Chương 13: Đàn bà hà tất phải làm khó đàn bà
Phó Mãn Mãn thấy đóng vai cừu non cũng mệt thật. Hai chiếc SUV phía sau cứ chạy rồi lại dừng, nếu cô không cố tình giảm tốc độ thì bọn chúng đã bị bỏ lại từ lâu rồi.
Nghĩ đến đây, cô cũng thấy hơi bất lực.
Lái xe hơn hai tiếng đồng hồ, cuối cùng cô cũng đến trước một khu rừng cây khô héo. Phó Mãn Mãn dừng chiếc xe ba bánh, đeo ba lô rồi chui vào khu rừng nhỏ.
“Đại ca! Con mụ đó chui vào rồi!” Những người trong hai chiếc SUV cũng xuống xe cách đó không xa, tụ tập lại một chỗ.
Kẻ được gọi là đại ca chính là gã đàn ông vừa làm chuyện người lớn với một người phụ nữ trên xe lúc nãy. Hắn vai u thịt bắp, dưới tấm kính chắn của bộ đồ cách nhiệt là một khuôn mặt với ngũ quan tụ lại, từ xương mày đến khóe miệng có một vết sẹo hình con rết dữ tợn.
“Chúng ta cũng vào thôi!” Phương Đại Đầu nhìn đám anh em và hai người phụ nữ, khóe môi nhếch lên, dẫn vài người lẻn đến gần chiếc xe ba bánh.
“Đại ca! Anh nhìn xem! Có lẩu tự sôi và thịt hộp!” Một tên đàn em tiến lại gần buồng lái xe ba bánh, nhìn mấy hộp lẩu tự sôi và thịt hộp trên ghế da với ánh mắt tham lam.
Phương Đại Đầu ghé lại nhìn, ánh mắt cũng trở nên tham lam.
“Chắc là con mụ này mang không hết. Bắt mụ trước đã, đồ trong ba lô của mụ sẽ là của chúng ta. Chuyển hết điểm cống hiến trong thẻ danh tính của mụ sang đây, chúng ta tha hồ hưởng thụ! Chiếc xe ba bánh này kéo về chắc cũng đổi được kha khá điểm cống hiến!”
“Đúng đấy! Nghe theo đại ca! He he!” Tên đàn em phát hiện ra lẩu tự sôi xoa tay, mắt liếc về phía khu rừng.
Bên này, Phó Mãn Mãn ngồi bên bờ một con lạch khô cạn, chờ đến sốt ruột.
Sao đám người này lề mề thế nhỉ?
Mãi một lúc lâu, cô mới nghe thấy tiếng bước chân đi về phía mình. Hai khẩu súng lục trong tay cô từ lâu đã lắp đạn và ống giảm thanh.
“Đại ca! Ở đó kìa!”
Phương Đại Đầu nhìn bóng lưng không xa phía trước, ánh mắt càng tham lam. Hắn từng theo dõi con mụ này ở căn cứ, da dẻ trắng trẻo mịn màng, gương mặt xinh đẹp đến mức nhìn một lần là không thể quên.
“Xông lên trói con mụ lại.”
Vừa dứt lời, mười tên đàn em đồng loạt xông lên.
Phó Mãn Mãn xoay người lại, chắp tay sau lưng, khóe môi nhếch lên nhìn mười tên đang chạy về phía mình. Dưới lớp mặt nạ trong suốt, gương mặt trắng trẻo tinh xảo của cô lạnh băng.
Khi đám người chạy đến bên cô, chỉ thấy Phó Mãn Mãn tay cầm một thanh trường đao, ánh mắt lạnh lẽo, giơ tay hạ gục một tên gầy đang không phòng bị. Những kẻ khác không khỏi rùng mình, rất nhanh nhận ra con mụ này không phải dạng vừa.
Hai tên đàn em nhìn nhau, vung gậy sắt xông lên. Phó Mãn Mãn cúi người tránh một nhát, nghiêng đầu nhìn gã mập đang xông tới, khóe môi nhếch lên, giơ chân đá thẳng vào bụng hắn. “Ối” một tiếng, gã mập ngồi bệt xuống đất.
Phó Mãn Mãn không để ý đến gã mập đó. Cô dùng trường đao gạt thanh sắt sang một bên, đâm thẳng vào ngực tên gầy. Không màng ánh mắt đờ đẫn của hắn, cô đạp một cái vào bụng hắn, rút trường đao ra rồi vung về phía năm gã đang chạy tới. Một nhát hạ gục gã hở răng đi đầu, cô nghiêng đầu tránh một nhát mã tấu, giơ chân đá bay kẻ đó ra xa ba mét.
Đám người thấy ánh mắt cô không lành, có kẻ nhổ nước bọt rồi vác đại đao xông tới. Gã đó rất lực lưỡng, mỗi bước chân giẫm xuống mặt đất khô nứt đều in hằn dấu chân. Phó Mãn Mãn nghiêng người tránh một nhát rìu của một gã, vung đao chém rụng đầu hắn. Máu phun ra từ cổ hắn. Cô nhanh chóng lùi lại, đâm một nhát vào ngực gã mập vẫn còn ngồi bệt dưới đất chưa kịp phản ứng.
Phập một tiếng, rút đao ra. Gã lực lưỡng kia cũng đã xông tới trước mặt. Phó Mãn Mãn vẫn giữ vẻ mặt bình tĩnh, ngửa người ra sau, hạ lưng xuống tạo thành góc chín mươi độ tránh nhát mã tấu, rồi xoay người đứng lên, chém một nhát vào vai gã.
