Chương 83: Thánh Mẫu
Khi sáu người phụ nữ tỉnh lại lần nữa thì trời đã sáng. Họ phát hiện mình đang nằm trên ghế của một chiếc SUV bảy chỗ.
Chiếc SUV bảy chỗ, chỉ có ghế lái là không có ai.
Trên ghế lái đặt sáu khẩu súng ngắn, sáu băng đạn, hai hòm thuốc, sáu ba lô leo núi cỡ lớn, cùng một tấm bản đồ đơn giản chỉ đường đến Căn cứ Thủ đô.
Dưới chân còn có rất nhiều nước và thức ăn, chất đầy nghẹn. Khoang sau cũng là những chiếc túi lớn, đều nhét đầy vật tư.
“Đây... là cô gái nhỏ đó?” Người phụ nữ ngồi ghế phụ lái giọng vẫn còn khàn, cúi đầu nhìn bộ đồ cách nhiệt trên người. Cô cảm nhận được những vết thương trên người mình đã được xử lý và băng bó rất kỹ.
“Chúng ta... đang ở đâu?” Một người phụ nữ phía sau mở mặt nạ bảo hộ ra, sờ lên chiếc cổ đã được băng bó của mình.
“Ở đây có bản đồ, trên đó ghi là thành phố S, cách Căn cứ Thủ đô ba trăm dặm.” Người phụ nữ ghế phụ lái rút tấm bản đồ đang bị chèn dưới đám súng, nhìn vào chấm đỏ được đánh dấu và ngôi sao năm cánh chỉ Căn cứ Thủ đô.
“Chiếc xe tải đó vẫn còn!” Một người phụ nữ ngồi hàng ghế sau chợt quay đầu nhìn, trước mắt chính là chiếc xe tải đã giam cầm họ suốt mấy tháng trời.
Mấy người bàn bạc một lúc, mỗi người cầm một khẩu súng ngắn và một băng đạn, cẩn thận chịu đau nơi vết thương để xuống xe. Khi họ mở cánh cửa thùng xe ra thì phát hiện bên trong chỉ là một đống linh kiện kim loại của ô tô.
“Đây là xe của bọn chó chết đó!” Một người phụ nữ có trí nhớ tốt nghiến răng nghiến lợi nhắc đồng bọn.
“Là cô gái đó sao? Vì sao cô ấy lại giúp chúng ta?”
“Có lẽ chẳng có lý do gì?”
“Tối qua tôi còn chưa nhìn rõ mặt cô ấy!”
“Tôi cũng vậy, mơ màng thấy cô ấy rất trắng...”
“Tôi nhớ là tôi đã nhìn rõ, nhưng bây giờ không tài nào nhớ ra được!”
“Tôi cũng vậy... Có lẽ cô ấy đã tiêm thuốc mê cho chúng ta... khiến ký ức của chúng ta về đoạn thời gian đó trở nên rối loạn một cách mơ hồ...”
“Vậy bây giờ chúng ta làm gì?”
“Cô ấy đưa cho chúng ta bản đồ đến Căn cứ Thủ đô, chúng ta đến đó đi, biết đâu lại gặp được cô ấy...”
Cuối cùng, mấy người phụ nữ bàn bạc, quyết định cùng nhau đến Căn cứ Thủ đô. Có hai người tinh thần sa sút, không muốn sống nữa, nhưng nhờ bốn người kia khuyên giải nên tạm thời gác bỏ ý định tự vẫn.
Phó Mãn Mãn đứng trên một ngọn núi không xa, dùng ống nhòm quan sát từng động tĩnh bên đó. Khi thấy hai người phụ nữ lên ghế lái của xe tải, bốn người còn lại cũng vào trong SUV, cô liền đặt ống nhòm xuống rồi theo lối khác xuống núi.
Trước tận thế, hầu như người nào tay chân lành lặn đều biết lái xe. Đám vật tư đó cũng không phải của cô, mà là của bọn cướp. Cô chỉ lấy một phần ba, số còn lại đều nhét hết vào SUV cho họ. Cô còn tháo dỡ những chiếc xe địa hình và SUV khác, lốp xe cùng những thứ căn cứ không cần đến đều cất vào không gian trữ vật, còn xăng của những chiếc xe đó thì để lại cho họ.
Về việc họ có nhớ được dung mạo của cô hay không, đừng nói lúc đó ánh đèn mờ nhạt, chỉ với bộ dạng nửa sống nửa chết của họ, cộng thêm một mũi thuốc mê, nhớ được rõ ràng thì đúng là gặp quỷ rồi.
Dù có nhớ ra thì đã sao? Ít nhất trong năm năm tới, cô sẽ không quay lại Căn cứ Thủ đô. Năm năm nữa, họ còn sống hay không còn là một điều chưa chắc.
Cứu họ là vì cùng cảnh ngộ, động lòng trắc ẩn.
Nếu ai nói cô đang làm chuyện thánh mẫu, cô không phủ nhận. Bởi vì kiếp trước, cô cũng vô số lần đã hy vọng có một vị thánh mẫu như vậy kéo mình ra khỏi vực sâu.
Vì cảm nhận được nỗi đau của họ, nên cô cam lòng làm một lần thánh mẫu, chỉ muốn lấp vào khoảng trống trong lòng mình một nắm đất, gieo một hạt giống hoa hướng dương, chờ nó nở hoa để chữa lành những ký ức từng bị vò nát của bản thân.
