Chương 21: Tôn sư trọng đạo
Khi Phó Mãn Mãn bước vào, mấy người đang ngồi đó đều ngẩng đầu nhìn. Thấy một cô gái trẻ trắng trẻo, ai nấy đều hơi ngạc nhiên. Có kẻ tinh mắt đã nhận ra cô chính là “Nữ thần giết rắn” nổi tiếng gần đây. Bất quá, mọi người đều là người có tiếng ở căn cứ, chẳng ai muốn hạ mình bắt chuyện trước, chỉ liếc vài lần rồi giả vờ như không quan tâm, cúi xuống nghịch máy quang não.
Đúng là thời nào cũng có hội cúi đầu!
Qua nửa tiếng, mọi người lần lượt đến đông đủ. Phó Mãn Mãn nhìn sơ qua, lớp đặc huấn lần này có hơn ba mươi người, nam giới chiếm đa số, nữ giới tính cả cô cũng chỉ có bảy người.
Cô đứng trong góc nghe bọn họ trò chuyện, cũng biết được lớp đặc huấn không chỉ mở cho người của Đội hộ vệ, mà còn mở cho những người sống sót trong căn cứ. Chỉ là phí đăng ký rất đắt, một suất đã phải 20.000 điểm cống hiến. Ngoài việc nộp tiền, còn phải vượt qua bài kiểm tra thể lực mới được tham gia. Học xong còn phải làm không công hai nhiệm vụ cho căn cứ, ít ai sẵn lòng bỏ tiền ra chuốc khổ vào thân.
Đội hộ vệ cũng không phải đến không. Ký hợp đồng hoàn thành năm nhiệm vụ hộ tống đường dài cho căn cứ trong một năm là mỗi tháng đều có thể đến đặc huấn. Phó Mãn Mãn chính là vì ký hợp đồng một năm nên mới có mặt ở đây.
Làm năm nhiệm vụ đồng nghĩa với được tham gia năm lần đặc huấn. Với cô, đây là cách không tồi để nâng cao bản thân.
Chín giờ sáng, giáo quan đến. Tổng cộng có ba người, đều mặc quân phục rằn ri thống nhất.
Giáo quan chính là một người cao hơn mét tám, mặt chữ điền, không biểu cảm, đeo kính râm. Toàn thân toát lên khí chất lạnh lùng, y hệt kiểu giáo quan ác quỷ trong phim tài liệu.
Một trong hai phó giáo quan là gã đàn ông hơi mập, trông như Phật Di Lặc, cũng cao cỡ mét tám, vừa cao vừa to, nhưng khí chất hiền hòa hơn, trên mặt treo nụ cười nhân hậu.
Người còn lại là một giáo quan trẻ, khoảng hai mươi lăm, hai mươi sáu tuổi, cũng cao mét tám. Thân hình không tính là vạm vỡ, khí chất nho nhã, đeo kính gọng vàng, ngũ quan sâu, trông y hệt một quân y trong mộng trong phim truyền hình trước tận thế.
“Chào mọi người! Tôi là Lãnh Phong, đội trưởng Đội đặc chủng Lang Nha, giáo quan chính của đợt đặc huấn lần này. Mong mọi người hòa thuận trong một tháng tới!” Lãnh Phong nhìn đám người còn chưa kịp phản ứng trong phòng huấn luyện, giọng khàn khàn, lạnh lùng pha chút sát khí.
“Hề hề! Chào mọi người, tôi là Dương Ninh, đội trưởng Bộ đội đặc chủng Cá Sấu, phó giáo quan của đợt đặc huấn lần này. Mọi người thả lỏng đi! Đừng sợ! Giáo quan Lãnh của chúng ta là miệng cứng lòng mềm thôi. Mong mọi người rộng lòng bỏ quá cho trong tháng tới!” Dương Ninh chính là gã trông như Phật Di Lặc ấy. Thấy mấy người bị Lãnh Phong quát đến đơ người, hắn mỉm cười, lộ ra nụ cười thương hiệu.
Bên cạnh, Cố Minh mỉm cười, thầm nghĩ trong bụng: hai người này một kẻ đóng vai xấu, một kẻ đóng vai tốt! Lần trước đã hành hạ không ít người đến mức bỏ chạy. Ai cũng biết đặc huấn này biến thái vô cùng, nên lần này chỉ có hơn ba mươi người đến.
“Xin chào mọi người, tôi tên là Cố Minh, phó giáo quan của đợt đặc huấn, phụ trách ghi chép số liệu đánh giá của từng người.”
Đợi Cố Minh giới thiệu xong, Lãnh Phong nhìn đám người trước mặt đứng lười nhác tản mạn mà không chịu nổi. Cả người tỏa ra sát khí, giọng nói cũng trở nên nghiêm khắc hẳn.
“Các người làm gì thế! Đây là đặc huấn của căn cứ, không phải trò trẻ con! Đứng nghiêm hết cho tôi! Báo số!”
Đám người bị dọa cho giật mình, ai nấy đều thu lại vẻ mặt, nghiêm túc bắt đầu báo số. Phó Mãn Mãn đứng cuối hàng, bất lực nhìn đám người báo số đến bốn năm lần vẫn chưa tới lượt mình.
Đến lần thứ sáu, Lãnh Phong không nhìn nổi nữa.
“Đừng báo nữa! Mỗi người xách đồ của mình, chạy quanh sân ba mươi vòng! Chưa chạy xong thì không được nghỉ!”
