Chương 17: Kiến vỏ đỏ say rượu
Phó Mãn Mãn nhìn đám kiến vỏ đỏ đầy đất mà suýt nữa chửi thề. Cô lục tung trí nhớ một hồi lâu, cuối cùng cũng nhớ ra có lần nghe một người đàn ông nói rằng lũ kiến vỏ đỏ này hễ dính phải rượu là sẽ say, rồi mất khả năng hành động. Anh ta còn chạy đi báo với nhân viên căn cứ, nhưng nhân viên nói rượu là vật tư y tế, không thể phát cho từng người được, bảo họ tự ra siêu thị mua.
Nhưng Phó Mãn Mãn cô lại không thiếu thứ đó!
Hồi ở nước ngoài, nhân lúc hai băng đảng xã hội đen đang hỗn chiến, cô đã thẳng tay cuỗm cả một dãy nhà máy rượu của bọn chúng!
Đúng là tiền của người ngoại quốc, xài không đau tay!
Phó Mãn Mãn khẽ mỉm cười, ánh mắt lóe lên một tia gian xảo, từ không gian trữ vật lấy ra một cái thùng nhựa trắng năm lít, mở nắp rồi hất về phía đám kiến vỏ đỏ.
Mùi rượu nồng nặc lan tỏa trong không khí. Lũ kiến vỏ đỏ lúc đầu tưởng đó là nước, theo phản xạ lùi lại phía sau. Phó Mãn Mãn nào cho chúng cơ hội, cô đổ một thùng quanh vòng ngoài để chặn đường tiến lên, rồi lại lấy thêm một thùng nữa đổ về phía sau, trúng ngay đám kiến đang lùi.
Ban đầu lũ kiến chỉ biết lùi lại, dùng râu cọ quậy trên người để gạt bỏ thứ nước đó. Nhưng thời gian trôi qua, khi Phó Mãn Mãn liên tục hất rượu, động tác của chúng bắt đầu chậm chạp hẳn đi.
Sau khi đổ liên tiếp năm thùng, lũ kiến coi như đã yên vị. Những con chưa dính rượu cũng bị hơi men xông cho lảo đảo. Phó Mãn Mãn đứng giữa vòng vây, nhìn đám kiến vỏ đỏ ngớ ngẩn kia mà khẽ cười.
"Nhóc con!"
"Đòi chơi với chị à!"
"Đừng hòng để lại dù chỉ một cái chân kiến trên đời này!"
Rồi cô nhìn chiếc thùng nhựa dưới chân, đúng là đồ xài của người khác thì xài chẳng biết tiếc!
Cất thùng nhựa đi, Phó Mãn Mãn lại lấy từ không gian trữ vật ra hai bình xịt côn trùng để mở đường. Đám kiến tuy lảo đảo nhưng vẫn biết đau, bị xịt vào người vẫn biết né. Nhờ hơi rượu mà chúng không ngửi thấy mùi máu thịt, nên cũng không lại gần cô nữa.
Ra khỏi vòng vây, Phó Mãn Mãn quay lại nhìn đám kiến vỏ đỏ ngã nghiêng ngả dọc, cô lấy ra một hộp diêm, quẹt một cái rồi ném vào giữa đám kiến. Tiếp đó, cô ném thêm một chai xăng nhỏ 500ml, ném xong quay đầu chạy biến.
Ầm!
Một tiếng nổ lớn vang lên, đám kiến vỏ đỏ bốc cháy ngùn ngụt. Lũ kiến vốn đã say mèm, còn chưa kịp phản ứng thì đã bị ngọn lửa thiêu thành tro. Phó Mãn Mãn đứng cách đó ba mươi mét, từ không gian trữ vật lôi ra một cây kem, đưa lên miệng mút.
Hề hề!
Nếu không phải trước đây cô phải uống rượu trong đủ mọi hoàn cảnh, thì bây giờ chắc cô cũng đang lảo đảo như lũ kiến kia mất.
