Chương 9: Vật tư cơ bản
“Nếu chị cần tham gia công việc thì đến đại sảnh tầng ba làm bài kiểm tra và làm thủ tục nhập chức.”
Phó Mãn Mãn gật đầu.
“Ba tháng quyền lưu trú cấp sáu. À, đậu xe ở đây có phải trả phí không?”
“Một tháng 5 điểm cống hiến.”
“Tôi thuê một năm.” Phó Mãn Mãn rút thẻ danh tính ra.
Không thì ngủ trong thùng xe ba gác cũng được.
“Vâng.”
Nhân viên cầm thẻ danh tính đặt vào khe cắm trên mặt bảng kính, bắt đầu quẹt vài cái.
“Số dư 465 điểm cống hiến.”
Phó Mãn Mãn nhận lại tấm thẻ khắc tên, tuổi và giới tính của mình, rồi theo chỉ dẫn đặt xe lên bệ tròn, được nâng lên tầng mười sáu. Cô tìm một chỗ đậu trống, phía trước có tấm bảng bán trong suốt, nhập vân tay rồi mới lái xe vào. Xong việc, cô từ khu tiếp tân đi bộ sang khu lưu trú.
Đi hơn mười phút, cô đến dưới chân tòa nhà khổng lồ kia.
Ngay ở cửa vào có một cái máy giống máy chiếu, bên cạnh có một nhân viên. Nhân viên cầm thẻ của cô quẹt một cái, nghe “tít” một tiếng rồi trả lại.
“Ký túc xá 76015.”
Khi Phó Mãn Mãn bước lên một bệ tròn cạnh đó, thẻ danh tính được quẹt lên trụ bán trong suốt trên bệ, cô nhấn nút số 76. Tiếng ầm ì vang lên, cả người theo bệ tròn không ngừng được nâng lên. Chưa đầy một phút đã lên tới tầng bảy mươi sáu. Trên bục, một nhân viên mặc đồng phục làm việc bình thường đứng đó, trông chẳng khác gì nhân viên trước tận thế.
“Xin mời xuất trình thẻ danh tính.”
Phó Mãn Mãn đưa thẻ của mình cho người đó.
“Phòng của chị đi theo hướng này, cứ nhìn số phòng là tìm được. Tôi dẫn chị đi làm quen với môi trường bên trong.”
Nói rồi, người nhân viên đi trước vào hành lang.
Vừa vào hành lang, nhiệt độ đã giảm thấy rõ, mát lạnh, bộ đồ cách nhiệt trên người cũng trở nên lạnh toát.
Đi khoảng mười mét hành lang là tới một đại sảnh.
“Mỗi tầng có một khu chức năng như thư viện, phòng gym, nhà hàng, tiệm dụng cụ, trạm y tế, siêu thị...
Mỗi tầng bố trí khác nhau. Tầng bảy mươi sáu là thư viện. Trên cái máy quang não này có thông tin cơ bản và vị trí của các khu chức năng.” Nhân viên vừa nói vừa đưa máy quang não cho Phó Mãn Mãn.
Nhà hàng ở tầng 40, siêu thị ở tầng 26, trạm y tế ở tầng 35, tiệm dụng cụ ở tầng 60...
Phó Mãn Mãn lướt qua thông tin và vị trí của các khu chức năng.
“Muốn đến những nơi đó có thể đi bằng bệ nâng ở đây, cách dùng giống thang máy trước kia.”
Nhân viên nhận lại máy quang não, chỉ vào hai dãy bệ nâng phía trước.
Phó Mãn Mãn lúc này mới phát hiện bên trong là hình tròn, một thư viện hình vòng khuyên, bên trong gần như không có người. Bên ngoài thư viện là một hành lang vòng rộng mười mét, rồi đến những cánh cửa cách nhau không quá năm mét.
Một tầng rộng mười nghìn mét vuông, khu ở chiếm tám nghìn mét vuông, phần còn lại là hành lang, thư viện và bệ nâng.
Đi một vòng, theo nhân viên ngồi bệ nâng đi xem qua các khu chức năng khác nhau, Phó Mãn Mãn cuối cùng cũng đứng trước cửa phòng nhỏ của mình.
76015.
Nhìn số phòng trên cánh cửa sắt, Phó Mãn Mãn khẽ mỉm cười, đưa thẻ quẹt lên khóa thông minh trên tay nắm, nhập mật khẩu mới và vân tay, rồi mới mở cửa vào.