Nghe vậy, có người đâm ra khó chịu, nhất là mấy người ở hàng Phó Mãn Mãn, những người căn bản còn chưa đến lượt báo số.
“Dựa vào đâu? Bọn họ phía trước báo sai, tại sao lại phạt bọn tôi?”
“Đúng đó! Một vòng phòng huấn luyện đã là 400 mét, chạy mười hai cây số không nghỉ thì ai làm nổi!”
“Đúng đấy! Giáo quan cố ý đúng không?”
“Chẳng phân biệt trắng đen gì đã phạt chúng tôi! Chúng tôi đã nộp điểm cống hiến rồi!”
Phó Mãn Mãn nhìn mấy kẻ đang lớn tiếng gào to bên cạnh như nhìn đám ngớ ngẩn, ngửa mặt nhìn trời đầy bất lực, xách bình nước của mình, theo sau mấy người đã ra sân, thong thả bắt đầu chạy.
“Các người bây giờ là một lớp! Một người vinh, cả lớp vinh; một người nhục, cả lớp nhục! Một người phạm lỗi, tất cả đều phải chịu phạt! Mấy người không muốn chạy? Không muốn chạy thì cút! Điểm cống hiến trả lại cho các người, cút ngay!”
Năm người kia nghe vậy vẫn không phục. Một nam một nữ lập tức tức giận bỏ đi, trước khi đi còn hung hăng liếc Lãnh Phong một cái. Những người có thể một hơi lấy ra 20.000 điểm cống hiến đa phần đều là nhân vật có máu mặt ở căn cứ, hoặc con cháu của bọn họ. Được nuông chiều, hưởng thụ quen rồi, nếu không phải bị gia đình ép đưa vào thì ai lại thích đến đây để bị một ông già mắng cho cơ chứ.
Ba người còn lại nghiến răng, vẻ mặt đầy oán khí xách đồ bắt đầu chạy. Miệng thì không ngừng chửi bới, gặp mấy kẻ báo sai số liền trực tiếp nói móc.
“Báo số cũng không biết, chẳng lẽ chưa từng đi học?”
“Theo tôi thấy không phải chưa từng đi học, mà là não có vấn đề. Ba mươi số cũng nhớ không nổi!”
Phó Mãn Mãn chạy không nhanh, mấy người này chạy ngang qua cô còn thương hại cô bị vạ lây, ra vẻ muốn kéo cô về phe bọn họ. Phó Mãn Mãn đâu phải kẻ ngốc, trợn mắt một cái rồi không thèm để ý.
Đám người đó tự chuốc lấy bẽ mặt, lại đi quấy rầy người khác.
Chạy mười vòng đầu, Phó Mãn Mãn còn khá nhẹ nhàng. Khi đa số người xung quanh đã chịu không nổi, cô vẫn có thể chạy đều đều. Tới vòng thứ mười lăm, bước chân cô bắt đầu lảo đảo. Xung quanh lúc này chỉ còn bốn người đàn ông đang giữ tốc độ đều.
Nói thật, từ khi trọng sinh đến giờ, Phó Mãn Mãn gần như chỉ tập trung rèn luyện thể lực và kỹ năng chiến đấu, còn huấn luyện sức bền thì thật sự chẳng có bao nhiêu. Chính vì thế cô càng kiên định với ý định sau này sẽ tiếp tục tham gia đặc huấn. Uống một ngụm nước, cô nghiến răng chạy tiếp.
Đến vòng thứ hai mươi tư, cô thật sự không chịu nổi nữa, đang muốn chống tay lên đầu gối nghỉ một chút thì nghe một giọng nói nổ vang bên tai. Quay đầu sang, Lãnh Phong đang đứng đó, tay cầm một cây gậy sắt to bằng ngón tay, mặt không biểu cảm nhìn cô.
“Nhìn gì mà nhìn! Cái thân hình bé xíu này cũng đòi tham gia đặc huấn? Còn muốn vào Đội hộ vệ? Một tay tao có thể vỗ bay mày, nói gì đến đủ loại quái vật lung tung bên ngoài kia! Loại như mày, một miếng một con!”
Phó Mãn Mãn bất lực ngẩng đầu nhìn trần nhà, thở dài một hơi, uống thêm một ngụm nước rồi chạy tiếp.
“Mặc kệ mày!”
Lãnh Phong sững người. Mẹ nó! Đây là lần đầu tiên hắn bị học viên cãi lại! Nhìn bóng lưng Phó Mãn Mãn, mặt hắn tối sầm lại như đáy nồi, cầm gậy sắt sải bước đuổi theo.
“Mày nói lại lần nữa xem! Mẹ kiếp! Chưa có học viên nào dám hỗn với tao! Hiểu cái gì là tôn sư trọng đạo không! Hôm nay tao không đánh cho mày nở hoa mông thì tao không họ Lãnh!”
Phó Mãn Mãn đang thong thả chạy phía trước, nghe tiếng mắng đầy lực lượng phía sau, không ngừng bĩu môi nhìn trần nhà. Không ngờ gã này thật sự đuổi kịp, còn vụt một gậy vào người cô! Cô không nhịn được liền văng tục.
“Mẹ nó! Mày đánh tao làm gì!”
“Mày không biết tôn sư trọng đạo à? Để tao dạy mày một bài học!”