Tiêm thuốc mê cho họ là vì không muốn bị họ bám lấy, không muốn bị người ta nhớ mặt.
Lòng người khó lường, cô không dám đánh cược, cũng không muốn bị người đời gán cho cái mũ lương thiện cao thượng, càng không muốn làm kẻ chịu thiệt thêm lần nào nữa.
Thật ra ban đầu cô chẳng định quản chuyện này, tính cướp số vật tư rồi chuồn thẳng.
Nhưng người phụ nữ đó đã nhắc nhở cô. Dù là một sự hiểu lầm, nhưng ánh mắt lo lắng của họ đáng để cô cứu một lần.
Nhưng Phó Mãn Mãn cũng tự dặn lòng, lần sau đừng để lòng thánh mẫu dâng trào nữa, chuyện như vậy có một lần là đủ.
Chỗ tiếc nuối trong đáy lòng đã được lấp đầy, thì chẳng cần phải đi làm kẻ ngốc bị lợi dụng nữa.
Xuống núi, Phó Mãn Mãn lấy chiếc motorhome ra rồi cùng Nhị Bách và Tiểu Lục lên xe.
Tối qua, mãi đến khi mấy người phụ nữ đó ngất đi cô mới thả Tiểu Lục ra khỏi motorhome. Nhị Bách cứ đòi ăn đống thi thể, bị cô đánh cho một trận nên cũng ngoan ra, giờ đã biết thứ đó chẳng ngon gì.
Nhưng lúc này Phó Mãn Mãn chẳng có tâm trí nào để hỏa táng cho chúng nó. Một đám cặn bã, đáng lẽ phải phơi xác ngoài hoang dã rồi để sinh vật biến dị ăn thịt.
Vào trong motorhome, đầu tiên cô pha cho Tiểu Lục một bình sữa cừu bằng nước suối linh tuyền, rồi chuẩn bị cho Nhị Bách một cái tô thép nhỏ đầy bột lòng đỏ trứng trộn thịt rắn, cùng một tô sữa cừu pha nước suối linh tuyền.
Bột lòng đỏ trứng là thu được từ tiệm thú cưng trước đây, sữa bột cừu thì cô mua trong nước, còn loại Tiểu Lục uống là kiếm chùa từ nước ngoài, một nhãn hiệu rất đắt đỏ trước tận thế.
Còn bản thân cô thì lấy một chén cháo đậu xanh, một cái bánh kếp, một quả trứng kho và một phần dưa chuột trộn.
Cháo đậu xanh là cháo trắng, không đường không muối, một miếng ăn vào là cả miệng thơm thanh vị đậu xanh. Bánh kếp bên trong kẹp xúc xích, gà chiên, trứng rán, xà lách, vỏ bánh giòn rụm, cắn một miếng nghe rôm rốp, trong miệng toàn là vị cay thơm của xúc xích và gà chiên, cùng hương trứng, đúng là ngon muốn phát điên.
Dưa chuột trộn được cô ướp lạnh, ăn kèm với cháo đậu xanh, chua thanh, giòn giòn, rất kích thích vị giác, giúp cô tan biến cảm giác khó chịu khi phải tránh đạn giữa đống thi thể.
Còn có cả cảm giác nghẹn ngào khi băng bó vết thương cho mấy người phụ nữ nữa.
Không một chỗ da thịt nào lành lặn, vùng kín ra máu không ngừng, đôi chân đầy những vết roi và vết dao, trên cổ vài người còn có dấu bóp.
Trong thời tận thế, đàn ông và phụ nữ, trừ khi có võ lực và kiến thức cao, nếu không thì chỉ có thể làm kẻ phụ thuộc vào người khác.
Người có ngoại hình đẹp có thể tìm một vị đại lão để che chở, hoặc để bọn si tình nuôi.
Người không đẹp thì đành mở chân ra làm ăn, hoặc tìm một người đàn ông kết hôn, sinh con rồi đến căn cứ nhận trợ cấp và vật tư cơ bản.
Trường hợp sau, nếu gặp được người đàn ông tốt, sinh con xong còn có thể chung sống, đẻ thêm một đứa nữa là lại được nhận vật tư và tiền trợ cấp, sau đó cùng căn cứ nuôi dạy con cái, cuộc sống bình bình yên yên.
Nếu gặp phải một kẻ tồi tệ hoặc vô năng, chỉ nghĩ cách bắt cô ấy đẻ con, cho một miếng cơm ăn, nhưng dù sao cũng khỏi chết đói, nên nhiều phụ nữ đều cam chịu nhịn.
Còn những người đàn ông võ lực không cao lại ngoại hình bình thường, cũng mở chân ra làm ăn, chủ yếu phục vụ những phụ nữ không muốn kết hôn nhưng lại muốn có con, cùng những người có nhu cầu về phương diện này.
Nghĩ đến đây, Phó Mãn Mãn húp một ngụm cháo đậu xanh rồi nhìn ra ngoài cửa sổ.
Người đời cười kẻ nghèo chứ không cười kẻ bán thân.
Không nhìn thì thôi, nhìn rồi mới giật mình.
Phó Mãn Mãn nhìn đám mây đen kịt trên đỉnh núi xa, hơi nghi hoặc nhíu mày.
Không thể nào!
Đang là thời kỳ cực nhiệt, sao có thể xuất hiện mây đen? Nhưng nhìn bộ dạng đó cũng không giống đám mây côn trùng!
