Chương 16: Hưởng không điểm cống hiến
Nghĩ là làm. Sáng hôm sau, Phó Mãn Mãn ăn vội bữa sáng, đeo chiếc ba lô leo núi lớn, mặc đồ cách nhiệt rồi đến quầy tiếp tân lái xe.
“Ra ngoài một mình hay theo nhóm?”
Ở cổng căn cứ, Phó Mãn Mãn ngồi trong xe chờ kiểm tra. Nhân viên cầm thẻ danh tính của cô quét qua máy rồi bắt đầu ghi chép lượt ra vào.
“Một mình.”
“Vâng. Ra ngoài một mình sẽ không được phát thuốc xịt côn trùng. Chị cứ đi thẳng là được.”
Phó Mãn Mãn gật đầu, liếc nhẹ chiếc hộp gỗ đen khổng lồ phía sau nhân viên một cái rồi lái xe ra khỏi căn cứ.
Hơn chục cửa ra, toàn phương tiện ra vào tấp nập. Chiếc bán tải địa hình màu đen của Phó Mãn Mãn vừa kín đáo vừa sang trọng. Không ít người thò đầu ra khỏi cửa kính muốn nhìn xem người trong xe là ai, nhưng chỉ thấy lớp kính đen kịt, bọn họ lại bĩu môi rụt đầu vào.
Phó Mãn Mãn chẳng thèm để ý. Ra khỏi căn cứ, cô lấy bình ắc quy năng lượng mặt trời và quạt điện ra, còn từ không gian trữ vật lấy một thùng đá đặt dưới quạt phía ghế phụ.
Gió mát thổi tới, Phó Mãn Mãn thoải mái mở tấm che mặt trong suốt của đồ cách nhiệt cho gió tràn vào, lại lấy từ không gian trữ vật một que kem ngậm trong miệng. Kem chua chua ngọt ngọt, là vị việt quất do chính tay cô làm.
Đang định lấy điện thoại bật nhạc offline thì cô nghe thấy tiếng còi bấm gấp gáp. Hơi bất đắc dĩ nhìn gương chiếu hậu, phía sau là bốn chiếc SUV, trong đó ngồi mấy tên đàn ông vạm vỡ, tay cầm gậy gộc. Bọn họ có ý chặn chiếc xe địa hình của cô lại.
Phó Mãn Mãn bĩu môi, bất lực nhìn chiếc xe chắn ngay trước mặt, rồi trực tiếp tăng tốc đâm tới.
Đùa à! Đây là chiếc xe chống đạn độ chị đây mua trong lúc tận thế đấy! Còn muốn chặn chị á? Kiểu này đúng là chạy tới dâng điểm cống hiến không công!
Phó Mãn Mãn ngậm que kem khẽ cười, quay đầu xe lao về phía ba chiếc SUV còn lại. Rầm rầm rầm mấy tiếng vang lớn, cả bốn chiếc lật nhào xuống đất. Phó Mãn Mãn cất đồ trên ghế phụ, rút một thanh đao dài rồi xuống xe.
Xe cộ xung quanh thấy tình hình như vậy, không ai muốn rước phiền phức, chỉ đỗ từ xa nhìn. Khi thấy từ trên xe địa hình bước xuống một thân ảnh gầy gò, bọn họ bắt đầu động tâm tư.
Phó Mãn Mãn xuống xe, thấy tám gã đàn ông lồm cồm bò ra từ trong xe, người nào cũng bị thương, vừa bò vừa chửi rủa.
“Mẹ kiếp! Con mụ chết tiệt!”
“Mẹ nó! Hôm nay ông đây nhất định xử mày!”
Ba gã cầm gậy sắt xông tới. Phó Mãn Mãn nhàn nhạt liếc bọn họ một cái, cầm đao nhanh chóng lướt qua. Vừa bị xe đâm cho váng đầu, mấy gã này theo phản xạ giơ gậy sắt lên đỡ.
Nhưng Phó Mãn Mãn có chút say xẩm nào đâu, một đao một mạng, như thái củ cải. Nhìn mấy gã dưới đất còn chưa kịp phản ứng, cô cho họ một nhát dứt khoát, rồi nghiêng đầu nhìn đám người đang đứng xem kịch gần đó, ánh mắt lạnh lẽo.
“Các người cũng muốn tới chơi à?”
Mọi người nghe giọng nói lạnh tanh, lại nhìn tám gã đàn ông nằm im bất động dưới chân cô cùng mặt đất đầy máu, đều lắc đầu, vội vã lên xe rời khỏi chốn thị phi.
Con nhỏ này nhìn là biết có võ. Ba gã đàn ông còn chưa kịp vung gậy đã đầu lìa khỏi cổ. Bọn họ tuy cũng đi theo nhóm, nhưng không muốn tự chuốc lấy phiền phức. Cái mạng phải giữ để còn đi kiếm điểm cống hiến nữa chứ!
Phó Mãn Mãn không buồn nhìn đám xe hoảng loạn bỏ chạy, cô lấy máy quang não ra, ngồi xuống lục tìm thẻ danh tính của bọn chúng. Hai gã bất tỉnh trong xe cũng bị cô lôi ra.
Hơn mười tên đại hán, tổng cộng mang lại 8.500 điểm cống hiến, cùng với chút mì ăn liền, bánh quy nén và nước. Phó Mãn Mãn không hề khách khí, nhét tất cả vào không gian trữ vật, rồi ngay tại chỗ lấy túi dụng cụ ra bắt đầu tháo xe.
