Chương 12: Dược tề
Trong nhà lưới bán trong suốt, Phó Mãn Mãn lấy từ trong ba lô ra chiếc cốc nhựa màu xám 3L đã theo cô từ trước tận thế tới giờ; nói là cốc nhưng phải gọi là bình nước mới đúng.
Cái bình nước lùn lùn mập mập có một cái túi đựng. Thời gian ở võ quán, Phó Mãn Mãn đều đeo cái bình nước này đến lớp rồi tan học.
Lúc này trong bình còn nửa bình nước, nhiệt độ trong nhà lưới rất cao, bình nước cầm trên tay cũng nóng đến mức khiến người ta bực bội. Phó Mãn Mãn quay lưng về phía camera, giả vờ mở nắp bình, thả vào đó hơn chục viên đá. Một lúc sau, nước nguội xuống, cô ngồi trên chiếc ghế xếp nhỏ mang theo, sảng khoái uống nước đá.
Cô đã chia nhà lưới thành mười ô, mỗi ô khoảng năm mét vuông, để tiện việc tưới nước và gieo hạt sau này.
Hạt giống Phó Mãn Mãn lĩnh đều là cải trắng. Loại hạt này đã bị các nhà nghiên cứu biến đổi gen, chịu hạn chịu nóng, hai mươi ngày là ra một lứa. Mỗi nhà lưới mỗi tháng phải nộp hai trăm cân, số còn lại có thể giữ lại hoặc bán cho căn cứ.
Thật ra chỉ cần có nhiều tiền thì có thể thuê luôn cả nhà lưới, nhưng một tháng tốn 1000 điểm cống hiến, còn phải tự bỏ tiền mua hạt giống, phân bón và dụng cụ. Trừ khi thực sự hiểu về việc này, chứ không thì chỉ lỗ vốn.
Một cân rau bán cho căn cứ cũng chỉ được 8 điểm cống hiến. Một nhà lưới, tính vắt kiệt cũng chỉ hai trăm cân mỗi tháng, tức 1600 điểm cống hiến. Sau khi trừ tiền nước và đủ loại chi phí, căn bản chẳng lời được gì.
Uống nước xong, Phó Mãn Mãn từ góc nhà lấy ra ba gói hạt giống. Không có bao bì, chỉ đựng trong túi niêm phong trong suốt. Nhân viên đã gửi hướng dẫn sử dụng vào máy quang não.
Loại hạt này cần ngâm trong dung dịch thuốc chuyên dụng nửa tiếng rồi mới gieo xuống đất. Phó Mãn Mãn bĩu môi nhìn ba quả cầu nước bán trong suốt ở góc nhà, xanh lè, trông rất công nghệ cao.
Cô tìm cái thùng, mở hạt giống đổ vào, rồi đổ nước vào ngâm toàn bộ hạt. Sau đó cô bỏ ba quả cầu nước kia vào, dùng xẻng nhỏ chọc vỡ, khuấy lên khuấy xuống. Những hạt giống màu đỏ được ngâm trong thứ nước xanh lè, trong không khí lan tỏa một mùi kỳ lạ, vừa chua chua vừa hơi đắng. Phó Mãn Mãn bật quạt thông gió, ngồi xuống ghế xếp, lôi máy quang não ra nghịch.
Máy quang não to cỡ chiếc điện thoại, nhưng nó bán trong suốt, giống một miếng kính. Chỉ cần xác nhận vân tay là máy mở. Sau khi mở máy, nó chiếu ra một giao diện màu xanh lam to cỡ màn hình máy tính xách tay, và người ta có thể thao tác trực tiếp trên giao diện đó.
Phó Mãn Mãn đăng ký tên thật và thông tin thật ở căn cứ. Đăng nhập vào mạng an toàn Đông Phong, hiện ra thông tin cơ bản và số dư của cô.
Trang web có ba mục: giải trí, mua sắm, thông báo. Mục giải trí là giao diện kiểu blog, có thể đăng bài, quay video và tải ảnh lên. Mục mua sắm, đúng như tên gọi, là để mua đồ; đồ mua có thể nhận ở trạm trung chuyển tầng 57, hoặc chọn giao tận nhà, nhưng phải trả thêm phí. Hiện tại mấy món đồ nội thất trong nhà Phó Mãn Mãn đều chọn giao tận nhà. Mục thông báo dùng để nhận tin tức từ căn cứ, như nhắc nhận vật tư, sắp xếp công việc.
Phó Mãn Mãn mở mục giải trí, tin nổi bật hôm nay là #DịchCúmLanRộng. Bấm vào thì thấy bài viết chính thức kêu gọi mọi người chú ý vệ sinh cá nhân, rửa tay thường xuyên... Bên dưới có mấy người bình luận.
“Sao trời nóng thế này mà lại có cúm? Chẳng phải nói nhiệt độ cao thì virus không có chỗ trốn sao?”
“Con người còn biết thích nghi với môi trường, virus cũng vậy chứ sao?”
“Căn cứ ngày nào cũng phát thuốc Đông y, mọi người đều có thể đến lĩnh.”
“Vẫn phải dựa vào nước nhà! Tôi nghe nói đảo quốc sắp diệt vong đến nơi rồi!”
