Chương 54: Đen ăn đen
“Bố à, bố yếu quá! Cứ bị dồn vào chân tường!” Ngụy Kha nhìn bố mình bị ép lùi từng bước, có chút chê bai.
“Xem cờ không nói, mới là quân tử!” Ông cụ nhướng mày, một phát tát vào vai Ngụy Kha.
Ngụy Kha bất lực nhún vai, nhìn dáng vẻ thản nhiên như không của Phó Mãn Mãn mà có chút hâm mộ.
Ai!
Quả nhiên người ưu tú thì phương diện nào cũng ưu tú, đây chính là cái gọi là nhan sắc và thực lực cùng tồn tại trong truyền thuyết sao?
Không biết đã bao lâu, Phó Mãn Mãn đã thắng ông cụ ba ván thì mới nghe thấy Ngụy Minh gọi từ cửa bếp.
“Mãn Mãn! Nguyên liệu xong rồi nè~”
“Tới đây.” Phó Mãn Mãn đi nốt bước cuối cùng, ván cờ này cô lại thắng ông cụ.
Có người phụ giúp nấu ăn thì nhanh thật, một tiếng sau đã có một bàn đầy những món ăn sắc hương vị đều đủ.
Phó Mãn Mãn ngồi cạnh Ngụy Minh, nhìn cô ấy ăn ngon lành, khẽ nheo mắt rồi tự rót cho mình một bát canh gà hầm nấm hương.
Nước canh trong veo, vị tươi ngọt.
“Đúng là tay nghề được bố khen! Sườn xào chua ngọt này mềm nhũn thấm vị, tan ngay trong miệng luôn!” Ngụy Kha vừa liếm hết một miếng sườn vừa giơ ngón cái về phía Phó Mãn Mãn.
Phó Mãn Mãn chỉ mỉm cười lịch sự, với người nhà họ Ngụy, dường như ngoài ông cụ và Ngụy Minh ra, cô không thể thân thiết với ai được.
Kể cả Ngụy Kha kiểu tự nhiên như quen thân.
Buổi chiều, Từ Nhiên lấy bột mì ra cùng mọi người làm bánh trung thu, Phó Mãn Mãn đứng bên cạnh lén học lỏm.
Tối đến lúc về, Ngụy Minh uống say khướt, Phó Mãn Mãn tuy có uống chút ít nhưng vẫn chưa đến mức không đi nổi, nên cô từ chối mãi lời mời ở lại của Ngụy Minh, xách bánh trung thu Từ Nhiên tặng về nhà.
Về đến nhà, Phó Mãn Mãn mới thực sự thả lỏng, ngồi phịch xuống sofa, lấy ra một chai bia lạnh và một đĩa tôm xào cay, rồi mở chiếc ipad trong không gian trữ vật lên xem lại bộ “Hậu cung Chân Hoàn truyện” đã xem không biết bao nhiêu lần.
Thịt tôm tươi ngọt vào miệng, vị cay tê khiến cơn say dần tan biến.
Nói cho cùng, cô vẫn thích ở một mình, thích sự cô độc của riêng mình.
Ở nhà người khác, làm gì cũng thấy không tự nhiên.
Phó Mãn Mãn đang ăn vui vẻ thì nghe thấy máy quang não bên cạnh reo lên, mở ra xem, là La Kính.
“Hàng lấy được rồi, mai giao dịch tại tòa nhà văn phòng cách căn cứ hai mươi dặm.”
“Nhận.”
Vừa hay, tên Phùng Ninh nhà mày cũng nên giải quyết thôi.
Sáng hôm sau, lúc Phó Mãn Mãn ra ngoài, cô còn cố tình thong thả dạo quanh dưới tòa nhà số một một lúc, đợi đến khi thấy vài người từ một thang máy nâng ở đằng xa lén lút đi ra thì mới vào tòa nhà tiếp tân lấy xe.
“Phùng Ninh! Sao mày biết con quái vật cái này đi giao dịch với La Kính?” Một gã đàn ông mặt mày khó ưa đứng cạnh thang máy nâng nhìn bóng lưng Phó Mãn Mãn, dùng khuỷu tay huých vào Phùng Ninh đang ngẩn người bên cạnh.
“Đây là tin tao bỏ ra tận năm nghìn điểm cống hiến mua được đấy, mày nói xem!” Phùng Ninh bị ngắt quãng suy nghĩ, khó chịu nhìn gã đàn ông mặt mày khó ưa bên cạnh.
“Hề hề! Thuốc của mày mang theo chưa? Con nhỏ này chỉ dựa vào bốn đứa mình thì không xử lý nổi đâu.” Gã mặt mày khó ưa nhìn bóng lưng Phó Mãn Mãn, ánh mắt đầy vẻ dâm tà.
“Tao nghĩ mày không nên gọi là Hầu Tứ, mày nên gọi là Hầu Gấp thì hơn!” Phùng Ninh lườm một cái, từ trong túi lấy ra một vũ khí giống khẩu súng lục dài khoảng ba mươi cen-ti-mét, rồi lại móc ra một gói vải và một cái hộp kim loại to bằng bàn tay, khua qua khua lại trước mặt Hầu Tứ.
“Đây là sản phẩm mới của phòng nghiên cứu bọn tao, bên trong chứa nọc rắn độc nén, chỉ cần bị cây kim tẩm độc này đâm xuyên qua thịt, dù là người hay sinh vật biến dị, chưa đầy năm phút sẽ chết tại trận.” Nói xong, Phùng Ninh còn đắc ý dùng khẩu súng phóng chỉ chĩa về phía bóng lưng Phó Mãn Mãn làm động tác ngắm bắn.
