Chương 53: Vé tàu cao tốc xuống Địa Phủ
Phó Mãn Mãn nhìn người lao vào mình, có chút không hiểu chuyện gì, đứng dậy liền một cước, trực tiếp đá bay người đó văng vào bức tường cách đó ba mét.
Rầm một tiếng, người đó ho khan mấy tiếng, ôm bụng co ro trong góc tường.
“Khụ! Khụ! Phó Mãn Mãn! Lòng cô làm bằng sắt à?”
Nghe giọng nói xa lạ này, Phó Mãn Mãn nhíu mày, đứng bên cạnh bàn trà lặng lẽ nhìn người đang co ro trên mặt đất.
Cô thề, cô chỉ là phản xạ có điều kiện, không cố ý đâu!
Ngụy Minh và Đường Bình mấy người đã sớm đứng hình tại chỗ, mọi chuyện đến quá bất ngờ, người kia lao nhanh quá, chân của Phó Mãn Mãn cũng ra nhanh quá, họ còn chưa kịp ngăn cản.
Người trên mặt đất còn chưa đứng dậy, ngoài cửa lại có bốn người bước vào, một đôi vợ chồng trạc ba mươi lăm tuổi mặc quân phục, một bé gái khoảng mười tuổi mặc váy công chúa màu hồng, và một người đàn ông khoảng hai mươi tám tuổi mặc áo blouse trắng.
“Đây là ai vậy?” Ngụy Văn Viễn nhìn người đang nằm dưới đất, lại nhìn Phó Mãn Mãn, rồi nhìn bốn người đang ngơ ngác.
Hai vợ chồng kia cùng lắc đầu, bé gái trốn sau lưng mẹ, có chút sợ hãi nhìn Phó Mãn Mãn.
Chỉ có người đàn ông mặc áo blouse trắng khóe miệng giật giật, xấu hổ che mắt.
“Đây là đồng nghiệp phòng nghiên cứu của tôi.”
Phó Mãn Mãn nhìn người đàn ông có nét rất giống Ngụy Minh, hơi nhíu mày, liếc người vẫn đang lăn lộn dưới đất, rồi bình tĩnh nhìn Ngụy Minh đang há hốc miệng.
“Xin lỗi, phản xạ có điều kiện, làm phiền mọi người, tiền thuốc tôi trả.”
Ngụy Minh lau mồ hôi lạnh không có trên trán, cười hì hì.
“Không sao! Không sao! Hiểu mà! Hiểu mà!”
Nói thật, vừa rồi cô ấy thực sự bị dọa sợ, ai biết được một giây trước Phó Mãn Mãn còn thản nhiên đánh cờ, giây sau đã đứng phắt dậy đá bay người ta.
“Giới thiệu đi.” Phó Mãn Mãn gật đầu, nhìn chủ nhà đang có chút ngại ngùng.
“À! Vâng! Đây là anh cả tôi, Ngụy Thực, chị dâu Từ Nhiên, và anh hai Ngụy Kha! Cứ gọi theo tôi là được! Đây là con gái anh cả tôi, tên ở nhà là Tiểu Đóa!” Ngụy Minh sờ mũi, giới thiệu với Phó Mãn Mãn.
“Chào anh cả, chào chị dâu, chào anh hai.” Phó Mãn Mãn gật đầu, nở một nụ cười lịch sự.
“Ngưỡng mộ đã lâu! Tôi là Ngụy Kha!” Ngụy Kha nhìn Phó Mãn Mãn, nở một nụ cười ấm áp đặc trưng, đôi mắt đào hoa nhìn cô đầy dịu dàng.
Đáng tiếc Phó Mãn Mãn không màn, chỉ lịch sự gật đầu.
“Mọi người có để ý đến cảm nhận của tôi không?” Ngay khi Ngụy Kha chuẩn bị nói tiếp, người dưới đất không chịu nổi, ôm bụng bò dậy, giọng vô cùng phẫn nộ.
Phó Mãn Mãn nhìn khuôn mặt ngũ quan dồn lại, nước da vàng vọt, khựng lại một chút… Đây… cô thực sự không quen.
“Ơ… Phùng Ninh, cậu vẫn nên giải thích hành vi vừa rồi của mình đi?” Ngụy Kha xoa trán, có chút xấu hổ nhìn Phó Mãn Mãn vẻ mặt bình tĩnh, rồi lại nhìn người đàn ông vừa đứng lên.
Phùng Ninh bĩu môi, nhìn khuôn mặt trắng trẻo tinh tế của Phó Mãn Mãn, hận ý trong đáy mắt sắp tràn ra.
“Phó Mãn Mãn! Đều tại cô! Nếu không phải cô đột nhiên rời khỏi tập đoàn Phó thị, bố tôi sao có thể bị người ta nhắm vào? Dựa vào đâu cô hại chết bố tôi mà còn có thể sống yên ổn ở đây?”
“Bố cậu là ai?” Phó Mãn Mãn nhìn Phùng Ninh, ánh mắt có chút âm trầm.
“Phùng Trịnh!” Khi Phùng Ninh nói ra cái tên này, mắt đã đỏ hoe.
“Bố cậu do tôi giết à?” Giọng Phó Mãn Mãn càng lạnh hơn, khoanh tay nhìn Phùng Ninh mặt mày xanh mét, nghiến răng nghiến lợi.
