Chương 4: Đố kỵ
“Chị Nam, hay là chị mặc bộ này của em đi.” Trương Vi bưng quần áo đến trước mặt Nam Chỉ, ánh mắt đầy vẻ mong đợi.
Nam Chỉ nhìn bộ quần áo trên tay Trương Vi, mỉm cười lắc đầu: “Thật sự không cần đâu, bộ đồ này không ảnh hưởng đến việc đi lại của tôi, cậu yên tâm.”
Dừng một chút, cô lại nói thêm: “Nếu lúc đó mọi người thấy tôi là gánh nặng thì có thể mặc kệ tôi, tôi tự chịu trách nhiệm về hành động của mình.”
Không phải cô không muốn mặc quần áo của thế giới này, mà là vết bẩn trên bộ đồ của Trương Vi rõ ràng là vết máu người để lại, cô thật sự thấy ngại.
“Đi thôi.” Lạc Hoa thấy Nam Chỉ nói vậy, chỉ lạnh lùng thốt ra hai chữ rồi quay người bỏ đi.
Nam Chỉ gật đầu với Trương Vi rồi chậm rãi đi theo sau.
Trương Vi nắm chặt bộ quần áo trong tay, nhìn bóng lưng uyển chuyển của Nam Chỉ trong bộ váy, giậm chân tức tối, rồi không cam lòng đặt bộ đồ lại chỗ cũ, vội vàng đuổi theo hai người.
Nam Chỉ không quen thuộc thế giới này, cũng không có bản đồ, nên mới đi cùng Trương Vi và Lạc Hoa. Nếu không, một mình cô sẽ hành động tiện hơn.
Trương Vi từng nói với cô, cô ấy trước đây là cư dân của thành phố gần căn cứ, rất quen thuộc với khu vực xung quanh.
Vì vậy cả ba đều đi theo lộ trình Trương Vi chỉ. Lần này, mục tiêu của họ là một khu chợ đầu mối nhỏ.
Khu vực này về cơ bản đã bị những người sống sót ở căn cứ Dương Quang lục soát qua, nên đồ đạc còn lại không nhiều, nhưng nguy hiểm cũng thấp hơn.
Trương Vi nghĩ các siêu thị lớn trong thành phố chắc đã bị tìm kiếm vô số lần, nên đến đó e là chẳng còn gì.
Ngược lại, mục tiêu hôm nay của họ là nơi trước đây ít người biết đến, sau tận thế kiến trúc cũng bị phá hủy một phần, chắc càng khó tìm, may ra còn có chút thu hoạch.
Nam Chỉ và Lạc Hoa đều không có ý kiến gì. Mục đích của Nam Chỉ vốn không phải ra ngoài tìm vật tư, còn Lạc Hoa, chắc là vì thân với Trương Vi.
Nam Chỉ đã phát hiện ở căn cứ, Lạc Hoa tuy đối xử với mọi người xung quanh rất lạnh lùng, nhưng lại đặc biệt khoan dung với Trương Vi, thỉnh thoảng còn chia cho cô ấy chút đồ ăn, thật sự có chút kỳ lạ.
Dù sao Trương Vi cũng tự nói giữa họ không có quan hệ gì, chỉ là khi đến căn cứ Dương Quang mới quen nhau.
Từ căn cứ Dương Quang đi ra, men theo đường nhỏ khoảng gần một tiếng, ba người mới nhìn thấy một thành phố.
Nam Chỉ kinh ngạc nhìn những tòa nhà cao tầng bê tông cốt thép của thế giới này, phong cách kiến trúc như vậy cô chưa từng thấy bao giờ.
Đối với kỹ thuật xây dựng mấy chục tầng mà không cần bất kỳ pháp trận nào của thế giới này, cô cũng không ngừng trầm trồ thán phục, càng khâm phục trí tuệ của con người nơi đây.
“Chúng ta đi bên kia đi, ở đó có một con đường nhỏ, đi xuyên qua là đến khu chợ đầu mối nhỏ.”
Trương Vi chỉ về một hướng, Nam Chỉ và Lạc Hoa đương nhiên không có ý kiến gì, nghe vậy liền đi theo sau cô ấy.
Con đường nhỏ rất bẩn và bừa bộn, trên mặt đất ngoài rác rưởi còn có những thứ đang phân hủy, có xác động thực vật, cũng có xác người, trên đó bò đầy đủ loại côn trùng ghê tởm, mặt đất còn có chất lỏng không rõ là gì.
Trương Vi đi rất cẩn thận, cô phải nhìn chằm chằm xuống đất, không dám bước bừa, cố gắng đạp vào chỗ khô ráo, tránh không dẫm phải thứ gì ghê tởm.