“Hề hề! Thứ độc này có lây không?” Hầu Tứ nhìn khẩu súng phóng trong tay Phùng Ninh, ánh mắt lộ rõ vẻ thèm thuồng, nhưng thứ hắn thèm thuồng lại không phải khẩu súng phóng đó.
“Có.” Phùng Ninh có chút khinh bỉ nhìn Hầu Tứ và những kẻ còn lại.
“Bọn mày đừng tưởng con nhỏ đó lợi hại đến mức không ai địch nổi nhé? Dù nó có lợi hại đến đâu, đối mặt với loại vũ khí mới này, chẳng phải cũng sẽ chết ngay lập tức sao?”
“Đúng đúng đúng! Phùng Ninh nói chuẩn!” Hầu Tứ và mấy tên kia nhìn nhau một cái, che giấu vẻ khinh thường trong mắt, vội vàng gật đầu, giả vờ như tin tưởng tuyệt đối.
“Vậy khi nào chúng ta ra tay?”
“Tất nhiên là đợi bọn chúng giao dịch xong rồi hẵng ra tay! Đến lúc đó tiền lẫn hàng, một mẻ xúc luôn!”
“Tao biết con quái vật cái này là đại gia, đến lúc đó chúng ta lấy thẻ danh tính của nó…”
Phía Phùng Ninh vừa đi vừa bàn tán sôi nổi về cách giải quyết Phó Mãn Mãn, còn phía Phó Mãn Mãn thì lái chiếc xe việt dã của mình thong thả tiến về điểm giao dịch đã hẹn.
“Tất cả ở đây rồi.” La Kính từ xa đã thấy chiếc xe việt dã của Phó Mãn Mãn, đợi cô dừng xe bước xuống thì mở cốp sau, lộ ra mấy thùng giấy to.
Phó Mãn Mãn nhìn mấy gã đàn ông lực lưỡng đứng cách đó không xa, gật đầu, rồi kiểm tra sơ qua số vũ khí trong mấy thùng giấy.
“Cái đuôi phía sau cô có cần tôi giúp giải quyết không?” La Kính đứng bên cạnh, dùng ống nhòm quan sát chiếc xe của Phùng Ninh cách đó hơn mười dặm, rồi lại nhìn Phó Mãn Mãn với vẻ mặt bình thản.
“Không cần.” Phó Mãn Mãn lắc đầu, ra hiệu cho mấy gã đàn ông lực lưỡng chuyển đồ lên xe của mình.
“Đúng là cô biết chơi người.” La Kính thu ống nhòm, nhìn những người đứng bên chiếc xe việt dã, giọng điệu có chút trêu chọc.
Có vẻ như chỉ cần chọc đến cô thì chẳng ai có kết cục tốt đẹp.
“Vậy sao? Nhờ phúc của anh thôi.” Phó Mãn Mãn mỉm cười, ánh mắt nhìn về nơi Phùng Ninh và đồng bọn đang trốn trở nên sâu thẳm.
“Cô biết nói đùa ghê. Thôi, bọn tôi đi trước, cô cứ từ từ chơi.” Vừa chuyển xong đồ, La Kính đã gọi anh em lên xe rời đi.
Đợi mọi người đi hết, Phó Mãn Mãn mới lên xe, rồi thong thả lái về hướng căn cứ.
Khi Phó Mãn Mãn lái đến chỗ Phùng Ninh và đồng bọn trốn, cô chỉ nghe thấy một tiếng xé gió yếu ớt truyền đến, Phó Mãn Mãn khẽ nghiêng đầu, một tia sáng bạc lướt qua trước mắt.
Keng một tiếng, vật đó đập vào cánh cửa sổ chưa mở bên kia chiếc xe việt dã, cuối cùng rơi xuống ghế phụ.
Phó Mãn Mãn không nhìn kỹ, chỉ giơ tay thu nó vào không gian trữ vật, rồi ôm trán gục lên vô lăng, bất động.
Đợi một lúc lâu sau, mới nghe thấy giọng Phùng Ninh từ đằng xa truyền tới.
“Được rồi, chúng ta mau qua đó!”
“Hề hề! Giỏi lắm Phùng Ninh, mày ngắm chuẩn đấy!” Hầu Tứ nhìn Phó Mãn Mãn gục trên vô lăng bất động, hài lòng vỗ vai Phùng Ninh.
“Hừ! Đây là thứ do phòng nghiên cứu bọn tao chế tạo ra đấy!” Phùng Ninh ngẩng cao đầu kiêu hãnh, chĩa thứ trong tay về phía Hầu Tứ.
“Hầu Tứ, hay là mày thử đi?”
Hầu Tứ nhìn vẻ mặt âm trầm của Phùng Ninh, gượng gạo kéo ra một nụ cười.
“Đừng mà! Anh Phùng! Anh đùa gì mà không buồn cười chút nào vậy!”
“Tao có đùa đâu! Ánh mắt khinh thường lúc nãy của mày tao đều thấy cả, nếu không phải một mình tao không chắc chắn, thì tao đã chẳng thèm dẫn theo lũ đầu to mà óc đơn giản như bọn mày!”
Nói xong, Phùng Ninh liền bóp cò, một cây kim bạc dài năm cen-ti-mét ghim thẳng vào trán Hầu Tứ, rồi hắn nhanh chóng giải quyết nốt hai tên đàn ông lực lưỡng còn lại.
Phó Mãn Mãn ngồi trong chiếc xe việt dã cách đó không xa, khóe miệng giật giật, đúng là, đen ăn đen mà!
Chỉ là nếu Phùng Ninh phát hiện ra sau khi hắn đen ăn đen mà vẫn bị đen ăn đen thì không biết có khóc chết không nhỉ?
