Chương 22: Màn bẽ mặt trước đám đông
Phó Mãn Mãn bị ăn một gậy, quay đầu lại thì thấy khuôn mặt đen sì của Lãnh Phong. Cô hơi không nói nên lời, khẽ nhếch khóe miệng nhưng không phản bác, dù sao người ta cũng có lý.
Thế mà cô không ngờ mình không lên tiếng vẫn bị tóm đuôi.
“Mày nhìn gì mà nhìn? Còn không mau chạy đi! Xem ra hôm nay tao phải cho mày nếm mùi đòn!” Lãnh Phong thấy cô lườm nguýt thì tức nghẹn, mặt đen sì đuổi theo Phó Mãn Mãn quất mấy gậy.
Phó Mãn Mãn ngẩn người.
“Ối! Ối! Ối! Anh làm gì vậy! Tôi chỉ giật khóe miệng chứ có nhắm vào anh đâu! Tôi... tôi nhìn trần nhà thôi mà!”
“Mày còn dám cãi!”
Dương Ninh và Cố Minh đứng cách đó không xa nhìn màn cô chạy hắn đuổi bên này, có chút bất lực. Lãnh Phong xuất thân chân lấm tay bùn, học vấn không cao, nhưng cách trị đám tân binh thì quái chiêu khác thường. Nhìn dáng vẻ anh ta thế này, chắc là gặp được hạt giống vừa mắt nên định bồi dưỡng tử tế. Cũng chẳng biết nên nói con bé này may mắn hay là xui xẻo nữa.
Bị Lãnh Phong đuổi chạy xong ba mươi vòng, Phó Mãn Mãn vừa định nằm nghỉ một chút thì bị người ta xách áo sau gáy lôi vào góc.
“Không được ngồi! Không được nằm! Đứng cho tao nửa giờ! Dám nhúc nhích thì chạy thêm mười vòng!”
Nhìn bốn người đàn ông với một người phụ nữ bên cạnh cũng ngoan ngoãn đứng đó, Phó Mãn Mãn không dám nói gì, uống một ngụm nước rồi treo bình nước lên người, đứng sát cạnh người phụ nữ kia.
Người phụ nữ cao khoảng một mét bảy ba, dáng người cao gầy thướt tha, chỗ nào ra chỗ đó, mặc bộ đồ thể thao màu đỏ, mái tóc dài buộc đuôi ngựa, ngũ quan sắc nét, làn da trắng nõn, đôi mắt hoa đào lén đánh giá Phó Mãn Mãn.
“Em gái, em ổn không?”
Giọng nói của người phụ nữ lạnh lùng nhưng thoáng chút quyến rũ. Đám đàn ông bên cạnh nghe mà xương cốt như nhũn ra, đứng cũng không vững, mắt cứ liếc trộm qua.
Phó Mãn Mãn bĩu môi, cố đứng thẳng người.
“Chị đoán thử xem!”
Người phụ nữ cười yêu kiều, đôi mắt sáng long lanh suýt làm hoa mắt Phó Mãn Mãn.
“Chị thấy em không ổn đâu~”
Phó Mãn Mãn không nói gì. Cô đúng là không ổn thật, cả người sắp rã ra mà vẫn không dám lơ là, nhất là mấy chỗ trúng gậy vẫn còn đau rát.
“Mọi người không bị đánh à?”
“Phụt!” Một người đàn ông cao lớn vạm vỡ bên cạnh người phụ nữ không nhịn được bật cười. Anh ta là người đầu tiên chạy xong, từ đầu đến cuối chứng kiến cảnh Phó Mãn Mãn bị Lãnh Phong đuổi đánh.
“Em gái, bọn anh chạy nhanh, giữa đường không nghỉ, sao lại bị đánh?”
Phó Mãn Mãn nghẹn họng, quay đầu nhìn Lãnh Phong đang cầm cây gậy sắt đứng bên đường mắng xối xả những kẻ chạy chậm, cái miệng y như súng máy, cô hơi đổ mồ hôi lạnh.
