Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Mạt Thế Tu Tiên: Ta Mang Đan Phù Trận Khí Đi Bán Khắp Tận Thế > Chương 3

Chương 3

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 3 có bản audio.

Chương 3: Quần áo

 

Kết quả là Nam Chỉ thuận lợi được đưa vào căn cứ Dương Quang, bởi vì cái túi nhỏ cô lấy ra tuy không có năm cân lương thực, nhưng lại có đủ một cân đậu nành.

 

Những hạt đậu này hạt nào hạt nấy tròn trịa căng mẩy, nhìn là biết phẩm chất rất tốt, có thể dùng làm hạt giống. Lư Bình xem xong cảm thấy rất hài lòng, nên đã mang Nam Chỉ đi.

 

Bất quá, có một điểm mà người khác không biết, đó là Lư Bình nghi ngờ Nam Chỉ có không gian dị năng.

 

Lúc đó Nam Chỉ lấy cái túi ra rất kỳ lạ, rõ ràng trước đó bọn họ đã kiểm tra xung quanh Nam Chỉ, không hề phát hiện ra thứ gì, vậy mà cái túi lại xuất hiện từ hư không.

 

Mấy người khác cho rằng Nam Chỉ giấu cái túi dưới người, nên không nghĩ tới phương diện không gian dị năng.

 

Nhưng cô ta chú ý tới cái túi nhỏ rất sạch sẽ, nếu là giấu dưới người lấy ra, với độ bẩn của Nam Chỉ, cái túi nhỏ không thể sạch sẽ như vậy được.

 

Căn cứ Dương Quang hiện tại còn chưa có không gian dị năng giả xuất hiện, mọi người không nghĩ tới cũng không có gì lạ, cô ta cũng chỉ tình cờ nghe nói qua một lần ở nơi khác.

 

Nam Chỉ không biết sự nghi ngờ của Lư Bình, sau khi được Lư Bình đưa tới căn cứ Dương Quang, cô bị ném vào một cái lều tồi tàn, rồi từ đó không gặp lại Lư Bình nữa.

 

“Tất nhiên rồi, Lư đội trưởng là dị năng giả, lại là đội trưởng đội tìm kiếm, rất bận, ngày nào cũng phải ra ngoài tìm kiếm vật tư.”

 

Một cô gái cười tươi để lộ hai chiếc răng khểnh vui vẻ nói với Nam Chỉ.

 

Đây là người sống sót cùng lều tên Trương Vi, mười tám tuổi, rất hoạt bát.

 

Nơi Nam Chỉ bị ném tới là tầng đáy nhất của căn cứ, loại lều này mỗi tháng mỗi người phải trả nửa cân lương thực tiền thuê, có thể ở được năm sáu người, vô cùng chật chội.

 

Nam Chỉ may mắn, cái lều cô bị ném tới chỉ có cô và Trương Vi, tạm thời chưa có người khác chuyển vào, còn tiền thuê thì Lư Bình đã trả giúp cô một tháng.

 

Mấy ngày dưỡng thương, cô từ miệng Trương Vi biết được không ít chuyện về thế giới này.

 

Thì ra cô bị lôi kiếp đánh tới cái tiểu thế giới tên Lam Tinh này, tiểu thế giới này chắc đang ở bên bờ sụp đổ, nên các loại thiên tai từ một năm trước bắt đầu không ngừng xuất hiện, rất nhiều virus chôn sâu dưới lòng đất xuất hiện, làm ô nhiễm động thực vật, khiến phần lớn động thực vật biến dị.

 

Còn tang thi, chính là sản phẩm xuất hiện sau khi con người nhiễm virus.

 

Nghe nói loại virus này có tính lây nhiễm cực mạnh, chỉ cần bị tang thi cào xước một chút là sẽ bị nhiễm.

 

Sau khi bị nhiễm, một bộ phận biến thành tang thi, một bộ phận khác thì giác tỉnh dị năng, được gọi là dị năng giả.

 

Lư Bình chính là dị năng giả, dị năng của cô ta hình như là tỷ lệ trúng đích, Nam Chỉ cảm thấy đây hẳn là một loại tinh thần kỹ năng.

 

Bất quá cô còn chưa hiểu rõ năng lượng kỳ quái của thế giới này, nên cũng không hiểu cụ thể lắm.

 

Bên trong tang thi có tinh hạch, nằm ở phần đầu, dị năng giả cũng có năng lượng cầu, nằm ở bụng, vị trí đan điền, hôm đó Nam Chỉ nhìn thấy tên lính nhỏ lấy ra từ bụng người kia một viên tròn chính là năng lượng cầu.

 

Tinh hạch và năng lượng cầu đều có thể giúp dị năng giả tăng cường dị năng, bất quá tinh hạch phải trải qua tinh lọc mới có thể sử dụng, còn năng lượng cầu thì không cần.

 

Hiện tại Nam Chỉ rất muốn kiếm mấy viên tinh hạch và năng lượng cầu để thử, xem cô có thể hấp thu hay không.

 

Thế giới này không có linh khí thật sự quá đau khổ, thương thế của cô chỉ có thể dựa vào linh khí trong đan dược để từ từ khôi phục, nhưng đan dược cô còn giữ đều là của Luyện Khí kỳ, Trúc Cơ kỳ đã rất ít, Kim Đan kỳ thì một viên cũng không có, đều dùng hết lúc độ kiếp rồi.

