Chương 26: Cầu viện
Đoàn xe hùng hậu xuất phát từ căn cứ lúc tám giờ sáng, chạy về hướng bắc suốt bốn tiếng đồng hồ rồi mới dừng lại ở một khu dịch vụ bỏ hoang ven rìa thành phố C.
“Đội ngũ nghỉ ngơi hai tiếng, người sống sót có thể ra ngoài tìm vật tư, phải trở lại trước hai giờ rưỡi, quá giờ không đợi đâu.”
Giọng người điều hành vang lên từ thiết bị quang não trên xe. Phó Mãn Mãn nhìn bốn chiếc xe buýt phía trước, rất nhiều người sống sót lần lượt bước xuống. Có tám người đi về phía cô – chính là đội từng để vật tư vào thùng xe của cô. Vì sao lại cho họ để vào? Một là do mệnh lệnh căn cứ, hai là đội này là đội của hai người phụ nữ từng mời cô gia nhập trước đó.
Phó Mãn Mãn nhảy xuống xe, mở tấm chắn thùng xe. Phía xa, Ngụy Minh cũng vừa mở cốp xe.
“Phiền em nhỏ rồi!” Trần Như buộc gọn mái tóc ngang vai ra sau gáy, bước tới vỗ vai Phó Mãn Mãn, rồi gọi mọi người trong đội xuống lấy đồ ăn.
“Em nhỏ ăn xong có muốn đi tìm vật tư không?”
Phó Mãn Mãn lắc đầu. Cô không muốn hóng náo nhiệt. Nơi đây đông người, không thích hợp để lén lút làm chuyện mờ ám, dễ lộ sơ hở, chi bằng ở lại giữ sức còn hơn.
“Em không đi đâu. Mọi người đừng đi xa quá, gặp nguy hiểm thì dùng bộ đàm kêu cứu, bọn em sẽ đến nhanh nhất!”
“Được, vậy đồ của bọn chị gửi em trông giúp nhé!” Trần Như gật đầu, lấy đồ ăn của mình, dẫn các thành viên tìm chỗ râm mát để ăn.
Phó Mãn Mãn cũng nâng tấm chắn lên khóa lại, rồi từ ghế phụ lấy cơm tự sôi và nước, đi về phía tấm bạt dựng bên cạnh chiếc xe bọc thép. Ngụy Minh đã đợi ở đó một lúc lâu.
“Mãn Mãn, xem tớ mang gì này!”
Ngụy Minh lôi từ ba lô ra một quả dưa hấu to, khiến Phó Mãn Mãn và tám quân nhân đang hâm cơm tự sôi bên cạnh ai nấy đều trợn mắt. Đây là giống mới của căn cứ, dưa hấu không hạt vỏ mỏng, giá ba mươi điểm cống hiến một quả.
“Cậu cũng chịu chơi ha?” Phó Mãn Mãn nhún vai, có chút bất lực. Mang cả quả dưa to thế này ra ngoài cũng không thấy phiền, trong khi cô chỉ mang theo mấy loại trái cây rẻ và nhỏ cho gọn.
“Hi hi! Bố tớ nhét vào, tới khi ra khỏi căn cứ tớ mới biết đấy!”
Phó Mãn Mãn trợn trắng mắt, vừa mở hộp cơm tự sôi trên chiếc bàn sắt dựng cạnh xe bọc thép, vừa nói:
“Đúng là con cưng của bố mà!”
Ngụy Minh cười hì hì, lấy dao trái cây bổ quả dưa lớn thành mười miếng, miếng nào cũng to bằng bàn tay, đủ cho mười người ở đây vừa xinh.
“Đường Bình không có khẩu phúc này rồi!”
Mấy quân nhân nhất quyết không nhận dưa hấu của cô. Mãi đến khi Ngụy Minh lạnh mặt ép, bảo không ăn thì vài tiếng nữa là hỏng, phí phạm đồ ăn tội lắm, họ mới miễn cưỡng nhận. Sau đó, mỗi người lại đưa một chai nước cho cô. Ngụy Minh hơi bất lực, nhưng cũng đành nhận.
Phó Mãn Mãn chẳng khách sáo, nhận miếng dưa là cắn ngay.
“Cảm ơn nhé!”
Mấy người sống sót phía xa thấy họ ăn dưa hấu thì cũng lấy trái cây ra ăn theo. Vài vị đại gia còn lôi đủ thứ đồ ăn vặt ra, trong đó có Lộ Phàm. Hắn cùng một gã đàn ông vạm vỡ có nét hao hao giống mình đứng tụm lại không xa, bổ quả dưa lưới giá năm mươi điểm cống hiến ra chia cho đám người trong đội. Xong vẫn không quên ném ánh mắt khiêu khích về phía Phó Mãn Mãn.
Phó Mãn Mãn thấy không hiểu nổi. Rõ ràng không phải mình lấy ra, mày khiêu khích tao làm gì? Não bị bệnh à?
Cô trợn mắt rồi mở hộp cơm tự sôi của mình. Đó là cơm khoai tây hầm bò. Thịt bò hơi dai, nhưng khoai tây bở và thấm vị, trộn với cơm thì ngon tuyệt. Thêm hũ sốt nấm hương tự làm vào, cả bàn mười người ăn ngon lành.
“Đồng chí Phó khéo tay thật!”
“Đúng đấy, sốt thịt nấm hương này chẳng kém mấy loại ở nhà máy trước kia!”
Mấy quân nhân vừa ăn vừa khen tay nghề của Phó Mãn Mãn. Phó Mãn Mãn đã phải nhấn mạnh mấy lần rằng Đội hộ vệ thật ra đã coi như nửa quân đội, mấy quân nhân kia sau một hồi khách sáo cũng không còn ngại ngùng, bầu không khí “đều là lính với nhau, đừng khách khí” tự nhiên lan tỏa. Ngụy Minh cũng nhân cơ hội trả lại số nước kia cho họ.
