Chương 32: Không hiểu nhưng tôn trọng (3)
Cứ thế, từng mẻ rêu xanh được vớt lên, mang ra sân cẩn thận úp ngược lên mẹt phơi lớn.
Đến khi mẻ cuối cùng được phơi lên, mẻ đầu tiên đã ráo bớt hơi nước.
Điều kiện có hạn, Mộc Hương chỉ đành rắc chút muối, hành núi băm nhỏ và mầm hoa tiêu băm nhỏ lên trên.
Rồi dùng miếng tre nhỏ vỗ nhẹ để muối và gia vị ngấm đều vào miếng rêu.
Đợi ngày mai phơi nắng thêm một ngày, tối mai về có thể thu lại cất trữ.
Sáng mốt lấy một ít ra rán là ăn được ngay, ăn kèm với sắn cũng được. Lúc đó cô sẽ làm thêm một ít chia cho chị Lý và mọi người, phá bỏ định kiến của họ về rêu.
Vì hôm sau còn phải dậy sớm tập luyện, ban ngày lại phải tranh thủ đi hái lượm, nên xử lý xong đám rêu, Mộc Hương đi nghỉ luôn.
Hôm sau, chuông báo thức reo, tác dụng phụ của việc chạy năm cây sáng hôm qua bắt đầu phát tác. Tuy đi bộ và chạy đều dùng chân, nhưng Mộc Hương vẫn thấy đau nhức khắp người.
Nhưng chuyện tập luyện chủ yếu là ở sự kiên trì. Với lại đây là vì bản thân mình.
Thế là Mộc Hương lại cố chạy tiếp, hôm nay cũng giống hôm qua, chạy một quãng lại đi một quãng.
Sáng nay ăn canh bánh dương xỉ nấu với rau dại.
Lúc ra cửa, cô cũng mang theo một túi bánh dương xỉ mặn đã cắt sẵn.
Vì tài nguyên ở bờ suối phong phú, nên hôm nay cô vẫn đến bờ suối, cùng một con suối nhưng đoạn khác.
Đoạn hôm nay sâu hơn chỗ bãi bồi hôm qua một chút, lòng suối cũng hẹp hơn.
Chỗ sâu nhất khoảng một mét, rộng chừng năm mét.
Chỗ này coi như là con sông nhỏ rồi. Mộc Hương, kẻ có võ lực thấp nhất hôm nay không định xuống nước hay lại gần bờ sông.
Hôm nay cô chỉ quanh quẩn ở bờ và trên núi gần đó.
Buổi hái lượm hôm nay là một buổi hái lượm có mùi vị.
Ban đầu, cô ngửi thấy một mùi tanh đặc biệt. Mùi này phát ra từ chân núi, không phải ở dưới sông.
Mộc Hương sợ có loài lưỡng cư nào đó, nên cẩn thận lại gần xem.
Cô thấy một đám rau diếp cá mọc hoang. Bề ngoài trông cũng giống trước đây, chỉ có điều lá hơi to hơn một chút, nhưng mùi thì nồng hơn trước nhiều.
Nhưng biến dị kiểu này với Mộc Hương thì coi là biến dị tốt.
Trước đây cô từng trải qua giai đoạn nghi ngờ nó, thử nó, rồi thích nó.
Trộn gỏi xong, chưa cần cơm là cô đã ăn được cả một đĩa lớn.
Hôm nay phát hiện ra chỗ này, dù không làm gì khác thì cô cũng phải đào hết chỗ đủ tiêu chuẩn ở đây.
Vừa đào vừa kiểm tra, Mộc Hương làm đến tận trưa, thu được nửa túi từ mặt đất dưới chân núi, rồi vác về lều bên bờ sông.
Buổi trưa, cô lấy bánh dương xỉ đã chuẩn bị ra nấu một nồi canh bánh dương xỉ lớn cho mọi người. Lúc chiều định quay lại đào tiếp thì chị Lý lại bảo chiều họ sẽ chuyển địa điểm. Sáng nay họ bắt được nhiều cá, xử lý xong, chỗ không đạt đều ném xuống sông.
Tuy nước sông chảy, nhưng để tránh mùi máu tanh thu hút thú ăn thịt, chiều nay họ sẽ chuyển thẳng sang chỗ khác.
Ở đó có loài hoa Mộc Hương thích.
Mộc Hương đành đánh dấu chỗ này trên bản đồ, đợi khi nào đội quay lại sẽ tiếp tục đào.
Hôm qua Mộc Hương lội nước vớt rêu đã khiến các thành viên trong đội không hiểu nổi, hôm nay vì nửa túi rau dại mùi đặc biệt mà cô còn trịnh trọng đánh dấu, cả đội đều tỏ ra không thể hiểu nổi.
Khi Mộc Hương nói món này rất ngon và nhiệt tình muốn chia sẻ với họ, họ từ chối một cách lịch sự, rồi lại chia cho cô một rổ tôm sông.
Chỗ chiều nay đến cũng không xa lắm, chỉ là ngọn núi bên kia đường.
Mục tiêu của đội là một tổ ong khổng lồ, còn mục tiêu của Mộc Hương là hoa dại khắp núi.
Cô hái rất nhiều loại quen thuộc, đợi về nhà từ từ kiểm tra.