Vào cửa là một hành lang rộng một mét, bên cạnh là nhà vệ sinh khoảng năm mét vuông, có bồn cầu, vòi hoa sen, và một số vật dụng treo tường để treo khăn và để đồ vệ sinh, cùng một tấm gương đường kính ba mươi phân.
Cạnh cửa nhà vệ sinh là một tủ giày, phía trên có một dãy tủ đồ. Đi sâu vào trong là bếp kiểu mở, quay ra cửa sổ, khoảng năm mét vuông.
Vào trong nữa là phòng khách, chắc khoảng mười mét vuông, có một chiếc bàn, bốn cái ghế, một ghế sofa, vài ổ cắm điện và công tắc đèn, ngoài ra không còn gì.
Rồi đến phòng ngủ, khoảng mười lăm mét vuông, có một chiếc giường đơn, chất liệu như sắt mà không phải sắt giống hệt tường, còn có một tủ quần áo bằng gỗ, một tủ đồ nhỏ, một bàn học, một cái ghế.
Ban công là cửa lùa lưới chống muỗi, bên ngoài là ban công khép kín, có thể mở cửa sổ. Trên trần ban công treo một thanh sắt, chắc là dùng để phơi quần áo, rộng khoảng năm mét vuông.
Căn hộ nhỏ hơn bốn mươi mét vuông, một tháng 500 điểm, tính ra cũng đáng. Dù sao cũng có không gian riêng tư, đồ đạc coi như đầy đủ.
Cô còn nghe nhân viên nói căn cứ an toàn có loại điện thoại mới, cũng chính là máy quang não. Nhưng nó rất đắt, một chiếc 2000 điểm cống hiến. Trên đó có trang web của căn cứ, có thể liên lạc, mua sắm, còn có dịch vụ giao hàng tận nơi. Phó Mãn Mãn, vốn chỉ muốn làm một con cá mặn nằm ườn, thấy vô cùng động lòng. Nhưng 2000 cơ đấy!
Một công việc bình thường hai tháng cũng không dành dụm nổi!
Nghĩ đến chuyện công việc, Phó Mãn Mãn quyết định sau khi ổn định sẽ đi xem việc trồng rau củ quả. Bên đó được phân thành từng khu giống nhà kính, có người lập nhóm làm, có người làm một mình. Một nhà kính mỗi ngày thu nhập 30 điểm cống hiến; nếu thu hoạch tốt sẽ được thưởng từ 1 đến 10 điểm cống hiến. Cô tính nếu bỏ ra 50 điểm cống hiến thuê một nhà kính, mỗi tháng ít nhất cũng được 900 điểm cống hiến, tiền thuê nhà này nọ coi như giải quyết xong, vẫn còn dư để sống. Hơn nữa căn cứ mỗi tuần phát vật tư cơ bản, đồ ăn cũng không quá thiếu thốn.
Với lại cô có hack. Thuê bốn năm nhà kính làm cùng lúc, một tháng là thành tiểu phú bà, nhưng như vậy quá lộ liễu. Thôi cứ an toàn mà thuê một cái là được.
Nghĩ vậy, Phó Mãn Mãn lấy từ không gian trữ vật ra một tô mì gói đã nấu chín. Loại mì gà hầm nấm hương của hãng "Voi" nào đó, lúc nấu cô cho thêm thịt gà ta thật và nấm hương. Một miếng mì dai dai, thịt gà mềm ngọt, nước dùng thơm ngọt, ăn kèm với lon coca ướp lạnh. Cảm giác đó, chữ “sướng” cũng không diễn tả nổi.
Ăn xong, cô bỏ rác vào lò đốt kín trong bếp. Rác sau khi đốt sẽ biến thành khí gas rồi dùng để nấu ăn, thiết kế cũng hay.
Phó Mãn Mãn xỏ thẻ danh tính vào sợi dây căn cứ phát rồi đeo trước ngực, sau đó ra ngoài. Cô phải đi lĩnh vật tư cơ bản của tuần này.
Đến đại sảnh tầng năm mươi, ở đây năm mươi quầy dày đặc, lác đác vài người đang lĩnh vật tư. Có kẻ áo quần rách rưới, thân hình gầy còm; có người mặt mũi hồng hào, quần áo sạch sẽ; cũng có kẻ bụng phệ, ăn mặc sang trọng...
Phó Mãn Mãn chọn một quầy chỉ có hai người xếp hàng rồi đi tới. Trước mặt cô là một cô gái có gương mặt ngọt ngào và một cậu con trai dáng người thanh mảnh, nhìn có vẻ là một cặp đôi, trạc hai mươi mấy tuổi, ăn mặc sạch sẽ.