“Kiểu dạy học viên của người này… đúng là… độc nhất vô nhị!”
Người phụ nữ quyến rũ bên cạnh khẽ cười, lặng lẽ xích lại gần cô một bước.
“Em quen là được. Bọn chị đây là lần thứ hai tham gia đặc huấn rồi, nhưng đánh người thì chị vẫn lần đầu thấy đấy!”
Chà, cái này có tính là màn bẽ mặt quy mô lớn không nhỉ?
Nếu là trước ngày tận thế thì thế nào cũng lên hot search với cái tít “nữ tổng giám đốc bá đạo bị người ta đuổi đánh” cho xem.
Phó Mãn Mãn giật khóe miệng, không nói gì.
“Chị tên Ngụy Minh, em tên gì?”
“Phó Mãn Mãn.”
Ngụy Minh khẽ gật đầu, liếc mắt thấy Lãnh Phong không chú ý bên này, lại tiếp tục nói nhỏ.
“Chả trách chị thấy em quen mắt. Em chính là nữ tổng giám đốc cũ của tập đoàn Phó thị phải không? Không phải nghe nói em bị bệnh nặng, bí mật ra nước ngoài dưỡng bệnh à?”
Phó Mãn Mãn khựng lại một chút, không ngờ vẫn còn người nhớ mình. Cô đến căn cứ đã gần năm tháng, đây là người đầu tiên nhận ra cô.
“Khỏi từ lâu rồi.”
“Cũng đúng. Đã vào được Đội hộ vệ thì thể trạng em chắc không tệ.” Ngụy Minh gật đầu.
“Mười mấy tỷ tệ đâu phải bỏ phí!” Nói xong, Phó Mãn Mãn vẫn xót ruột mà nhíu mày.
Ngụy Minh cười nhẹ.
“Tiêu đáng lắm! Số tiền đó của em mà để tới giờ cũng chẳng tiêu được, đem làm giấy vệ sinh còn chẳng ai thèm. Chịu khó cải tạo thân thể, vẫn còn có thể tiếp tục xông pha trong thời tận thế, dựng nên một vùng trời của riêng mình.”
“Mấy gã ngoại quốc kia suýt nữa vắt kiệt em rồi!” Phó Mãn Mãn bĩu môi, vẻ mặt vừa bất lực vừa bực bội.
“Chúng lấy cũng chẳng để làm gì, bây giờ chẳng vẫn phải dựa vào thu thập vật tư để sống sao?” Ngụy Minh vỗ vai cô, tin tưởng lời cô không hề nghi ngờ. Có tiền mua tiên cũng được, huống hồ chỉ là thay mấy cái nội tạng. Người thay toàn bộ cơ thể, sạch từ trong ra ngoài, cũng chẳng phải không có. Chị quen vài người như vậy, thay xong vẫn nhảy nhót như thường, chỉ có thể cảm thán khoa học kỹ thuật phát triển lợi hại thật.
“Ừm, giáo quan đến rồi.” Phó Mãn Mãn gật đầu nhắc Ngụy Minh vẫn còn định nói tiếp.
Cách hai người chừng hai chục mét, Lãnh Phong đứng đó với vẻ mặt nghiêm nghị nhìn hai cô. Thấy môi hai người còn cử động, mặt anh ta lại đen thêm vài phần.
“Ngụy Minh, Phó Mãn Mãn, ra khỏi hàng!”
“Có mặt!”
“Chạy thêm mười vòng!”
Phó Mãn Mãn sửng sốt một chút, nhìn Ngụy Minh đã lao ra trước, cô bất lực đeo bình nước chạy theo sau.
Đúng là giáo quan ác quỷ mà!
Chẳng có chút nhân tính nào!
