Chương 27: Lại đi giết rắn
Khi Phó Mãn Mãn quay lại khu dịch vụ, một đám đông đang đứng đợi cô. Không trách được, ai bảo cô giữa đường lại chạy về gom một mẻ thịt rắn làm gì!
"Không sao chứ!" Đường Bình bước tới đưa cho cô một chai nước. Bên cạnh, một quân y đi tới kiểm tra bộ đồ cách nhiệt lấm lem máu trên người cô.
"Chỉ là bị một khối bê tông chặn đường nên đi vòng một chút." Phó Mãn Mãn lắc đầu, nhận lấy chai nước, mở mặt nạ ra tu ừng ực.
Ngụy Minh cũng thở hổn hển chạy tới.
"Trời! Tớ cứ tưởng cậu đi theo sau chứ!"
Lúc đó Ngụy Minh lái xe chạy trốn điên cuồng, loại bột kia là thuốc nổ do căn cứ nghiên cứu chế tạo, gặp lửa là nổ. Phó Mãn Mãn đúng là tài cao gan lớn, Ngụy Minh sợ tới mức chỉ biết lo chạy thoát thân, vậy mà Phó Mãn Mãn vẫn còn có thể đi đường vòng.
"Không sao, tớ mạng lớn lắm!" Phó Mãn Mãn mỉm cười vỗ vai Ngụy Minh.
He he!
Nếu không phải Ngụy Minh chạy nhanh thì cô cũng không thu được một đống thịt rắn lớn như vậy, ước chừng sơ sơ cũng phải hơn năm trăm ký! Sau này về căn cứ, từ từ lén mang ra ngoài đổi thành điểm cống hiến để đổi món ngon khác.
Chỉ là không biết thịt rắn đã nấu chín căn cứ có nhận không nữa.
Dù sao cô cũng thật sự không thích ăn thịt rắn.
Nghỉ ngơi khoảng nửa tiếng, mọi người cũng đã quay về. Đội của Trần Như thu hoạch khá tốt, kiếm được ít kim loại mang tới chỗ xe tải lớn trong đoàn, tìm nhân viên đổi được 500 điểm cống hiến.
Lúc quay về, nhìn thấy Phó Mãn Mãn người đầy máu, bọn họ đều ngẩn người.
"Em gái, em không sao chứ?" Trần Như có chút lo lắng nhìn Phó Mãn Mãn đang dựa vào chiếc xe địa hình uống nước.
Phó Mãn Mãn lắc đầu, mở tấm chắn phía sau xe cho họ để đồ. Thật ra chiếc xe này quá cao, lốp xe đã cao tới tám mươi cen-ti-mét.
"Không sao, vừa nãy có mấy đội nhỏ gặp phải rắn chuông, tôi đi một chuyến nên dính chút máu rắn."
Mãi đến khi đội Trần Như quay về xe buýt, nghe người ta kể lại, họ mới hiểu được cái "đi một chuyến" của Phó Mãn Mãn là như thế nào. Hai cô gái giữa đống rắn, một nhát dao một con, một nhát dao một con, cảnh tượng đó khiến những người sống sót không thể nào quên.
Phó Mãn Mãn không biết rằng danh hiệu "Nữ thần giết rắn" của cô trong đội lại được nâng lên một tầm cao mới. Lúc này cô đã ngồi lên xe, móc từ trong không gian trữ vật ra một viên đá lạnh vị cola bỏ vào miệng.
Trong xe có máy ghi hình, cô giả vờ xoa mặt rồi bỏ vào miệng.
Đá lạnh vào miệng khiến cả người sảng khoái hẳn. Ăn vài viên đá xong, cô còn uống thêm chút nước muối.
Vết máu trên bộ đồ cách nhiệt đã sớm được gió nóng bên ngoài thổi khô. Phó Mãn Mãn vận động tay chân một chút, lại mượn ba lô che chắn, lấy ra một quả táo lạnh cắn ngấu nghiến.
Đội ngũ vẫn tiến về phía trước một cách có trật tự. Vì chuyện buổi trưa, buổi chiều số người ra ngoài tìm vật tư cũng ít đi. Buổi trưa có hơn ba mươi đội nhỏ ra ngoài, buổi chiều chỉ còn mười mấy đội. Đội hộ vệ còn phái một đội nhỏ đi loanh quanh trong thành phố để ứng cứu các đội gặp nguy hiểm. Ngoài ra cũng có người của Đội hộ vệ lái xe một mình hoặc đi cùng nhau ra ngoài tìm vật tư. Phó Mãn Mãn buổi trưa đã chạy một chuyến nên không còn tâm trạng đi nữa, trực tiếp tới chỗ chiếc xe bọc thép của họ, định ăn chút gì đó rồi nghỉ ngơi.
"Đồng chí Phó! Đồng chí Ngụy! Nghe nói buổi trưa nay hai người ra ngoài giải cứu oai phong lắm! Kể cho bọn tôi nghe với, để mở mang tầm mắt được không?" Hứa Tiểu Sơn, người Phúc Kiến, thấy hai cô gái xách ba lô đi tới liền vẫy tay về phía họ.
Phó Mãn Mãn cười lắc đầu. Ngụy Minh tíu tít kể lại chiến công hiển hách của Tiểu đội 4 buổi trưa, khiến tám quân nhân nghe mà trợn mắt há mồm.