 

Đan dược Luyện Khí kỳ so với Kim Đan kỳ, nghĩ cũng biết chênh lệch lớn thế nào.

 

Chẳng phải mấy ngày nay cô ăn hơn mười bình rồi, thương thế trên người cũng chỉ khôi phục được một chút sao, linh lực cũng chỉ có thể điều động ở mức Luyện Khí kỳ.

 

Đương nhiên, nếu thực lực khôi phục thì cô vẫn có thể tự luyện chế đan dược Kim Đan kỳ, trong tùy thân dược viên vẫn còn một phần linh thảo, nhưng tiền đề là cô phải khôi phục được thực lực Kim Đan kỳ đã.

 

Đây chính là một vòng luẩn quẩn.

 

Nam Chỉ thở dài một hơi, Trương Vi nghe thấy tiếng thở dài của cô, tưởng cô đang lo lắng về lương thực, bèn cười nói: “Nam tỷ tỷ đang lo lắng về lương thực à? Tôi thấy thân thể chị cũng khôi phục gần xong rồi, hai ngày nữa tôi và Lạc Hoa chuẩn bị ra ngoài tìm vật tư, chị có muốn đi cùng không?”

 

Lạc Hoa là một thiếu niên ở lều bên cạnh, mới mười sáu tuổi, rất gầy yếu, nhưng xung quanh không ai dám chọc, bởi vì sau lưng cậu luôn đeo một cây đại đao to gần bằng người, lại là dị năng giả hệ lực lượng, người thường đánh không lại.

 

Nam Chỉ không hứng thú với việc tìm vật tư, nhưng cô vẫn quyết định đi cùng Trương Vi bọn họ, cô muốn kiếm mấy viên tinh hạch để xem thử.

 

Cũng có thể tiện thể nhìn thế giới này, mấy ngày dưỡng thương đều ở trong lều, nhận thức về thế giới này chỉ giới hạn trong lời miêu tả của Trương Vi.

 

Lại qua hai ngày, Nam Chỉ đã hoàn toàn khôi phục khả năng hành động, thương thế trên người tuy còn chưa hoàn toàn khôi phục, nhưng dù sao hiện tại cô đã là Kim Đan kỳ, thân thể sau khi bị thương cũng không phải người thường có thể so sánh.

 

“Nam tỷ tỷ, chị mặc như vậy à?”

 

Trời vừa tờ mờ sáng Trương Vi đã chạy ra ngoài, sau đó không lâu lại quay lại gọi Nam Chỉ, thấy Nam Chỉ vẫn mặc bộ Hán phục mấy ngày nay, vẻ mặt có chút khó nói.

 

Nam Chỉ cúi đầu nhìn bộ pháp y màu lam nhạt của mình, đây là kiểu dáng rất bình thường trong giới tu tiên, tay áo hẹp, eo ôm, bên dưới là tầng váy bay bổng, dài tới mắt cá chân.

 

Trên áo chỉ có pháp trận phòng ngự và thanh khiết cơ bản tạo thành hoa văn ẩn, rất đơn giản gọn gàng, không có vấn đề gì mà.

 

Đây đã là kiểu đơn giản nhất để tiện đánh nhau rồi, cô còn có nhiều bộ pháp y đẹp hơn, cầu kỳ hơn chưa lấy ra mặc đâu.

 

Bất quá nhìn Trương Vi mặc áo thun xám quần jean xanh, sau lưng đeo một cái ba lô đen, đúng là cô mặc vậy hơi khác người, nhưng vấn đề không lớn.

 

Cô cũng không có quần áo của thế giới này để thay, nên Nam Chỉ không để ý xua tay, người đã đi ra ngoài lều, vừa đi vừa nói: “Không sao, chúng ta đi thôi.”

 

“Nhưng mà bộ Hán phục đẹp như vậy, làm bẩn thì tiếc lắm! Hơn nữa mặc bộ này đi lại bất tiện!”

 

Trương Vi nhìn quần áo của Nam Chỉ, có chút do dự không muốn đi.

 

Cô không biết pháp y gì đó, chỉ gọi những bộ đồ nghiêng về cổ phong như vậy là Hán phục.

 

Nam Chỉ mặc vậy đúng là rất đẹp, Nam Chỉ vốn đã xinh đẹp, kiểu khiến người ta liếc mắt một cái là không dời đi được, được bộ đồ sạch sẽ này tôn lên, không những không trở nên nhạt nhẽo, mà còn có một loại thần vận khó tả, rất thu hút.

 

Trương Vi không biết rằng, cái cảm giác khó tả mà cô cảm nhận được chính là đạo vận độc hữu của người tu tiên.

 

Tóm lại, Trương Vi chính là không muốn Nam Chỉ mặc bộ đồ như vậy, quá chói mắt.

 

Trước cửa lều, thiếu niên Lạc Hoa đã đeo cây đại đao đứng đợi ở đó, thấy Nam Chỉ ra, ánh mắt cậu cũng lướt qua quần áo Nam Chỉ một vòng, nhưng cậu không nói gì, vẫn giữ vẻ mặt lạnh nhạt như thường.

 

Trương Vi từ bên trong đuổi ra, trên tay cô bưng một bộ đồ công nhân màu đen, là loại liền quần, trên đó còn có vài vết bẩn màu tối, không biết là dính thứ gì.

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi