Chương 4: Chúng tồn tại.
"Hắt xì!"
Trong gió lạnh, Trần Linh hắt hơi một cái thật mạnh.
Kiếp trước là dân miền Bắc, nhưng Trần Linh cũng không chịu nổi thời tiết ở đây: lạnh, ẩm, dù trên trời có mặt trời to đùng nhưng chẳng cảm nhận được chút hơi ấm nào.
"Tránh ra, tránh ra!"
Giọng nói lười biếng vọng từ phía trước, Trần Linh hoàn hồn, theo phản xạ nép sát lề đường.
Chỉ thấy cuối con đường, một chiếc xe ba bánh đang chầm chậm lao tới. Một cậu thanh niên cầm lái, một cậu khác ngồi ghế sau, bên cạnh là hai thùng muối lớn.
Cậu ta múc muối, rắc lên con đường phủ sương muối. Theo những hạt muối rơi xuống, băng giá trên mặt đất dần tan chảy.
"Úi, Trần Linh?" Thằng bé rắc muối thấy Trần Linh đứng ven đường, nhướng mày.
"Không ngờ lại gặp cao thủ học tập ở đây. Không phải cậu đi thi Chấp pháp viên sao? Bị đánh trượt rồi hả?"
Nhìn thấy khuôn mặt đó, một đoạn ký ức ùa về trong đầu Trần Linh.
Cậu ta tên Triệu Ất, cùng lớn lên trên một con phố với Trần Linh từ nhỏ. Nhưng Triệu Ất vốn đố kỵ, hồi cấp ba Trần Linh học giỏi, mẹ Triệu Ất thường lấy cậu ra so sánh, khiến Triệu Ất nhìn Trần Linh thế nào cũng không vừa mắt.
"Thi văn xong rồi, còn thi võ." Trần Linh đứng ven đường, tiện miệng đáp.
"Hề hề, thế thì chúc cậu thi tốt nhé!"
Miệng nói vậy, nhưng Triệu Ất lại múc một muôi muối đầy, vẩy mạnh ra đường, cố tình làm bắn cả vào Trần Linh đang đứng gần đó.
Những hạt muối bay phủ kín tóc và áo bông của Trần Linh. Cậu không ngờ Triệu Ất lại giở trò đó, vội vàng phủi muối, rồi quay đầu trừng mắt nhìn Triệu Ất.
Lúc này, Triệu Ất đã ngồi trên xe ba bánh, lắc lư đi xa... Một chân gác lên thùng muối, thè lưỡi làm mặt quỷ với Trần Linh.
Trần Linh, một người hai mươi tám tuổi từng trải qua bao nhiêu trò đời, trước trò đùa dai thô thiển như vậy, vừa thấy hơi tức vừa thấy buồn cười…
Tuy nhiên, Trần Linh không có ý định đuổi theo đập cho thằng nhỏ một trận, chỉ âm thầm ghi nhớ trong lòng. Giờ còn có việc quan trọng hơn.
Trần Linh chuẩn bị bước tiếp, liếc thấy mặt đất dưới chân, khựng lại.
Những hạt muối tiếp xúc với băng giá tan dần, để lại những vệt trắng mờ trên mặt đất. Trong khoảnh khắc đó, Trần Linh thấy một dòng chữ xếp thành hình —
【Tỷ lệ kỳ vọng của khán giả: 27%】.
Chưa kịp phản ứng, muối đã tan hết. Cảnh tượng vừa rồi dường như chỉ là ảo ảnh lướt qua.
Trần Linh dụi mạnh mắt, lẩm bẩm:
"Không phải chứ…"
Cảm giác bức thiết lại dâng lên, Trần Linh vội tăng tốc, lao thẳng đến phòng khám.
Vài phút sau, Trần Linh đẩy cửa phòng khám.
Tuy gọi là phòng khám, thực ra chỉ là một căn nhà dân trên phố Hàn Sương, hai tầng, hình thù vuông vức, xám xịt, khiến Trần Linh nhớ ngay đến nhà quê của mình.
Nhưng một căn nhà thô sơ như vậy đã là khá tốt trên phố Hàn Sương rồi, ít nhất nó có hai tầng và che được gió.
"Là cậu à." Sau bàn gỗ, một người đàn ông khoác áo trắng hơi xoay người, "Lại đến lấy thuốc cho em trai à? Không phải nó chuyển sang bệnh viện khu hai rồi sao?"