Người lái chiếc xe bọc thép này là một chàng trai mới ngoài hai mươi, người cao to, vừa mở miệng là lộ giọng Phúc Kiến. Lúc ăn cơm, cậu ta chọc cho mọi người cười ngả nghiêng.
Ngay khi mọi người ăn xong đang dọn dẹp, bộ đàm đột nhiên vang lên:
“Yêu cầu chi viện! Yêu cầu chi viện! Phía nam thành phố xuất hiện rất nhiều rắn đuôi chuông! Ước tính hơn hai trăm con! Ba tiểu đội của chúng tôi cùng ba hộ vệ, tổng cộng hai mươi người đang bị vây!”
Nghe vậy, Phó Mãn Mãn và Ngụy Minh nhìn nhau, đặt đồ xuống, lập tức quay lại xe mở thiết bị quang não vệ tinh. Bộ đàm trên vai cũng truyền tới mệnh lệnh:
“Tiểu đội Bốn tới chi viện!”
Tiểu đội Bốn chính là tiểu đội của Ngụy Minh và Phó Mãn Mãn. Nhận được lệnh, sáu chiếc xe nhanh chóng lao vào thành phố C, xả một làn khói bụi khiến Lộ Phàm và đám người gần đó sặc đến ho khan.
Còn vì sao phái tiểu đội của Phó Mãn Mãn đi, đương nhiên là nhờ danh hiệu “Nữ thần diệt rắn” của cô. Nhiệm vụ đầu tiên của Tiểu đội Bốn chính là giết rắn, chỉ cần gặp rắn đuôi chuông trên đường là phải xông lên trước. Vì vậy, căn cứ đã trang bị cho mỗi thành viên trong tiểu đội hai thanh mã tấu.
Đội xe lấy Phó Mãn Mãn làm mũi nhọn, lao về phía chấm đỏ nhấp nháy trên bản đồ vệ tinh. Chưa đầy mười phút, họ đã nhìn thấy một biển rắn đuôi chuông dày đặc ở ngã ba, còn phía xa, trên nóc các tòa nhà, những người sống sót và hộ vệ vẫn đang không ngừng vung vũ khí.
Sáu người nhanh chóng xuống xe, cầm mã tấu xông vào đám rắn. Trên người họ mặc áo chống đâm và bộ đồ cách nhiệt đặc chế do căn cứ phát, nên không sợ rắn cắn, chỉ cần không bị chúng quấn lấy là không sao.
Phó Mãn Mãn cùng các thành viên tiến vào phạm vi nhất định, lập tức rút lựu đạn căn cứ trang bị, giật chốt ném thẳng vào đám rắn, rồi hét lớn với đám người sống sót phía đối diện:
“Tất cả nằm xuống!”
Ầm ầm mấy tiếng vang lớn, đám rắn bị nổ tung ra một lỗ hổng. Ba hộ vệ bên trong cầm vũ khí xông ra ngoài. Phó Mãn Mãn dẫn sáu người vung mã tấu, chém thẳng vào cổ lũ rắn.
“A! Cứu tôi!”
Bên cạnh Phó Mãn Mãn vang lên tiếng kêu thất thanh của một người đàn ông. Một thành viên bị con rắn to bằng bắp đùi quấn chặt. Ánh mắt Phó Mãn Mãn trầm xuống.
“Mọi người cứ tiếp tục, đừng dừng dao!”
Nói xong, cô chém về phía thành viên kia. Sau khi giải quyết mấy con rắn, cô rút từ người một cây dùi cui điện, dí thẳng vào điểm hiểm của con rắn đang quấn người kia.
Xèo xèo xèo!
Con rắn lập tức mềm nhũn, người thành viên kia cũng nhũn cả chân, khuỵu xuống. Phó Mãn Mãn đỡ lấy anh ta, tiện chân bổ con rắn vẫn còn đang choáng váng bên chân thành hai đoạn. Cô quay đầu nhìn, đám người sống sót phía xa đã thiệt mạng hai người, hiện vẫn còn cách chỗ này hơn hai mươi mét. Phó Mãn Mãn mím môi ra lệnh:
“Ném thêm vài quả lựu đạn nữa!”
Ầm, ầm, ầm – ba tiếng nổ lớn vang lên, phía xa bị nổ ra mấy hố to. Đám người sống sót lập tức chạy tới nhập cùng họ.
“Đi mau! Tôi và Ngụy Minh chặn hậu!”
Nghe vậy, đám người kia co giò chạy thục mạng, leo hết lên xe của đội hộ vệ, có người chạy thẳng lên nóc xe, bám chặt vào khung sắt trên nóc.
Thấy mọi người đã đi hết, Phó Mãn Mãn và Ngụy Minh nhìn nhau, cầm mã tấu chậm rãi lùi về sau. Đến khi cách xe khoảng năm mét, Phó Mãn Mãn rút ra một túi bột màu xám rải nhanh xuống đại lộ, Ngụy Minh cũng lấy ra chiếc bật lửa. Ném xong, cả hai co chân chạy lên xe. Xe vẫn chưa tắt máy, nổ máy phóng thẳng.
Ầm một tiếng long trời, phía sau bùng lên ngọn lửa ngút trời. Những tòa nhà xung quanh đám rắn đổ sụp, có mảnh bê tông bay vèo tới bên xe Phó Mãn Mãn, cô nhanh tay lẹ mắt đánh lái tránh đi. Còn xe của Ngụy Minh phía trước đã cách cô ba mươi mét.