Cô tháo cả một ngày, chất hết kim loại vụn vặt và những thứ còn dùng được lên thùng xe và nóc xe, rồi nhân lúc trời tối về lại căn cứ.
Nhân viên thấy vết máu trên đồ cách nhiệt của Phó Mãn Mãn, lùi lại mấy bước.
“Chào chị. Số vật tư này đổi được 6.000 điểm cống hiến. Xin mời xuất trình thẻ danh tính.”
Phó Mãn Mãn gỡ tấm thẻ danh tính đeo trên cổ đưa cho nhân viên. Thấy số dư trên thẻ, người nhân viên càng kinh hãi, lại lùi thêm mấy bước, kéo giãn khoảng cách với cô.
Phó Mãn Mãn giả vờ không thấy. Bị người ta sợ còn hơn bị người ta bắt nạt.
Bên ngoài trời đã tối hẳn, cô cũng không định ra ngoài nữa. Lái xe lên bãi đỗ, cô đỗ xe xong rồi về nhà.
Tự nhiên có hơn mười nghìn điểm cống hiến, Phó Mãn Mãn tâm trạng rất vui. Tắm xong, cô lấy từ không gian trữ vật một phần cá nấu dưa chua và một hộp cơm, xông vào ăn.
Nước dùng chua cay chan cơm vừa khai vị vừa sảng khoái, thịt cá tươi non mềm mịn tan ngay trong miệng. Suất cá không lớn, Phó Mãn Mãn ăn sạch hai bát cơm.
Giết người lần thứ hai, Phó Mãn Mãn tuy vẫn hơi buồn nôn, nhưng có món ngon an ủi, chuyện này cũng không đáng nhắc nữa.
Ăn xong, cô lấy cuốn sổ ra ghi chép lại toàn bộ vật tư và điểm cống hiến mới có, phòng khi thứ nhiều quá rồi quên mất.
Hôm sau ra ngoài, cô không gặp “người tốt” nào đến dâng điểm cống hiến nữa. Phó Mãn Mãn lái xe tới một thành phố đã bị vét sạch vật tư từ lâu, tìm một khu rừng bên đó rồi dừng lại.
Thu xe vào không gian trữ vật, cô xách cưa máy tiến thẳng vào rừng chặt cây.
Cặm cụi đốn suốt hai ngày, khu rừng cũng bị cô đốn mất một nửa.
Đang định tìm chỗ khác làm tiếp, Phó Mãn Mãn vẫn gặp thứ cô không muốn gặp.
Kiến vỏ đỏ.
Nhìn làn sóng đỏ dày đặc đang cuộn về phía mình, Phó Mãn Mãn rợn cả tóc gáy, vội lấy mô tô địa hình ra khỏi không gian trữ vật.
Lũ kiến vỏ đỏ ngửi thấy mùi máu thịt tươi, làm sao chịu để cô đi? Mấy nghìn con bắt đầu tản ra tạo thành vòng vây, muốn vây khốn Phó Mãn Mãn.
Vòng kiến vỏ đỏ phía trước chỉ cách cô năm mét. Phó Mãn Mãn một tay lấy bình xịt côn trùng từ không gian trữ vật sẵn sàng, một tay vững vàng nắm tay lái mô tô.
Bốn mét!
Ba mét!
Hai mét!
Một mét!
Xịt! Xịt! Xịt!
Phó Mãn Mãn bóp vòi xịt, làn sương trắng phụt thẳng về phía lũ kiến vỏ đỏ. Ngửi thấy mùi hăng hắc, lũ kiến khựng lại, rồi như chợt nhận ra, nhanh chóng lùi ra sau. Phó Mãn Mãn giữ vòi xịt, vẩy trước đầu mô tô, lũ kiến không ngừng lùi xa.
Chỉ còn một chút nữa là cô phóng ra khỏi vòng vây, bình xịt đầu tiên đã cạn. Vừa vứt bình rỗng xuống, còn chưa kịp lấy bình mới, lũ kiến như quên hẳn tổn thương do bình xịt gây ra, lại tràn lên.
Phó Mãn Mãn mặt căng cứng, thu mô tô vào không gian trữ vật, lấy ra hai bình xịt, mỗi tay một bình, vung xung quanh người.
Thuốc xịt vừa xuất hiện, lũ kiến lại rút lui. Phó Mãn Mãn một tay mở đường, một tay chặn đằng sau, tạo thành một vòng an toàn bán kính hai mét quanh mình.
Khỉ thật!
Bình xịt này giết không chết kiến vỏ đỏ!
Chỉ khiến chúng đau đớn và choáng váng mà thôi.
Phó Mãn Mãn sắc mặt tối sầm, không ngừng lấy bình xịt ra bảo vệ mình, đầu óc xoay chuyển nhanh chóng, nghĩ cách thoát khỏi lũ đáng ghét này.
Chẳng trách căn cứ bảo mọi người ra ngoài phải đi theo nhóm.
Gặp đám này thì có người chặn sau, có người lái xe, đâu đến nỗi bị vây khốn như cô bây giờ.
Trách cô còn quá non nớt, cứ nghĩ tới những nơi không còn ai lui tới thì sẽ không gặp lũ này.