Vì đã ra khỏi khu rừng, nơi đây lại là một cánh đồng khô nứt nẻ, cỏ cây không mọc nổi, nên ngọn lửa lớn đốt cháy hết đám kiến, thiếu nhiên liệu cũng dần tàn lụi.
Đợi lửa tắt hẳn, Phó Mãn Mãn mới bước tới, lấy ra một thùng nước chưa đun của căn cứ dội lên để phòng ngừa hỏa hoạn.
Nhìn đống tro tàn trên mặt đất, Phó Mãn Mãn hài lòng gật gù.
Hề hề! May mà đã chạy đi thám thính tin tức ở nhà ăn, không thì chết thế nào không biết!
Xem ra sau này phải tới những chỗ đông người để nghe ngóng vài tin tức hữu ích, tốt nhất là kết bạn với một người làm ở chỗ đổi điểm! Dù sao người ta khi ở đại sảnh đổi điểm thường hay khoe khoang những gì mình thấy, mình nghe, người làm việc ở đó chắc biết không ít chuyện.
Nghĩ đến đây, Phó Mãn Mãn lại thu thập thêm một ngày củi trong rừng. Có người hỏi không sợ gặp lại kiến vỏ đỏ à?
Chị đây có bao nhiêu rượu và thuốc xịt côn trùng, tới một đám thì diệt một đám! Đợi đổi được điểm cống hiến rồi lại ra siêu thị mua dự trữ thôi, mấy triệu điểm cống hiến không tiêu thì phí!
Ban đêm, Phó Mãn Mãn bưng một đĩa chân gà kho, ngồi trong thùng xe bán tải mà gặm, bên cạnh để một lon coca đá, trên đầu là bầu trời đầy sao.
Cũng phải nói, dù là kiếp trước hay kiếp này, cô chưa từng ngước nhìn bầu trời một cách nghiêm túc. Ngày nào cũng bận học, bận làm ăn, bận sinh tồn...
Trọng sinh đến nay cũng gần ba năm, suốt ba năm này cô đều nghĩ mọi cách để giảm sự tồn tại của mình, khiến bản thân ở trạng thái trong suốt. Đôi khi cảm thấy hơi mệt mỏi, hơi khổ, nhưng rất nhanh liền ném ra sau đầu. Có trải qua kiếp trước rồi, cuộc sống đơn giản như vậy cũng tốt.
Ít nhất không bị người ta nhắm vào, một mình sống cũng rất thoải mái, chỉ là thỉnh thoảng cảm thấy hơi cô đơn, trống trải một chút.
Nghĩ đến đây, Phó Mãn Mãn lại thấy mình ủy mị. Đã tận thế rồi còn bận tâm chuyện cô đơn hay không, sống được là tốt lắm rồi.
Bất quá nếu có thể, qua một thời gian nữa có thể đến khu chăn nuôi xem thử, mua một con thú cưng về nuôi. Chỉ là hiện tại khu chăn nuôi của căn cứ hình như đều là... mấy loại gia cầm có thể làm thịt...
Nhưng mà nuôi một con gà hay con vịt cũng không tệ, nuôi cho béo lên rồi làm thịt hầm, tự mình nuôi khỏe mạnh, ăn cũng yên tâm! Ai mà biết được đống thức ăn căn cứ phát có chất kích thích kỳ lạ gì không!
Phó Mãn Mãn vừa thả hồn mơ mộng vừa gặm chân gà, thỉnh thoảng tu một ngụm coca không còn lạnh nữa, tâm trạng vô cùng sảng khoái.
Chân gà là tự tay cô kho, hương vị không tính là ngon lắm, nhưng bù lại thịt mềm, nước sốt cũng nhiều, gặm rất đã!
Vùng đất này tài nguyên từ lâu đã bị vét sạch, chỉ có những kẻ rảnh rỗi như Phó Mãn Mãn mới tới đây tiêu khiển thời gian nên không ai qua lại. Vì vậy cô dựng một cái lều cách nhiệt trong thùng xe, trải chiếu mây, lại lấy ra bình ắc quy năng lượng mặt trời và quạt điện, đặt một khẩu súng đã gắn giảm thanh và nạp đạn ở bên cạnh cho tiện tay rồi đi ngủ.
