Chương 90: Vé tàu cao tốc xuống âm phủ đã đến
Ôn Duệ nghe thấy âm thanh đó, cặp mày đẹp đẽ nhíu lại. Hắn ngẩng đầu nhìn Phó Mãn Mãn, vẻ mặt có chút căng thẳng, rồi giả vờ dịu dàng rót cho cô một ly sâm panh.
“Sa Sa, đừng sợ, chỉ là một đám sói thôi, thứ này chúng ta hay gặp lắm.”
Lời hắn vừa dứt, một nhóm người sống sót đã cầm cung nỏ và súng ống chạy ra khỏi đoàn xe.
Phó Mãn Mãn nhận lấy ly sâm panh, giả vờ nhấp một ngụm, nhưng ánh mắt lại liếc về hai chiếc xe tiếp tế vũ khí kia. Mấy người sống sót vừa rồi chính là từ đó lấy vũ khí ra.
“Vậy phiền Ôn đại ca rồi.” Giọng Phó Mãn Mãn vừa đúng mức, e lệ pha chút xa cách, lúc uống rượu cũng ra vẻ ngại ngùng, như thể không uống thì không tiện, cho người ta cảm giác cô chỉ hơi cúi đầu trước kẻ mạnh.
Ôn Duệ rất hài lòng với phản ứng của Phó Mãn Mãn, ánh mắt càng thêm thích thú.
Quả nhiên, người phụ nữ này khác hẳn đám phấn son tầm thường kia. Nhìn xem, bộ dạng vừa xấu hổ vừa miễn cưỡng này thật khiến người ta ngứa ngáy trong lòng.
Phó Mãn Mãn nhìn ánh mắt ngày càng biến thái của hắn, khẽ mỉm cười.
Thấy chưa, loại người này đúng là càng không có được càng muốn giành cho bằng được. Nếu không phải kiếp trước cô đã sa chân vào, kiếp này cũng khó mà tránh được một nạn như thế.
Ôn Duệ là người nước ngoài, miệng lưỡi khéo léo; cô bị cái miệng đó lừa mất một nửa, mới hồ đồ tưởng gã thật lòng muốn hợp tác, mãi đến khi vào căn cứ, bộ mặt thật của gã mới hiện nguyên hình. Một nửa còn lại là vì bị hắn giữ lại, mà cô lại không nỡ đem số vật tư vất vả gom được ra phá.
“Không phiền đâu. Giờ em cũng coi như là người của căn cứ chúng ta rồi, bảo vệ người trong căn cứ là trách nhiệm của anh!” Ôn Duệ cắt một miếng bít tết cho Phó Mãn Mãn, ánh mắt dịu dàng như nước nhìn đôi mắt phượng vẫn không chút gợn sóng.
Ánh mắt Phó Mãn Mãn khẽ run lên. Ôn Duệ cho rằng hoặc cô bị dung mạo hắn làm hoa mắt, hoặc bị cử chỉ và lời nói của hắn làm cảm động.
Thực ra Phó Mãn Mãn bị bộ dạng dầu mỡ của hắn làm cho buồn nôn; cô chợt thấy Hoàng giáo chủ cũng không đến mức dầu mỡ như vậy.
Người ta thường nói con người khó tự biết mình. Kẻ biết mình đẹp trai luôn vô thức tỏa ra vẻ đẹp trai của mình.
“Em cảm ơn Ôn đại ca.” Phó Mãn Mãn thật sự thấy ba chữ “Ôn đại ca” này vướng cổ họng, nhưng để tạo cho hắn cảm giác cô nổi bật hơn người thường, cô đành phải gọi như vậy.
Người ta thường bảo đối nhân xử thế phải chiều theo sở thích của đối phương. Ôn Duệ ngoài thích hành hạ người khác ra thì chỉ còn mê sắc đẹp và vũ khí nóng.
Cô đâu bị hội chứng S-M gì đó, không đến mức trơ mắt dâng mình đi xin bị hành hạ. Cô cũng chẳng thể đem vũ khí nóng của mình ra lấy lòng hắn được. Cô cũng không nỡ, nên chỉ đành chịu đựng khó chịu về mặt sinh lý để dùng mỹ nhân kế.
Cô biết rõ gã này cùng mấy tên đứng đầu căn cứ khác có một kho vũ khí ở biên giới Vân Nam – Myanmar...
Hê hê...
Giờ đã là của cô rồi, tất cả đều nằm gọn trong không gian trữ vật của cô.
Chuyện này còn phải cảm ơn bộ súng bắn nọc rắn và hũ nọc độc cô đặc của Phương Minh. Căn cứ không bán thứ đó, một lọ trong tay cô đủ dùng mấy năm.
Có mấy thứ này, bọn giữ kho vũ khí dễ dàng bị hạ gục, sau đó Phó Mãn Mãn vẫy tay một cái, toàn bộ bảo bối lớn trong kho đều bị cô thu vào túi.
Vốn cô chỉ nhất thời nổi hứng chạy tới đó thu gom, hai con cũng được cô để lại bên một vách đá ở đó, chỉ chờ chuyện bên này xong là qua đón hai con, men theo biên giới tỉnh Vân Nam vòng tới Căn cứ Tây Nam.
Nghĩ đến hai con, vẻ mặt Phó Mãn Mãn hiếm khi dịu lại, khóe môi khẽ nhếch lên.