Nhưng mới đi được chưa đầy trăm mét, mồ hôi cô chảy ra còn nhiều hơn lúc đi hơn một tiếng đồng hồ trước đó. Tất nhiên, dù cẩn thận như vậy, cô vẫn không tránh khỏi dẫm phải một số thứ, tiếng lép bép và cảm giác rung nhẹ dưới chân khiến cô càng thấy buồn nôn.
Cuối cùng cũng đến một nơi tương đối sạch sẽ, cô dừng lại, cọ giày mạnh mấy lần vào một tấm bìa cũ, lúc này mới thấy dễ chịu hơn một chút.
Rồi cô theo thói quen nhìn về phía sau, ngay sau đó biểu cảm của cô có chút sượng trân.
Đi bộ hơn một tiếng đồng hồ, cô đã sớm đổ mồ hôi đầm đìa, mái tóc nhiều ngày chưa gội bết từng lọn vào mặt, cô thậm chí còn ngửi thấy mùi hôi của chính mình.
Nhưng nhìn lại Lạc Hoa và Nam Chỉ, đừng nói là đổ mồ hôi, ngay cả hơi thở cũng không có nhiều biến động, vẫn vẻ mặt thản nhiên như không.
Lạc Hoa thì khỏi nói, cậu ta là dị năng giả hệ lực lượng, thể lực tốt hơn một chút cũng có thể hiểu được.
Còn Nam Chỉ thì sao?
Nam Chỉ cũng là phụ nữ, nhìn có vẻ là người trước tận thế chưa từng chịu khổ, tại sao cô ấy lại có thể bình tĩnh như vậy?
Trương Vi vẫn còn nhớ ngày Nam Chỉ mới được đội trưởng Lư Bình đưa đến, cả người như bị sét đánh, trông đen thui, lông mày lông mi bị cháy xém, trông thảm hại vô cùng.
Hiếm khi thấy một người phụ nữ thảm thương đến vậy, cô nghĩ chắc người này sống không được bao lâu. Khi nghe nói đội trưởng Lư Bình nhận một túi đậu nành được bảo quản rất tốt của Nam Chỉ mới cứu cô ấy về, cô liền nảy ra ý định, muốn xem có thể moi được thứ gì từ Nam Chỉ hay không.
Vì vậy cô chủ động làm thân với Nam Chỉ, còn chia cho Nam Chỉ một ít đồ ăn nước uống, kết quả Nam Chỉ chê bai không nhận.
Đừng tưởng cô không nhìn ra, Nam Chỉ không nhận những thứ đó chính là chê bai!
Kết quả là chưa đầy hai ngày, một buổi sáng cô thức dậy, đột nhiên nhìn thấy Nam Chỉ đã sạch sẽ, mặc bộ Hán phục xinh đẹp, búi tóc tinh tế, khuôn mặt xinh xắn rạng rỡ.
Cô không biết rằng Nam Chỉ vì thân thể đã hồi phục một phần, nên tự thi triển thuật thanh khiết, rồi thay một bộ pháp y.
Cô chỉ nghĩ Nam Chỉ đã bám vào một nhân vật lớn nào đó, để ban đêm lén tắm rửa thay đồ, rồi trang điểm lại.
Trương Vi chìm đắm trong suy nghĩ của mình, không để ý phía sau có mấy ánh mắt xanh lè đang thèm thuồng nhìn cô, như nhìn thấy món ăn ngon.
Đột nhiên, một trong những ánh mắt đó lóe lên, rồi lao tới.
“Cẩn thận!”
Lạc Hoa nhìn thấy tình hình phía sau Trương Vi, theo phản xạ vung dao chém.
Trương Vi chỉ cảm thấy, ngay khi nghe thấy giọng Lạc Hoa, cánh tay trái đau nhói, rồi có chất lỏng ấm áp bắn lên mặt.
Bên tai vang lên tiếng gầm rú thảm thiết, Trương Vi choáng váng ngã ngồi xuống đất, lúc này mới nhìn rõ thứ gì đã cào mình.
Rõ ràng là một con chó biến dị, lông trên người trụi lở từng mảng, hàm răng nhe ra chảy máu đỏ tươi, trông rất dữ tợn.
Lúc này con chó biến dị đã bị Lạc Hoa chém làm hai mảnh, nằm cách đó không xa, nhưng phía sau lại có thêm mấy con chó biến dị vây lên, từng con phát ra tiếng gầm gừ khe khẽ, ánh mắt xanh lè mang theo vẻ tham lam khát máu.
Có lẽ ngửi thấy mùi máu tươi từ người Trương Vi, ánh mắt của mấy con chó biến dị chuyển từ xanh sang đỏ, không hẹn mà cùng nhìn về phía Trương Vi, khiến cô sợ đến mặt mày tái mét.