“Không phải, nhưng ông ấy chết là vì cô! Nếu không phải cô đột nhiên rút lui khỏi tập đoàn Phó thị, bố tôi sẽ không bị đẩy lên làm tổng giám đốc, cũng sẽ không bị người ta vu oan giá họa, càng sẽ không chết trong vụ tai nạn xe!” Phùng Ninh nhìn Phó Mãn Mãn vẻ mặt thản nhiên, trong lòng bốc lên một ngọn lửa vô cớ.
Tại sao cô có thể sống phơi phới, còn anh ta lại phải sống khổ sở kiếm ăn trong tận thế?
“Bố cậu không nói cho cậu biết là ông ta khăng khăng đòi mua lại cổ phần của tôi với giá cao à? Lòng tham không đáy, tự mình hại mình, cậu không dám đối mặt với hiện thực nên đổ tội oan cho người vô tội, tôi là người thứ mấy rồi?” Phó Mãn Mãn giọng điệu lạnh nhạt, nhìn Phùng Ninh, đáy mắt dâng lên sát khí.
“Tôi…” Phùng Ninh bị chẹn họng không biết nói gì.
Anh ta đúng là dựa vào chiêu này mới sống đến bây giờ.
Lần này anh ta nài nỉ Ngụy Kha đưa mình đến nhà anh ta cũng chính là vì mục đích này.
“Cô và bố tôi ở công ty từ trước đến nay luôn là kẻ thù! Cô dám nói cái chết của bố tôi không liên quan gì đến cô sao?” Phùng Ninh nhất quyết muốn Phó Mãn Mãn bồi thường, sao có thể dễ dàng bỏ qua.
Anh ta không chỉ muốn Phó Mãn Mãn bồi thường, mà còn muốn cô không thể tiếp tục giả vờ trước mặt nhà họ Ngụy, còn muốn cô không thể sống nổi trong căn cứ!
Phó Mãn Mãn nghe vậy, đôi mày đang nhíu lại bỗng nhiên giãn ra, nhìn Phùng Ninh với vẻ nửa cười nửa không.
“Có thì sao? Không có thì sao? Phùng Ninh phải không? Tôi nhớ cậu rồi.” Nói xong, Phó Mãn Mãn quay người đi vào bếp nhà họ Ngụy, Ngụy Minh thấy vậy cũng đi theo vào.
“Mãn Mãn, người này cô thực sự quen à?” Ngụy Minh nhìn Phó Mãn Mãn vẻ mặt thờ ơ, có chút khó hiểu.
Phó Mãn Mãn lắc đầu.
“Nếu tôi quen anh ta thì tôi đã không đá bay anh ta.”
“Vậy được rồi! Anh ta dám đến nhà họ Ngụy chúng tôi gây chuyện, anh tôi sẽ không tha cho anh ta.” Ngụy Minh gật đầu, nghiêm túc nhìn về phía phòng khách.
“Không phải bảo tôi xuống bếp sao? Có nguyên liệu gì? Muốn ăn gì?” Phó Mãn Mãn mỉm cười, mở chiếc tủ lạnh lớn hai cánh trong bếp, nếu cô không nhầm thì đây là thứ ông cụ đã mua hồi đó.
“Hì hì! Tôi muốn ăn sườn xào chua ngọt! Còn cá hấp nữa!” Ngụy Minh liếm môi, từ góc tủ lạnh móc ra một con cá đông cứng như cục gạch.
Phó Mãn Mãn gật đầu, nhìn nguyên liệu trong tủ lạnh.
Sườn xào chua ngọt, cá hấp, gà hầm nấm…
Nói thật, tủ lạnh nhà họ Ngụy chẳng khác gì trước tận thế.
Đúng là gia đình chính trị quân sự, điều kiện thế này thì không thể chê được.
Đã là Phó Mãn Mãn xuống bếp thì việc xử lý nguyên liệu không đến lượt cô, Từ Nhiên và Ngụy Minh dẫn Đường Hải vào bếp xử lý nguyên liệu, Đường Bình và Ngụy Thực ngồi trên sofa trò chuyện về chuyện đội hộ vệ, Phó Mãn Mãn ngồi ở phòng khách bên bàn cờ vừa được Ngụy Kha dựng lên, tiếp tục ván cờ với Ngụy Văn Viễn vừa nãy bị cắt ngang.
Còn Phùng Ninh thì đã biến mất từ lúc nào không hay.
“Nhóc con, chuyện hôm nay là do Ngụy Kha, người gì mà cũng dám mang về nhà! Ngày mai ta sẽ chỉnh đốn nó.” Ngụy Văn Viễn nhìn Phó Mãn Mãn vẻ thản nhiên, có chút nghiêm túc.
Phó Mãn Mãn lắc đầu.
“Không trách anh ấy được, có lẽ anh ấy cũng bị người này che mắt.”
“Vậy có cần chúng ta giúp xử lý một chút không?” Ông cụ nhìn nước cờ của mình lại bị chặn, có chút tiếc nuối.
“Không cần, cháu tự xử lý được.” Phó Mãn Mãn mỉm cười, lần nữa chặn đường đi của ông cụ.
Nhìn bàn cờ trước mặt, tâm trạng Phó Mãn Mãn bỗng trở nên nhẹ nhõm, từng ý nghĩ bắt đầu rõ ràng trong đầu.
Phùng Ninh phải không?
Vé tàu cao tốc xuống Địa Phủ đã đặt trước rồi.