“Hầy, chẳng phải bọn họ tự làm tự chịu sao?”
Phó Mãn Mãn lướt qua, thấy chán, thời gian cũng đã đủ, bèn tắt máy quang não cất vào ba lô.
Hạt giống hút no dung dịch thuốc, đã nở to hơn hai lần, mỗi hạt cỡ bằng hạt đậu xanh nhỏ, còn có mầm non chồi ra ngoài vỏ. Phó Mãn Mãn đeo găng tay cao su, nhặt một hạt lên quan sát kỹ: lớp vỏ đỏ sẫm đã mềm ra, một chấm xanh non nhú trên vỏ, trông khá đáng yêu.
Phó Mãn Mãn xách thùng, cẩn thận bốc một nắm hạt rắc đều lên mặt đất ẩm.
Nói thật, trồng trọt cũng giúp rèn thể lực. Mới xong một nhà lưới mà Phó Mãn Mãn đã hơi thở gấp. Cô tháo găng tay, lén lấy từ trong ba lô ra một gói khăn giấy ướt lạnh lau mặt, uống thêm một ngụm nước đá rồi mới ngồi xuống ghế xếp.
Mười ô đã gieo hạt xong. Phó Mãn Mãn bật đèn tử ngoại, cầm ba lô, đóng cửa rời khỏi nhà lưới.
Đi đến thang nâng, Phó Mãn Mãn cảm thấy có người theo dõi mình. Cô quay lại nhìn nhưng không thấy ai khả nghi, có chút bất đắc dĩ bước lên thang nâng.
Tắm xong, Phó Mãn Mãn thay đồ cách nhiệt, đeo chiếc ba lô leo núi cao đến nửa người, ra khỏi cửa.
Hai hôm nay cô cứ quanh quẩn trong nhà lưới, chưa có thời gian đi thu thập vật tư. Vật tư cô nhắm tới là củi khô, thứ chẳng ai thèm để ý, nên chủ yếu là cô ra ngoài dạo một vòng.
Vừa ra khỏi căn cứ, cô đã cảm thấy phía sau có hai cái đuôi bám theo, không xa không gần. Phó Mãn Mãn cười, mấy người này đã theo cô mấy ngày rồi, sớm muộn gì cũng phải gặp mặt.
Nói thật, cô sống hai kiếp cũng chưa từng giết ai. Kiếp trước, trong thời đại cực nóng, cô ở địa vị cao, ngày tháng sung sướng, căn bản không phải lo những chuyện này. Đến thời đại cực lạnh, con người rất ít ra ngoài; thi thoảng cô gặp vài người thì họ cũng đói đến mức không còn sức lực, xử lý rất dễ.
Kiếp này, nhờ có ông Vệ, trong thời đại cực nóng, người trong khu dân cư Thiên Tâm không dám làm gì cô. Lại nghe nói cô là học viên của võ quán, ai thấy cô cũng khách khí. Có kẻ gây sự thì bị cô đánh gãy chân gãy tay trong nháy mắt. Tiếng tăm lan ra, ai cũng sợ, nhìn thấy cô là né đi. Ba nhà cùng tầng với cô cũng nhờ phúc cô mà chưa bị cướp lần nào.
Phó Mãn Mãn vừa thả hồn nghĩ vẩn vơ vừa lái xe ba bánh tiến về một khu rừng khô héo ở rìa thành phố.
“Mẹ kiếp! Chẳng phải em bảo con bé ở chung cư à? Sao nó lại lái xe ba bánh? Còn là xe ba bánh của người già nữa chứ!”
Tài xế chiếc SUV đi đầu trong hai chiếc SUV phía sau Phó Mãn Mãn nhổ toẹt một cái, rồi nhìn người phụ nữ ngồi bên cạnh. Bộ đồ cách nhiệt dày cộp che kín thân hình gợi cảm của ả, giọng gã cũng bực bội:
“Lưu ca ~ Em lừa anh làm gì? Con nhỏ này dù sao cũng ở chung cư, còn thuê cả nhà lưới nữa. Em còn nghe người ta nói mấy tháng nay nó đến căn cứ, mua không ít đồ đạc ~”
Giọng người phụ nữ ngọt lịm, ả kéo tay gã đàn ông đặt vào trong bộ đồ cách nhiệt của ả.
Cảm nhận được đường cong trong lòng bàn tay, ánh mắt gã trở nên mơ màng, giọng nói cũng hòa hoãn hẳn:
“Được thôi! Dù sao căn cứ cũng không quản chuyện đánh đánh giết giết bên ngoài. Giết con nhỏ đó, chuyển hết điểm cống hiến của nó qua, thì đồ đạc của nó đều là của bọn mình...”
“Đúng đấy ~ Lưu ca! Nó còn có máy quang não, đó là đồ tốt lắm!”
“Hừ! Con nhỏ đó lớn lên như hồ ly tinh ấy, chẳng biết số tiền đó kiếm từ đâu ra! Đến lúc đó bọn mình cướp đồ xong, thì chơi luôn. Dù là đồ đĩ, cũng là đồ đĩ xinh đẹp! Hề hề!”