“Ơ? Chị ơi! Chào chị! Chị cũng vừa đến căn cứ an toàn à?”
Phó Mãn Mãn lịch sự gật đầu.
“He he! Bọn em cũng vậy! Bọn em ở tầng 73, còn chị?”
“Tầng 76.” Phó Mãn Mãn hơi cau mày, giọng có phần lạnh nhạt hơn.
“Chị đừng hiểu lầm, em chỉ là mới đến nơi này muốn tìm ai đó nói chuyện thôi! Em với anh Minh phải dọn hết vật tư và đồ đạc trong nhà đến đây mới đổi được mấy tháng quyền lưu trú. Chị thì sao?”
Nếu không phải thấy đáy mắt cô gái trong veo không hề ác ý, Phó Mãn Mãn sẽ chẳng thèm để ý đến cô ta.
“Chị cũng vậy.”
“May là bọn em đã chuyển hết mấy thứ đó ra. Nghe nói những gì không lấy đi đều bị đội tìm kiếm thu sạch để xung công. Mấy thứ không mang theo thế là bỏ lỡ mấy trăm mấy nghìn điểm cống hiến!” Cô gái huyên thuyên trò chuyện với Phó Mãn Mãn.
“Vậy à?” Phó Mãn Mãn nhướng mày, bật công thức tán gẫu.
“Đúng vậy, mấy cái tủ lạnh ở căn cứ an toàn đáng giá lắm. Bỏ ở tiệm dụng cụ, một cái đã 400-500 điểm cống hiến. Còn đồ đạc, một cái tủ quần áo cũng 200 điểm cống hiến...”
“Ủa? Thật vậy sao?”
“Em còn nghe nhân viên nói...”
Hai người một hỏi một đáp hồi lâu, cậu con trai phía trước cầm thẻ danh tính của hai người đi lấy hai túi giấy kraft ra. Cậu gật đầu chào nhân viên, rồi ba người chia tay. Phó Mãn Mãn bước lên đưa thẻ của mình, người kia quẹt lên máy, “tít” một tiếng rồi trả thẻ lại.
Vừa đeo thẻ lên cổ, Phó Mãn Mãn đã nghe thấy sau lưng ồn ào. Cô nghi hoặc quay lại, liền thấy cô gái lúc nãy ngồi bệt xuống đất, cậu con trai bên cạnh cũng ngã ngồi. Hai túi giấy kraft rách toạc, đủ loại vật tư vương vãi khắp nơi. Mấy kẻ áo quần rách rưới bò rạp dưới đất, ánh mắt tham lam nhặt nhạnh nhét vào túi mình.
“Hu hu hu... Mấy người buông ra!” Cô gái vừa khóc vừa gào lên, giọng khàn đặc, khóe mắt ngấn lệ, bất lực nhìn đống vật tư của mình muốn nhặt lại nhưng lại bị người ta đẩy mạnh ra. Bạn trai cô cũng chẳng khá hơn, bị người ta đấm một cú vào bụng, co quắp dưới đất rên rỉ. Cô gái hoảng sợ vội bò qua xem.
“Anh Minh! Anh không sao chứ? Anh Minh! Hu hu hu... Các người là đồ xấu xa! Có tay có chân sao không đi làm mà lại đi cướp đồ của người khác!”
“Hầy! Nếu bọn tao qua nổi bài kiểm tra thì đã đi từ lâu rồi.” Gã đàn ông cầm đầu cụt một ngón tay, ánh mắt vừa hận vừa tham nhìn cô gái trắng trẻo non mềm, muốn nhào tới nhưng bị bạn trai cô liều chết chặn lại.
Ngay khi đôi tay gã vừa chộp tới cổ anh chàng tên Minh kia, từ cuối hành lang vòng chạy tới một đội người mặc đồng phục đen, trông rất oai phong, tay cầm dùi cui điện đen. Họ chạy tới, giáng thẳng xuống lưng bọn áo quần rách rưới, giọng quát trầm hùng:
“Triệu Lão Tam! Đây là lần thứ hai trong tháng rồi đấy!”
“Mẹ kiếp! Các người đã tịch thu hết vật tư, tao không có gì ăn, không đi cướp thì lấy gì mà ăn?” Triệu Lão Tam đau đớn rụt tay lại, ngồi dưới đất ngước nhìn đội chấp pháp, vẻ mặt đầy phẫn nộ.