Dù có vũ khí nóng trong tay, Phó Mãn Mãn vẫn không dám ngủ quá sâu. Khu vực này không có người qua lại, nhưng không có nghĩa là không có kiến vỏ đỏ và rắn đuôi chuông!
Sợ gì có nấy. Giữa đêm, Phó Mãn Mãn cảm thấy chiếc xe khẽ rung lên, còn có tiếng sột soạt truyền tới. Cô hoảng hốt thu hết đồ đạc vào không gian, cầm súng, đeo kính nhìn đêm hồng ngoại rồi chui ra khỏi lều, cẩn thận quan sát xung quanh. Trong thùng xe không có gì, nóc xe cũng không.
Phó Mãn Mãn cẩn thận bò ra mép thùng xe, quét một vòng xung quanh. Quả nhiên, không xa chiếc xe có ba con rắn lớn, to bằng bắp đùi, dài ba mét, đang bò về phía này.
"Mẹ nó! Ba con!"
Phó Mãn Mãn lầm bầm một câu rồi vội vàng nhảy xuống xe, thu xe vào không gian trữ vật, lấy ra một quả lựu đạn, rút chốt an toàn rồi ném về phía ba con rắn lớn.
Sau đó!
Sau đó quay đầu chạy!
Cầm khẩu súng lục chạy thục mạng!
Ầm!
Một tiếng nổ lớn vang lên, Phó Mãn Mãn vội nằm bẹp xuống đất, quay đầu nhìn lại. Chỗ ba con rắn ban đầu chỉ còn lại một màn khói thuốc súng. Cô không dám lơ là cảnh giác, nằm im tại chỗ, một quả lựu đạn khác trong tay đã sẵn sàng.
Quả nhiên, vẫn còn một con lọt lưới!
Phó Mãn Mãn bật dậy, rút chốt an toàn, ném quả lựu đạn trong tay về phía trước rồi quay đầu chạy.
Lại một tiếng nổ lớn nữa. Phó Mãn Mãn nằm bẹp sau một đống đất, tiếp tục nhìn về phía đó. Đợi hơn mười phút, khói thuốc tan đi, cách đó ba mươi mét chỉ còn hai cái hố lớn và vài khúc thịt rắn, cùng ba cái đầu rắn vẫn còn giật giật.
"Còn cứng đầu thế à?"
Phó Mãn Mãn cẩn thận bước tới, lấy từ không gian trữ vật ra một thanh trường đao, chặt nát ba cái đầu rắn, rồi mới thu những khúc thịt rắn vào không gian. Đây là thứ đã được nhân viên nghiên cứu của căn cứ kiểm nghiệm, nấu chín ở nhiệt độ cao là ăn được!
Ba con rắn lớn này chỉ còn lại bốn khúc thịt nguyên vẹn, nặng khoảng hai mươi cân. Đem tới căn cứ đổi thành điểm cống hiến, cũng đủ cho cô ăn một tuần.
Đáng tiếc là gặp phải vào ban đêm, độ nét của kính nhìn đêm có hạn, hành động cũng bị cản trở. Nếu là ban ngày, cô còn có thể cầm dao chặt, chặt đứt đầu rồi ném vào không gian, chỉ cần vài phút là chúng thiếu oxy mà không cử động được.
Tiếc thật!
Thôi!
Hay là mai đổi chỗ khác, dụ mấy con rắn tới chặt rồi trữ thịt đi!
Dù sao đó cũng là món bổ dưỡng!
Phó Mãn Mãn vừa nghĩ vừa lấy xe bán tải từ không gian trữ vật ra, lái rời khỏi nơi này.
Động tĩnh lớn như vậy, không mau chạy đi, chẳng lẽ đứng đợi người ta phát hiện à?
