Chương 84: Đại bàng khổng lồ
Nhìn đám mây đen kia, Phó Mãn Mãn đặt bữa sáng còn dở xuống, nhanh nhất có thể nhét hết đồ đạc trong xe vào không gian trữ vật, kể cả phần ăn với nước uống Nhị Bách chưa dùng xong, rồi trực tiếp chui vào buồng lái.
Nhị Bách cũng không ngốc, thấy cô chủ căng thẳng như vậy thì biết chắc có chuyện, bèn bám lên cửa sổ nhìn ra ngoài, đồng tử trong nháy mắt co thành khe dọc.
U ôi! Cô chủ chạy mau!
U ôi! Chậm một bước là mất mạng!
Nếu chỉ có một mình, gặp tình huống này nó đã dự cảm được từ trước rồi bỏ chạy, nhưng giờ nó sống trong xe RV, hầu như chẳng nghe được âm thanh bên ngoài, cũng khó nhìn thấy môi trường xung quanh, nên không kịp cảnh báo sớm.
Phó Mãn Mãn nghe tiếng Nhị Bách gào lên căng thẳng phía sau, lòng nặng trĩu, nổ máy phóng vụt đi với tốc độ nhanh nhất.
Chiếc xe lao vun vút trên con đường khá bằng phẳng. Qua gương chiếu hậu, cô thấy đám mây đen kia vậy mà đang di chuyển!
Mà còn di chuyển thẳng về phía mình.
Khỉ thật!
Cái quái gì vậy!
Phó Mãn Mãn thầm mắng một câu, tiếp tục tập trung lái xe, thi thoảng liếc gương chiếu hậu một cái. Đám mây đen vẫn đang tiến về phía này.
Ngay lúc Phó Mãn Mãn lái chiếc RV địa hình rượt đuổi tốc độ với đám mây đen, trên bầu trời đột nhiên vang lên một tiếng đại bàng kêu. Tiếng kêu hung hiểm, kéo dài, từ phía xa trên trời vọng tới.
Chít — chít —
Hai tiếng kêu thấu trời khiến Tiểu Lục và Nhị Bách đang ngồi ghế phụ lập tức cong lưng, dựng đuôi, tai cụp rạp xuống.
A ôi! A ôi!
U ôi! U ôi!
Nghe tiếng hai con gào lên trầm đục, Phó Mãn Mãn qua gương chiếu hậu nhìn đám mây đen trên bầu trời.
Phải rộng ít nhất một trăm mét, dài năm mươi mét.
Đột nhiên, trong đầu Phó Mãn Mãn hiện lên một ý nghĩ đáng sợ.
Con to như vậy, bắn rơi xuống chắc đủ cho hai đứa ăn mấy năm nhỉ?
Nghĩ đến đây, khóe miệng cô nhếch lên, ánh mắt qua gương chiếu hậu thoáng hiện vẻ gian xảo.
Cô có tên lửa vác vai, tầm bắn năm nghìn năm trăm mét. Con đại bàng khổng lồ đang bay ở độ cao ba nghìn mét, nằm trong tầm bắn, hơn nữa to như vậy thì ngắm cũng dễ.
Nghĩ vậy, Phó Mãn Mãn dừng xe lại, nhốt hai con trong buồng lái rồi chạy về phía đám mây đen.
Con đại bàng khổng lồ trên trời thấy cái hộp nhỏ dừng lại, rồi thấy từ trong hộp chui ra một vật bé như con kiến, có phần khó hiểu, bèn chậm lại, nghiêng đầu quan sát thứ dưới đất.
Trong lúc con đại bàng còn quan sát, Phó Mãn Mãn đã lôi ra ba ống phóng rocket và ba quả rocket, nạp đạn xong, nhắm thẳng vào đầu con đại bàng trên trời.
Ầm một tiếng, rocket từ ống phóng bay vút đi. Lực giật khủng khiếp khiến Phó Mãn Mãn lùi lại mấy bước, nhưng cô không kịp nghĩ nhiều, lau bụi trên kính bảo hộ, nhét ống phóng rỗng vào không gian trữ vật, rồi nhặt ống phóng đã nạp sẵn dưới đất lên.
Vừa dứt động tác, quả rocket đã bay tới trước mặt con đại bàng. Thấy thứ còn chưa bằng móng chân mình, nó tò mò nghiêng đầu nhìn.
Rồi.
Ầm!
Quả rocket đập thẳng vào cái đầu đang nghiêng của nó.
Tiếng nổ vang trời. Giữa không trung, lửa lớn và khói bụi bắn tung lên, cùng vô số mảnh thịt vụn và máu tươi rơi xuống.
Phó Mãn Mãn đứng tại chỗ, ngây người nhìn con đại bàng khổng lồ mất đầu lao xuống.
Cô không biết nên khen mình bắn chuẩn quá hay chê con đại bàng này ngốc quá…
Cô đã chuẩn bị sẵn ba quả rocket, vậy mà một phát là xong đời.