"Chà! Đồng chí Phó! Cô lợi hại thật đấy! Đúng là nữ nhi không kém gì nam nhi!" Hứa Tiểu Sơn giơ ngón cái về phía Phó Mãn Mãn, mấy người khác cũng gật đầu.
"Mọi người nghe cô ấy nói khoác à? Một dao chém hai con rắn của cô ấy không hề qua loa đâu." Phó Mãn Mãn lắc đầu, lấy ra một chiếc bếp cồn bỏ túi và mấy viên cồn khô chuẩn bị đun nước.
Cô không hề nịnh nọt, Ngụy Minh quả thật rất lợi hại, không kém cô chút nào. Nếu không thì sao có thể đứng thứ hai trong lớp đặc huấn? Đại đao vung lên uy phong lẫm liệt, có khi một dao chém hai con cũng chẳng có gì là lạ.
Đã thấy Phó Mãn Mãn lấy ra nồi cồn, mọi người cũng đều lấy mì gói ra. Phó Mãn Mãn còn lấy ra một gói rau khô, chia cho mỗi người một nắm nhỏ, ngâm lên là được nửa bát.
Một nồi nước đủ cho hai người ăn mì, mấy quân nhân nhường hai cô gái ăn trước, còn bọn họ tự lấy viên cồn và nước ra chuẩn bị.
Phó Mãn Mãn ăn một gói mì măng chua ớt ngâm, ăn kèm với rau khô đã ngâm nở, thơm phức. Cô vốn định luộc thêm một quả trứng, nhưng nghĩ không nên quá xa xỉ nên nhịn lại.
Ăn xong một bát mì thơm phức, dọn rác bỏ vào cái hố do máy xúc của quân đội đào. Nhìn những người sống sót trong đoàn đang dựng lều, Phó Mãn Mãn mỉm cười lên xe.
Đồ đạc ở thùng xe đã được lấy đi. Phó Mãn Mãn lấy lều của mình ra, khóa chặt cửa xe rồi dựng lều ngay trên thùng xe. Vừa dựng xong, Ngụy Minh đã xuất hiện bên cạnh thùng xe cô.
"He he! Mãn Mãn! Hai đứa mình góp lại đi! Cùng chen chúc một chút!"
Phó Mãn Mãn kiên quyết lắc đầu. Ngụy Minh ngủ chẳng bao giờ chịu yên! Với lại cái đêm sáu mươi mấy độ này cũng nóng lắm, cô còn định lấy đá lạnh trong không gian trữ vật ra hạ nhiệt đây này!
"Không! Cậu ngủ chẳng bao giờ yên! Mà xe cậu có thể kéo giãn hàng ghế sau ra mà ngủ! Trong xe cậu còn có điều hòa năng lượng mặt trời!"
"Vậy cậu sang chỗ tớ ngủ?" Ngụy Minh có chút ngại ngùng xoa mũi, cô ấy chỉ đơn giản là muốn gần gũi với người đẹp thôi.
Phó Mãn Mãn lắc đầu, xe cô ngủ một người là vừa, thêm một người không chừng lại bị đẩy xuống gầm ghế mất.
"Không đi!"
Ngụy Minh bất lực nhún vai quay về xe của mình.
"Thôi được~ Vậy tối nay cậu cẩn thận nhé!"
"Ừm, cậu cũng vậy." Phó Mãn Mãn gật đầu, lấy chiếu trải trong lều, lại lấy một tấm ga mỏng và một cái gối ra. Khi mọi thứ đã xong xuôi, bên ngoài bỗng ồn ào. Phó Mãn Mãn chui ra khỏi lều, đứng trên xe nhìn về phía đó. Hóa ra là mấy người sống sót xảy ra xô xát, hình như có đồ bị mất. Phó Mãn Mãn ngồi trên nóc xe xem náo nhiệt.
Cuối cùng màn kịch này kết thúc khi người sống sót bị trộm đồ tìm thấy ký hiệu của mình trên món đồ đó. Cũng có người đề nghị nên đánh dấu đồ đạc của mình.
Phó Mãn Mãn không cần lo mấy chuyện này, đồ của cô đều để ở ghế phụ, cửa xe khóa chặt, trừ khi dùng đại bác bắn chứ không thì ai cướp cũng không được. Còn về vật tư để ở thùng xe ban ngày, mất thì cô không quan tâm, trong xe cô có máy ghi hình của căn cứ có thể chứng minh sự trong sạch của cô.
Xem náo nhiệt xong, cả đoàn xe cũng yên tĩnh trở lại. Phó Mãn Mãn chui vào lều, lấy ra một thùng đá lạnh đặt ở góc, lại đặt hộp đạn bên cạnh gối, cởi bộ đồ cách nhiệt ra rồi ngủ.
Ban đêm có quân nhân của bộ đội tuần tra canh gác, Phó Mãn Mãn ngủ rất an ổn.
Trước khi ngủ, Phó Mãn Mãn nghĩ tới bộ dạng khiêu khích của Lộ Phàm buổi trưa, tính xem khi nào thì giải quyết hắn cùng cha hắn.
Nghĩ một hồi lâu mới nghĩ ra một cách tương đối ổn thỏa, chỉ là còn phải đợi thêm vài ngày. Hai ngày nay có quân đội ở đây, hai kẻ đó cũng không dám giở trò gì.
Đừng trách cô tàn nhẫn, lúc ra khỏi căn cứ cô đã thấy Lộ Phàm chỉ vào cô nói gì đó với cha hắn, vẻ mặt và ánh mắt đó vừa nhìn là biết đang rắp tâm gây chuyện.
