oan cho đội trưởng Phong Bạo.
Người ta đưa cho cô thật sự không phải đồ bỏ đi, chỉ là phẩm cấp hơi thấp thôi, dù sao trước đây Mộc Hương chưa từng tiếp xúc với tinh hạch, lần đầu gặp mà đưa đồ tốt thì cô cũng chẳng biết đó là đồ tốt.
Còn chỗ Tiểu Tả đưa Mộc Hương đến, đó là nơi tập trung sức mạnh của cả tổ kiến để chuẩn bị cho kiến chúa, là thức ăn ngon nhất. Nếu cả ngàn con kiến này mà xông ra, thì Trư Cương Liệt cũng phải bị bắt về làm thịt khô cho xem.
Vậy nên ở đó toàn là đồ tốt thôi.
Mộc Hương đang ngồi xổm dưới đất, tay chân không được yên phận, lén lút đưa tay ra sau, giấu dưới chiếc gùi, nhìn thì có vẻ như đang đỡ gùi, nhưng thực ra lòng bàn tay cô hướng xuống dưới.
Cô không cần biết màu sắc hay phẩm chất gì, cứ mò được cái nào thì nhét cái đó vào không gian.
Cô cũng không dám làm quá lộ liễu, hết chỗ tay với là cô dừng lại.
Đợi Tiểu Tả nhặt gần xong, nó dùng râu chạm vào Mộc Hương, Mộc Hương biết là xong, lần này cô không đi trước nữa mà vòng ra sau lưng Tiểu Tả, đẩy mông nó về phía cửa hang.
Ra hiệu cho Tiểu Tả là cô đi sau.
Động tác đẩy này quả nhiên làm nó hiểu, liền dẫn đầu đi về phía trước.
Kết quả là khi nó vừa quay người đi được vài bước, một bàn tay nhỏ nhắn đầy ác ý vỗ vào mông nó.
Tiểu Tả biến mất.
Mộc Hương thu Tiểu Tả vào không gian.
Cô không nghĩ đống tinh hạch này là để cho mình ăn, rất có thể là để dâng cho kiến chúa.
Giả vờ trước mặt đám kiến nhỏ này thì được, chứ cô không dám chạy đến trước mặt kiến chúa mà khoe khoang.
Mộc Hương gỡ chiếc gùi xuống, thu vào không gian, rồi quay lại mở màn hình trên vòng tay, chỉnh ánh sáng xuống mức tối nhất.
Đến chỗ đống tinh hạch, cô chọn ra viên to nhất và sáng nhất, bỏ vào chiếc hộp gỗ nhỏ đặc biệt.
Còn lại thì đổ hết ra, cho không gian hấp thụ toàn bộ.
Sau đó đậy nắp hộp gỗ lại, cất đi, rồi thu hết số tinh hạch dưới đất.
Quay người nhanh chóng rời đi, chạy về phía phòng ấp trứng mà lúc nãy đi ngang qua.
Vào bên trong, cô nhanh chóng thu hết mấy quả trứng hình bầu dục.
Rồi chạy tiếp, mặc dù không biết hướng cụ thể, nhưng cô chạy về hướng gần mặt đất nhất trên bản đồ.
Sau đó cô đi vào một ngõ cụt, hết đường rồi.
Loanh quanh mãi, cô đã hoàn toàn lạc đường, bản đồ chỉ đường trên mặt đất, không chỉ đường dưới lòng đất, đúng là nó chỉ đánh dấu vị trí trên mặt đất thôi. Làm sao đi đến đó thì Mộc Hương phải tự tìm cách.
Vậy thì cô biết làm sao được. Nhìn trước nhìn sau không thấy con kiến nào để ý, cô vội vàng lấy xẻng ra bắt đầu đào hang.
Dạo gần đây cô cứ đấu với đất, hoặc là đang đào đất, hoặc là trên đường đi đào đất.
Mộc Hương vừa đào về phía trước, vừa lấp đất phía sau, nhưng không lấp kín hoàn toàn, mà chừa một khe hở nhỏ, phòng khi đào mãi mà thiếu oxi ngất đi giữa đường.
Mặc dù đường thẳng lên là ngắn nhất, nhưng đào thì dễ mà leo lên thì khó.
Nên chỉ có thể làm theo kiểu trong tiểu thuyết trộm mộ, đào theo hình chữ chi mà lên.
Đám kiến này chắc đào rỗng cả ngọn núi rồi, bây giờ cô cách chỗ lúc trước rơi xuống chẳng bao xa.
Từ bên kia núi rơi xuống, lại từ bên này núi bò lên.
Chui lên với bộ dạng lấm lem bụi đất, bên ngoài trời đã sắp tối, xe của khu an toàn chắc chắn đã đi rồi.
Bây giờ cô chỉ có thể tự mình chạy về khu an toàn.
Quay lại lấp cái lỗ vừa chui lên, đổ đất đào được trong không gian ra, chất lên trên miệng lỗ.
Mộc Hương nhanh chóng lấy đèn pin ra, bật bản đồ lên chạy về phía đường chính.
Cảm ơn nơi đây từng là một khu rừng rau dớn, sau khi bị căn cứ đào bới, cây cối thưa thớt nên Mộc Hương không mất nhiều thời gian đã chạy ra đến ven đường.