Tổ ong mà đội Phong Bạo chuẩn bị thu hoạch nằm ở sườn sau của ngọn núi đầy hoa này, ở đó có nhiều khe đá, và trong những khe đá đó có rất nhiều tổ ong.
Trước khi lại gần, Mộc Hương cũng được phát cho một bộ đồ bảo hộ. Bề ngoài trông giống như bộ đồ lặn thời xưa, phần lớn cơ thể được bọc trong lớp da dày, tay và chân ngoài hai lớp găng tay cao su còn được bọc thêm một lớp găng tay và bao chân đặc biệt, cổ tay và ống quần đều được buộc rất chặt.
Trên đầu là một chiếc mũ bảo hiểm bằng kính rất lớn, nó được nối với cơ thể bằng một cái khung đeo sau lưng.
Mũ bảo hiểm và khung là một khối liền, khung có hình dạng như một chiếc ba lô cố định trên vai và cánh tay trên. Sau khi mặc khung này vào, bên ngoài còn được khoác thêm một lớp áo da nhỏ mỏng nhưng rất dai.
Vẫn chưa hết, sau khi mặc xong những thứ này, còn phải đeo thêm hai bình dưỡng khí để cung cấp không khí cho người mặc bộ đồ bảo hộ.
Mặc cả bộ vào, nặng không dưới mấy chục cân.
Bộ bảo hộ này là chị Lý cố ý chuẩn bị riêng cho Mộc Hương.
Dùng để bảo vệ cô đặc biệt, phòng khi lát nữa họ bắt đầu hành động, ong bay ra tấn công bừa bãi trên núi.
Tất nhiên đây chỉ là đồ bảo hộ của người thường, còn năng lực giả thì đơn giản hơn nhiều, chỉ cần một bộ đồ liền da bằng da bọc kín người.
Trên đầu họ đội một chiếc mũ chống côn trùng đặc chế.
Để tăng trải nghiệm cho Mộc Hương, Đại Mỹ còn nhét cho cô một cái xô nhỏ và một con dao găm, bảo cô tự cắt tổ ong nhỏ ở chân núi.
Còn họ thì lên sườn núi cắt tổ to trong một hang đá.
Họ bước nhanh phía trước, Mộc Hương chậm rãi đi sau.
Đợi khi họ đã đến tổ ong lớn ở lưng chừng núi, Mộc Hương mới từ từ di chuyển từ trước núi ra sau núi.
Ở đây tổ ong thật sự rất nhiều, chẳng bao lâu Mộc Hương đã tìm được một cái.
Lối vào rộng hơn mười phân, nhìn qua lỗ hổng có thể thấy không gian bên trong khá rộng. Có mấy tầng tổ ong rộng nửa mét, những con ong to bằng ngón tay cái đang bò qua bò lại bên trong.
Mộc Hương ngẩng đầu nhìn mấy người ở lưng chừng núi, rồi lại nhìn cái xô nhỏ trên tay.
Chẳng lẽ đây là cái tổ ong nhỏ mà chị Đại Mỹ nói sao? Cái này mà gọi là nhỏ thì tổ ở lưng chừng núi to cỡ nào? Mấy cái xô lớn họ mang theo có đủ không? Ít nhất là cái xô nhỏ của cô bây giờ là không đủ.
Nhưng xô nhỏ không đựng đủ cũng không sao, cô có 'hack' mà. Cứ thò tay vào dùng dao găm cắt rồi thu thẳng vào không gian là được.
Nghĩ vậy, Mộc Hương liền làm theo.
Có lẽ lũ ong không ngờ rằng có người lại có thể dùng một con dao găm để lấy đi thành quả lao động của chúng ngay trong cái hang đá không thể đào mở rộng này.
Thu xong một cái, cô chuyển sang cái tiếp theo. Cô vẫn nhớ lúc thu trứng kiến, chị Lý từng nói mật ong có thể ăn trực tiếp.
Cả buổi chiều, mặc kệ đội Phong Bạo thu hoạch trên núi ra sao, Mộc Hương đã moi tổng cộng sáu tổ ong nhỏ trước khi lượng oxy trong bộ đồ bảo hộ cạn kiệt.
Tất cả đều là thò tay vào dùng dao găm cắt rồi thu thẳng vào không gian.
Còn cái xô nhỏ trên tay, cô chỉ đựng được nửa xô.
Vì cô đã thử, mấy cái tổ ong ở đây đều có lối vào khá nhỏ, đá hai bên lại rất chắc, không thể mở rộng được. Muốn lấy mật ong bên trong thì chỉ có thể dùng dao nhỏ cắt từng chút một rồi moi ra. Theo cách thông thường, cô có thể cắt được nửa xô đã là giỏi lắm rồi.
Thấy họ vẫn còn bận rộn ở trên, Mộc Hương liền chậm rãi xách chiến lợi phẩm của mình đi về phía xe.
Bộ đồ bảo hộ của cô đã bị ong châm thành như một con nhím.
Cô đã hiểu vì sao phải mặc dày đến vậy. Kim châm trên đuôi lũ ong biến dị này có thể phóng ra như trong phim hoạt hình, loạt soạt một cái là cô đã bị châm thành một tấm ván đầy gai.
Sau khi moi xong mấy cái tổ ong, bây giờ cô trông như một cây xương rồng biết đi. May mà mặc bộ đồ bảo hộ đặc chế, chứ không thì chắc chắn bị châm thủng người.