Cảnh này rơi vào mắt Ôn Duệ, hắn cho rằng đó là biểu hiện Phó Mãn Mãn động lòng với hắn, nên vui vẻ cắt thêm một miếng bít tết cho cô.
“Sa Sa, anh thấy em chẳng có vũ khí phòng thân gì cả, em thích gì cứ nói, anh tặng! Một cô gái như em giữa thời tận thế, phải có vũ khí phòng thân chứ!”
“Em không biết dùng vũ khí lắm.” Dao và khẩu súng ngắn của Phó Mãn Mãn đã được cất vào không gian trữ vật từ lâu, cô không thể để Ôn Duệ biết mình có đồ nghề, không thì hắn chỉ lo đề phòng thôi.
“Vậy dọc đường em đến đây bằng cách nào?” Ôn Duệ hơi nghi hoặc nhìn Phó Mãn Mãn.
Phó Mãn Mãn rút từ trong bộ đồ cách nhiệt ra khẩu súng ngắn kiểu cũ cô từng kiếm được, khóe môi nhếch lên, ánh mắt tràn đầy kiêu ngạo. Bộ dạng này rơi vào mắt Ôn Duệ, cô chính là một con mèo nhỏ kiêu kỳ.
“Đây là trước đây em dùng lương thực đổi với người ta. Có nó, cả đường đi không ai dám gây khó dễ cho em.”
“Sa Sa có hứng thú với vũ khí nóng không? Nếu em thích, anh dẫn em đến xe tiếp tế vũ khí kia chọn một cái nhé?” Ôn Duệ nhìn bộ dạng tinh ranh của cô, trong lòng ngứa ngáy không chịu nổi, chỉ vào chiếc xe tiếp tế cạnh một lùm cây khô héo không xa.
Phó Mãn Mãn liếc nhìn hai chiếc thùng xe, vẻ mặt có chút sửng sốt, tưởng như không ngờ Ôn Duệ lại hào phóng đến vậy, nhưng trong lòng thì suy nghĩ đã bay xa.
“Thật ạ? Em thật ra rất thích vũ khí nóng, vì khẩu súng này mà suýt vét sạch gia sản đấy!” Khi nói, Phó Mãn Mãn còn cố ý thêm chút tinh nghịch con gái.
Chiêu này vừa tung ra, Ôn Duệ làm sao còn kìm được?
Hắn lập tức dẫn Phó Mãn Mãn tới hai chiếc xe chở vũ khí đó.
Nào ngờ tấm vé tàu cao tốc xuống âm phủ của hắn đã được Phó Mãn Mãn đưa đến trước mặt.
Phó Mãn Mãn nhìn hai chiếc xe tiếp tế vũ khí đang mở cửa, ra vẻ mới lạ, khi nhìn Ôn Duệ, trong mắt dâng lên chút sùng bái. Điều đó làm Ôn Duệ nóng cả đầu, dẫn cô lên xe rồi bắt đầu giới thiệu từng món một.
Theo vẻ sùng bái của Phó Mãn Mãn càng lúc càng dâng cao, Ôn Duệ cảm thấy người phụ nữ này sắp đến tay rồi, liền đi trước sang một chiếc xe khác. Nào ngờ ngay sau lưng hắn, lúc Phó Mãn Mãn đóng cửa xe, vũ khí trong cả một xe đã biến mất không còn dấu vết.
Vào thùng xe thứ hai chưa được bao lâu, động tác giới thiệu vũ khí của Ôn Duệ khựng lại, tay cũng từ từ mò về phía hông.
Động tác này lập tức bị Phó Mãn Mãn phát giác. Không hổ là kẻ có số má, đoán ra nhanh thật, tiếc là đã muộn.
Vì khẩu súng bắn nọc rắn trong tay Phó Mãn Mãn đã chĩa vào trán Ôn Duệ. Nhưng Ôn Duệ cũng không phải dạng vừa, hắn lập tức nghiêng đầu né, khẩu súng ngắn trong túi áo cách nhiệt bên hông đã được rút ra.
Nhưng Phó Mãn Mãn không đi theo lối đánh chính quy, trực tiếp bóp cò, chút cũng không sợ khẩu súng trong tay Ôn Duệ.
Một cây kim kim loại dài bốn xen-ti-mét cắm thẳng vào giữa chân mày. Ôn Duệ ngẩn người một thoáng, chỉ trong vài giây, khẩu súng trong tay hắn đã biến mất, một đôi tay trắng nõn với khớp xương rõ ràng đã siết lấy cổ hắn.
Rắc một tiếng, cả người hắn mềm nhũn ngã xuống sàn xe.
Phó Mãn Mãn vẫn thấy chưa chắc, bèn thu hết vũ khí trong xe, rồi lấy từ không gian trữ vật ra một thanh đao dài, dứt khoát chặt lìa đầu Ôn Duệ.
Sau khi xác nhận gã chắc chắn không thể sống sót, Phó Mãn Mãn lén lút xuống xe, chạy về phía lùm cây khô.
Lúc này đám đàn em đều đang chú ý đến bầy sói, tạm thời chưa để ý sang bên này, nếu không cô cũng đâu đến chỗ xe tiếp tế vũ khí cùng hắn.
Nghĩ đến đây, Phó Mãn Mãn mỉm cười. Vì sao bầy sói lại đến, không ai rõ bằng cô.