Nói thật, Phó Mãn Mãn đến giờ vẫn không hiểu vì sao mình lại bỗng dưng bị đội lên cái mũ “không biết tôn sư trọng đạo”. Lại mười vòng nữa, còn bị Lãnh Phong cầm gậy đuổi trên đường chạy. Còn nhìn Ngụy Minh chạy vượt xa mà thở không hề gấp, Phó Mãn Mãn ghen tị đến mức nước mắt sắp rơi.
Phì phò chạy xong mười vòng, lại bị Lãnh Phong xách áo sau gáy ném vào góc đứng. Bốn người đàn ông và Ngụy Minh phía trước đã chuyển sang hạng mục khác từ lâu, giờ đang được Dương Ninh dịu dàng dõi theo lúc vượt qua các chướng ngại vật. Phó Mãn Mãn chỉ có thể tự an ủi, chắc hạng mục tiếp theo sẽ không bị Lãnh Phong đuổi chạy nữa chứ?
Nhưng cô nghĩ nhiều thật. Nửa giờ sau, Phó Mãn Mãn hai chân run bần bật trèo một chướng ngại vật, bước chân chậm hơn một nhịp liền ăn một gậy. Đau quá, cô trèo một mạch qua ba chướng ngại vật.
Nhưng cô cũng đến cực hạn rồi. Thử hỏi ai chạy hơn mười sáu cây số xong còn có thể đi trèo chướng ngại vật? Trừ năm con quái vật chạy trước Phó Mãn Mãn ra...
Còn những người phía sau Phó Mãn Mãn, đến giờ vẫn chưa chạy xong mười hai cây số nữa!
Phó Mãn Mãn cảm giác chân sắp gãy, muốn nghỉ một chút, rồi bị người ta xách áo sau gáy nhấn xuống nước.
“Chết tiệt! Khụ! Khụ! Khụ! Anh làm gì vậy! Phụt...”
Đầu đột nhiên bị nhấn xuống nước, uống mấy ngụm đầy, Phó Mãn Mãn tỉnh táo hơn hẳn. Quay đầu lại liền thấy khuôn mặt chữ điền của Lãnh Phong, trong cặp kính râm còn phản chiếu bộ dạng rối bời của cô. Phó Mãn Mãn có chút không nói nên lời. Cô thật sự chỉ muốn làm một người vô hình trong lớp đặc huấn, lặng lẽ nâng cao thực lực, chứ không phải để bị người ta cầm gậy đuổi đánh.
“Tôi sai chỗ nào tôi sửa! Anh đừng nhắm vào tôi nữa có được không!”
Lãnh Phong miễn cưỡng nhếch khóe miệng thành một nụ cười, rồi lại ấn Phó Mãn Mãn vào chậu nước.
Cô không hề chọc giận anh ta, cũng không làm sai gì. Anh ta chỉ đơn thuần thấy cô có tiền đồ nên muốn rèn luyện kỹ càng.
Anh ta đã xem hồ sơ của từng học viên. Trong đợt này, chỉ có Phó Mãn Mãn là đặc biệt nhất. Người dưới từng nói tay cô có thể dính hai mươi mấy mạng người, còn dám một mình đi giết rắn. Lãnh Phong xem mấy tấm ảnh và đoạn video kia, đám thịt rắn đều bị chém đứt chỉ sau một hai nhát dao, mà vết chém đều được tạo ra trong vòng một ngày. Một ngày giết gần năm mươi con rắn, thử hỏi trong căn cứ có được mấy người?
Hạt giống tốt như vậy mà không chịu rèn luyện cho tử tế, chẳng lẽ đợi nó mục nát thối ra à?
“Tao thấy mày chạy mấy vòng đã lơ mơ, nên cho mày tỉnh táo một chút! Đứng dậy chạy tiếp cho tao!”
Phó Mãn Mãn nghiến răng nghiến lợi, chạy tới trước chướng ngại vật tiếp tục trèo. Có lẽ vì bị Lãnh Phong chọc tức nên lúc này tay chân cô nhanh nhẹn hẳn lên, liên tiếp trèo qua mười chướng ngại vật. Bên kia, đám người kia cũng gần chạy xong.