Sau đó cô thả Tiểu Tả trong không gian ra, trong lòng cô có một ý nghĩ chưa chín muồi.
Tiểu Tả vừa ra ngoài thì sửng sốt một lúc, rồi quay quanh Mộc Hương một vòng.
Lại chạy quanh xung quanh một vòng, trong lúc Mộc Hương đứng chờ nó quay lại đẩy mình, dẫn đường, thì Tiểu Tả vụt một cái chạy mất.
Chạy mất một cách đường đột như vậy.
Hoàn toàn không cho Mộc Hương cơ hội thực hiện ý đồ.
Cô vốn định làm một chàng thiếu niên cưỡi kiến.
Trong lòng cô đã nghĩ sẵn cách lừa Tiểu Tả nằm xuống, cách leo lên, cách treo một quả trứng kiến trước đầu nó.
Ôi, công cốc rồi.
Không còn cách nào, đành tự mình chạy, chạy được đến đâu thì chạy.
Cứ rời khỏi nơi này đã rồi tính tiếp.
Không biết hôm nay chị Lý có đến tìm cô không, có phát hiện ra cô chưa về không.
Cô cách khu an toàn xa như vậy, không biết bao giờ mới chạy đến nơi, trời sắp tối rồi, không phải cô không chết trong tổ kiến mà lại chết trên đường về đấy chứ.
Buồn nhất là lỡ cô chết ngay gần khu an toàn...
Càng nghĩ càng buồn, càng nghĩ càng sợ, càng sợ lại càng chạy nhanh.
Mộc Hương vừa chảy nước mắt nước mũi, vừa chạy như bay về hướng khu an toàn.
Ngay khi trời càng lúc càng tối, tinh thần Mộc Hương sắp sụp đổ, thì từ xa một luồng đèn xe chiếu vào lưng cô.
Phía sau có xe đi qua.
Hu hu hu, đúng là trời không tuyệt đường người mà.
Cuối cùng cũng có người đến, hu hu hu, xin nhờ người tốt giúp tôi một chuyến.
Lúc này Mộc Hương hoàn toàn quên mất bộ dạng chẳng ra làm sao và khuôn mặt lem luốc của mình.
Cô đứng bên đường nhảy cẫng lên, điên cuồng vẫy hai tay.
Vì đang đối diện với ánh đèn, cô không nhìn rõ xe gì đang đến.
Nhưng người trên xe thì nhìn cô rõ mồn một.
“Ôi trời ơi, chị Lý nhìn kìa, cái người đang nhảy nhót loạn xạ phía trước có phải là cô bé đáng thương bị lợn rừng chặn trong hang hôm trước không?” Phượng Minh đang lái xe lên tiếng.
“Gì cơ? Chị nói ai? Để em xem nào!” Đại Mỹ ngồi sau ghế lái vội thò đầu ra ngoài cửa sổ nhìn về phía xa.
“Chậc, có vẻ đúng là cô ấy thật, bộ dạng bẩn thỉu thế kia, không phải lại bị lợn rừng rượt đuổi đấy chứ?” Đại Mỹ thắc mắc.
“Cứ đón người lên đã rồi tính.” Lý Lệ lên tiếng, cô bé này cũng thật không biết lo, có nhiều đồ ăn như vậy rồi mà còn một mình chạy ra ngoài, lại còn không về đúng giờ theo đoàn. Lát nữa phải nói chuyện tử tế với con bé mới được.
“Kít.” Chiếc xe dừng trước mặt Mộc Hương, cửa kính hạ xuống, khuôn mặt xinh đẹp của Đại Mỹ tỷ thò ra.
“Chào cưng, trông cậu bảnh đấy! Hôm nay không phải lại bị lợn rừng chặn đường đấy chứ? Cái trâm trên đầu cậu là sao? Lại chọc vào tổ kiến rồi à?”
Nhìn thấy người quen, nghe thấy giọng nói quen thuộc, Mộc Hương đang căng thẳng suốt cả quãng đường liền òa khóc.
“Hu hu hu... ộp... tôi rơi vào tổ kiến rồi... hu hu hu...”
“Này này, cậu đừng khóc mà, tôi có nói gì đâu, khóc nữa là mặt cậu chẳng nhìn ra được đâu.”
“Hu hu hu...” Đại Mỹ tỷ vừa dứt lời, Mộc Hương vốn đã tủi thân lại càng khóc to hơn.
Làm Đại Mỹ đang luống cuống tay chân giật cả mình.
Cuối cùng vẫn là Lý Lệ không nhìn nổi nữa, xuống xe tháo hết đồ đạc trên người Mộc Hương ra, buộc lại thành một bó, rồi xách cô bé lấm lem như cục bùn nhét vào ghế sau bên cạnh Đại Mỹ, đóng cửa xe lại, rồi mới tiếp tục lên đường.
Phượng Minh qua gương chiếu hậu nhìn cô bé này còn gây chuyện giỏi hơn cả mình, thầm tính trong lòng.
Lát nữa anh sẽ lái xe thẳng về doanh trại của đội Phong Bạo, cho bố anh xem, anh so với người ta vẫn ngoan ngoãn lắm.