“Mẹ kiếp! Con mụ chết tiệt!”
Gã lực lưỡng đau điếng, ánh mắt càng trở nên lạnh lẽo. Hắn thấy Phó Mãn Mãn tay cầm mã tấu lại xông lên. Cô hạ gục một gã bên cạnh, đá bay một gã mập khác, rồi một khẩu súng lục đã lắp sẵn ống giảm thanh chợt hiện ra trong tay. Cô nhắm ngay trán gã lực lưỡng mà xả một loạt đạn.
Bà đây trước tận thế ra nước ngoài một chuyến quả không uổng công!
Chưa đầy mười phút, sáu gã đã tắt thở. Bốn tên còn lại nhìn nhau, không dám xông lên, cũng không dám lui lại. Con mụ đó cầm súng mà!
Ngay lúc bọn chúng do dự, Phó Mãn Mãn bóp cò. Bụp! Bụp! Bụp! Bụp! Bốn tiếng trầm đục vang lên, bốn tên, mỗi kẻ một lỗ máu ngay chính giữa trán rồi ngã xuống.
Phương Đại Đầu đứng cách đó không xa, vẫn ngơ ngác chưa hiểu chuyện gì. Hắn chỉ nghe thấy một trận tiếng đao kiếm gậy gộc va chạm và mấy tiếng động trầm đục, rồi đám đàn em im bặt. Hắn nghi hoặc dẫn theo hai người phụ nữ chui ra từ sau thân cây khô, chỉ thấy Phó Mãn Mãn mặc bộ đồ cách nhiệt màu trắng bạc đứng cách hắn chưa đầy mười mét, hai tay cầm súng lục, trên mặt vẫn còn nụ cười.
“Súng! Súng!”
Phương Đại Đầu hai chân nhũn ra, phịch một tiếng quỳ sụp xuống đất. Hai người phụ nữ bên cạnh đã ngồi bệt xuống từ lâu, mặt đầy kinh hoàng.
“Đừng! Đừng qua đây! Tôi sai rồi! Tôi sai rồi! Xin lỗi! Bà cô tha mạng! Là hai con mụ này lừa tôi tới! Chúng bảo cô có rất nhiều điểm cống hiến và tài nguyên...” Phương Đại Đầu run rẩy cầu xin, vừa nói vừa kéo hai người phụ nữ đã sợ đến không dám mở miệng ra phía trước.
Phó Mãn Mãn lườm một cái. Bụp một tiếng, Phương Đại Đầu ngã vật xuống, không động đậy nữa.
Hai người phụ nữ đã sợ đến đờ người, run rẩy không nói nên lời, một mùi lạ bốc ra từ dưới thân họ.
“Tôi... chúng tôi không cố ý! Chúng tôi đều là phụ nữ, thời buổi bây giờ sống khổ lắm. Chúng tôi vất vả lắm mới tìm được chỗ dựa. Cô... cô đưa hắn vào khu trung tâm dưới lòng đất, thì bọn tôi không còn chỗ dựa, sẽ bị người ta tranh giành như đồ vật... Bọn tôi cũng đâu còn cách nào!”
“Đúng! Đúng! Đúng! Cô lợi hại như vậy thì đừng chấp bọn tôi nữa! Bọn tôi chỉ là phận đàn bà yếu đuối, sống được đến bây giờ đã là không dễ dàng gì! Cô lợi hại như vậy, cần gì phải so đo với bọn kiến hôi chúng tôi chứ? Bọn tôi nguyện đưa hết vật tư và điểm cống hiến cho cô! Chúng ta đều là đàn bà, cần gì phải...”
Bụp! Bụp! Hai người phụ nữ chết không nhắm mắt. Phó Mãn Mãn nhìn họ với ánh mắt chế giễu.
Ha! Lại còn nói đàn bà hà tất phải làm khó đàn bà? Chẳng phải các người làm khó bà đây trước sao?
Phó Mãn Mãn nén cơn buồn nôn sau khi giết người, lôi hết thẻ danh tính và vật tư của bọn chúng ra. Cô dùng máy quang não chuyển hết điểm cống hiến của bọn chúng vào thẻ danh tính của mình. Nói thật chứ, điểm cống hiến của mười ba người bọn họ cộng lại cũng được 23.000 điểm. Còn vật tư thì chỉ có mấy gói bánh quy nén, chắc số còn lại nằm trong xe của bọn họ.
Thu hết vũ khí, Phó Mãn Mãn rời khỏi đó. Cô nhặt củi khô quanh vùng suốt cả ngày, đến chiều tối mới quay lại chiếc xe ba bánh của mình. Xe vẫn còn nguyên vẹn, bên cạnh vẫn còn hai chiếc SUV đang đỗ.
Phó Mãn Mãn xoa cằm, cất cả xe ba bánh và hai chiếc SUV vào không gian trữ vật, rồi lấy ra một chiếc bán tải địa hình. Cô đặt mấy bộ phận đã tháo rời vào thùng xe, chỗ nào không để vừa thì buộc lên nóc, còn vũ khí thì nhét vào một góc. Làm xong mọi việc, trời cũng đã tối hẳn. Phó Mãn Mãn gặm qua loa mấy quả táo rồi lái xe về căn cứ.