"Lần này không phải cho A Yến, mà là cho cháu."
Em trai Trần Linh trước đây từng nằm viện ở đây, rất quen với bác sĩ Lâm này. Cậu bước đến bàn ngồi xuống, vẻ mặt căng thẳng.
"Ồ? Cậu không khỏe chỗ nào?"
"Cháu... đầu không được thoải mái lắm."
"Là đau đầu theo nghĩa vật lý, hay là..."
"Gần đây, cháu dường như bị ảo giác."
"Khoa tâm thần?" Bác sĩ Lâm nhướng mày, nghiêm túc đẩy gọng kính đen, "Khoản này tôi rành... Kể bệnh của cậu đi."
"Tối qua cháu mơ một giấc mơ, mơ thấy mình đứng trên một sân khấu, bên dưới có rất nhiều khán giả... Cháu không nhìn rõ mặt họ, nhưng họ không giống con người. Trên sân khấu cháu chạy thục mạng, mà mãi không tìm được lối ra..."
"Giải mộng không nằm trong phạm vi công việc của tôi."
"Cháu biết." Trần Linh hít sâu, "Nhưng sau khi tỉnh dậy, cháu luôn cảm thấy... chúng vẫn đang nhìn cháu."
Nghe đến đó, bác sĩ Lâm mới có hứng thú, "Ảo tưởng bị theo dõi?"
"Không giống ảo tưởng... Nó như ở trong đầu cháu, ngồi trên ghế khán giả, quan sát từng cử động của cháu. Còn cháu chỉ như một diễn viên bị ép biểu diễn, một công cụ để mua vui cho chúng."
"Ý cậu là, cuộc đời cậu là một sân khấu, và cậu là nhân vật chính duy nhất trên sân khấu đó?"
"Đúng ý... nhưng không tích cực như bác sĩ nói."
"Thế khán giả thì sao? Ngoài dõi theo cậu, chúng còn làm gì khác không?"
Trần Linh im lặng một lát, "Không biết có phải ảo giác của cháu không... Hình như chúng có thể ảnh hưởng đến những thứ xung quanh cháu."
"Có thể ảnh hưởng đến thực tại? Nghe có vẻ huyền ảo quá." Vừa nói, bác sĩ Lâm vừa nhấc ấm trà uống một ngụm, định nói gì đó, sắc mặt bỗng biến sắc!
Phụt!!
Bác sĩ Lâm phun ra một ngụm máu đỏ thẫm, vương vãi trên mặt đất.
"Bác sĩ Lâm??" Trần Linh giật mình, "Bác bị bệnh gì à?"
"... Không phải." Bác sĩ Lâm lau vết máu ở khóe miệng, máu đó không phải của ông. Ông nhíu mày suy nghĩ, ánh mắt rơi trên ấm trà ở góc bàn…
Không biết từ lúc nào, trong ấm trà đã đầy máu đặc quánh.
Sắc mặt bác sĩ Lâm khó coi, ông nhớ rõ một phút trước mình vừa pha một gói Phổ Nhĩ. Trong khoảng thời gian đó, phòng khám chỉ có hai người, Trần Linh luôn trong tầm mắt ông, hoàn toàn không thể và không có động cơ đổi trà. Ly máu đầy ắp kì lạ xuất hiện như trò ảo thuật…
Trần Linh dường như cũng nghĩ ra điều gì, mặt càng tái nhợt.
"Như cháu đã nói," Cậu khàn giọng,
"Chúng... có lẽ thực sự tồn tại."
Bác sĩ Lâm nhìn chằm chằm vào ly máu một lúc lâu, rồi mới chậm rãi nhìn cậu.
"Tình trạng này, kéo dài bao lâu rồi?"
"Một ngày." Trần Linh ngập ngừng, "Từ lúc cháu tỉnh táo, mới một ngày."
"Thế trước khi tỉnh táo? Cậu đã làm gì?"
"Cháu..."
Trong đầu Trần Linh bỗng hiện ra cảnh tối qua lảo đảo đi dưới trận mưa tầm tã, "Cháu không biết, không nhớ rõ."
"Vậy cậu không chắc triệu chứng này bắt đầu từ tối qua, và không có ký ức trước tối qua?"
"... Phải."
"Cậu đã từng bị 'Tai ương' phụ thể chưa?" Bác sĩ Lâm đẩy kính. "Hay nói cách khác, tối qua... cậu có gặp Cõi Xám giao thoa không?"