Thân hình to lớn vô cùng của con đại bàng rơi xuống đất rầm một tiếng, tạo thành một lớp bụi cao hơn cả Phó Mãn Mãn. May là cô đã thu mấy ống phóng còn lại vào không gian trữ vật trước đó, lại kéo tấm chắn mặt xuống, bên trong còn có kính bảo hộ và khẩu trang chống bụi.
Vừa thấy thân con đại bàng đáp xuống, Phó Mãn Mãn lập tức thừa lúc tầm nhìn mờ mịt, xông tới thu xác nó vào không gian trữ vật rồi chạy về phía chiếc RV cách đó mấy trăm mét.
Tiếng động quá lớn, mục tiêu quá rõ ràng, cô phải mau mau rời đi, tránh bị sinh vật và con người quanh đây bắt gặp.
Quay lại xe RV, nhìn hai con đang sốt ruột, Phó Mãn Mãn xoa đầu hai bé mèo một cái rồi nổ máy phóng đi.
Cô thậm chí không nhận ra mình vừa vuốt được Tiểu Lục ngay lúc nó đang tỉnh.
U ôi! Cô chủ giỏi quá! Con chim to như vậy mà cô giết được!
U ôi! Đây là thưởng cho con hôm qua vất vả à?
U ôi! Con đói quá! Vừa nãy con chưa ăn no!
Phó Mãn Mãn nghe tiếng Nhị Bách kêu bên tai, vỗ một phát vào đầu nó, rồi lấy bốn quả trứng luộc trong không gian trữ vật ra ném cho nó.
Nhìn mấy quả trứng trên ghế, Nhị Bách một miếng một quả, lòng đỏ, lòng trắng lẫn cả vỏ đều nhai nát nuốt sạch.
Hic! Hic! Hic!
Ăn vội quá nên bị nghẹn.
U... ộp... ôi! Cô chủ, con nghẹn rồi!
U... ộp... ôi! Cô chủ cứu con!
“Tự ra vòi nước mà uống!” Phó Mãn Mãn lười chấp nó, vươn tay đẩy cửa buồng lái và cửa xe, chỉ vào cái vòi nước trong bếp.
U... ộp... ôi! Con không biết dùng!
Phó Mãn Mãn: ...
“Cái thứ đó, đúng, vặn một cái! Nhẹ nhẹ thôi, vặn hỏng là hai ngày không được ăn!” Phó Mãn Mãn hết nói nổi, đành phải chỉ huy con mèo to xác dùng vòi nước qua gương chiếu hậu.
May mà Nhị Bách thông minh, mò mẫm một lúc là nước chảy ra.
Nghe tiếng nước chảy róc rách phía sau, Phó Mãn Mãn nhìn Tiểu Lục bên cạnh đang ngủ mơ màng, lấy bình sữa nó uống còn dở từ không gian trữ vật ra đặt vào lòng nó, rồi dạy Nhị Bách khóa vòi.
Uống nước xong, Nhị Bách ngoan ngoãn quay lại ghế phụ, ngồi bám lên cửa sổ nhìn cảnh vật vun vút lùi về sau, đôi mắt tròn xoe láo liên không ngừng.
Đúng là bọn hai chân biết chơi thật, cái hộp sắt này có ăn có uống, vừa ở được vừa chạy được!
Phó Mãn Mãn không biết cái đầu mèo của Nhị Bách đang nghĩ gì, cứ chuyên tâm lái xe, dùng tốc độ cao nhất để rời xa cái thung lũng nơi khói bụi vẫn chưa tan.
Gần như không nghỉ ngơi suốt hai ngày một đêm, cuối cùng Phó Mãn Mãn cũng tìm được một chỗ bằng phẳng để dừng xe nghỉ ngơi.
Mấy lần chạy trốn vừa rồi giúp cô đi được nửa đường trong vòng một tuần. Đoạn còn lại cứ thong thả đi, nhiều lắm mười ngày nữa là tới căn cứ Vân Nam.
Bên ngoài trời đã tối hẳn. Phó Mãn Mãn vào trong xe RV, lấy bột sữa cừu và nước ấm từ không gian trữ vật ra pha cho Tiểu Lục, rồi chuẩn bị cho Nhị Bách một bát sữa cừu trộn hạt mèo, thêm một miếng ức gà, một miếng thịt đà điểu và hai quả trứng.
Nhị Bách là động vật hoang dã, chuyện ăn uống chẳng kiêng khem gì, Phó Mãn Mãn nghĩ đến gì thì cho nó cái đó.
Tiểu Lục ở bên cạnh nhìn bình sữa của mình, lại nhìn bữa thịnh soạn trong bát của Nhị Bách, loạng choạng muốn bò qua xin một miếng, ai ngờ bị Nhị Bách dùng chân hất ra, suýt ngã khỏi ghế sofa. Phó Mãn Mãn thấy vậy không nói gì, chỉ đặt Tiểu Lục ngồi cạnh mình để nó yên tĩnh uống sữa.
Còn cô thì lấy ra một phần cánh gà nấu cola, một phần thịt luộc sốt tỏi, một phần thịt ba chỉ kho mặn, một bát canh cải thảo nấu đậu phụ và một bát cơm trắng.
Ngoài món thịt ba chỉ kho mặn và đậu phụ ra, còn lại đều do cô tự nấu.
