Chương 91: Mụ già
Phó Mãn Mãn chạy ra khỏi rừng, trèo lên một ngọn đồi nhỏ gần đó, phủ một lớp cành cây lên người, rồi nằm bò xuống đất dùng ống nhòm quan sát đoàn xe cách năm trăm mét.
Lúc này đám đàn em vẫn đang liều mạng chém giết với đám động vật biến dị, chẳng ai nhớ đến ông chủ của mình.
Còn tự cứu bản thân còn không xong nữa là.
Gã đàn ông mắt lấm lét lúc trước đã bị sói cắn chết từ lâu, vứt xác bên đường.
Ba người phụ nữ vừa mây mưa với Ôn Duệ trước đó thì trốn trong chiếc Lincoln kéo dài cãi nhau om sòm, chẳng biết đang nói gì.
Quan sát một lúc, Phó Mãn Mãn thấy nhàm chán, bèn lấy ra một gói cơm từ không gian trữ vật và cắn.
Bên trong lá xà lách bọc cơm trắng, tương trứng, hành, rau mùi, xúc xích, khoai tây nghiền, lạc rang. Cắn một miếng là mãn nguyện đủ đầy.
Cơm vẫn còn nóng hổi, trộn với tương trứng, làm chén cơm tầm thường thêm đậm đà.
Lại có lạc rang giòn tan, Phó Mãn Mãn cứ như đang mở hộp mù, ăn vào mỗi hạt lại híp mắt thích thú.
Cô nằm bò trên mặt đất, hai má phồng lên, trông y hệt một con sóc nhỏ tu luyện thành tinh.
Chỉ ăn gói cơm thì hơi khô miệng, Phó Mãn Mãn lại lấy ra một chai nước ép nho, vừa chua vừa ngọt, còn mát lạnh. Uống xuống, cảm giác buồn nôn mấy hôm nay dần dần tan hết.
Ăn xong, đám người kia vẫn chưa thoát khỏi bầy sói. Phó Mãn Mãn có chút bất lực; cô nằm đây chờ chẳng qua là muốn dọn sạch cả lũ khốn kiếp này trong một mẻ.
Chúng chẳng có đứa nào là thứ tốt; chuyện tàn sát quân nhân và người sống sót, chúng đều có phần.
Không biết đợi bao lâu, không thấy đám kia thoát khỏi miệng cọp, ngược lại còn thấy từ xa một đoàn xe đang hướng về phía chúng.
Đoàn xe kia chạy tới, thấy cảnh đám người Căn cứ Vân Nam, dừng cũng không dừng, tránh đường luôn, khiến đám đàn em kia chửi bới liên hồi, tiếng chửi vọng tới cả chỗ Phó Mãn Mãn.
Đoàn xe đó có năm chiếc xe RV, có lẽ là cùng nhau đi đến căn cứ an toàn thủ đô, nên đương nhiên chẳng đời nào vì mấy lời cảm ơn nhạt nhẽo mà liều mạng với bầy sói.
Khi đoàn RV đi xa, đám đàn em cũng cử mấy người qua chỗ xe tiếp tế quân nhu, còn hai kẻ đi về phía chiếc Wuling của Phó Mãn Mãn. Đi chưa được bao lâu thì phát hiện ông chủ không có ở đó, thức ăn trên bàn vẫn còn nguyên.
Đàn em đúng là đàn em, trong cảnh này mà vẫn vơ sạch đồ ăn trên bàn nhét vào miệng, chẳng mảy may quan tâm đó là đồ thừa của người khác.
Còn nhóm người sống sót lúc trước ngồi gặm bánh quy nén thì đã bị đám đàn em đẩy ra trước bầy sói làm bia đỡ, đến lúc này chẳng còn lại một ai.
Phó Mãn Mãn giơ ống nhòm lên nhìn mấy kẻ kia mở toa xe tải đầu tiên, phát hiện bên trong trống trơn, có chút kinh ngạc, liền bước nhanh sang chiếc xe tải thứ hai. Mở cửa ra, lại thấy trong khoang xe trống rỗng nằm một thi thể.
Mấy gã đàn ông đẩy qua đẩy lại một hồi, mới có một kẻ gầy nhom bị đẩy lên xe. Vừa chui vào được một lúc, một tiếng thét vang trời chói tai truyền ra. Phó Mãn Mãn không biết bên trong xảy ra chuyện gì, tự mình tưởng tượng ra bộ mặt kinh hoàng của tên kia, rồi lại thấy dáng vẻ nghĩ ngợi vẩn vơ của mình lúc này hơi buồn cười.
Tiếng thét vang lên, đám đàn em đang quần nhau với bầy sói đằng xa có lẽ đoán được xảy ra chuyện, lần lượt lui về phía đoàn xe.
Phó Mãn Mãn nhìn kỹ, xác nhận tất cả đều đã quay trở lại trong xe, mới lấy ra hai chiếc điều khiển từ xa màu đen từ không gian trữ vật, không chút do dự bấm xuống.
Ầm một tiếng vang trời, cả vùng bình nguyên lập tức hóa thành biển lửa, giữa trời bốc lên một đám mây hình nấm khổng lồ.
Phó Mãn Mãn cách nơi đó năm trăm mét vẫn bị chấn động dữ dội làm ngả nghiêng. Cô cất điều khiển từ xa đi, yên lặng nằm nguyên tại chỗ.
Cô phải xác nhận xem có kẻ đàn em nào còn sống sót hay không.
Chờ khói bụi tan hết, Phó Mãn Mãn trước hết giơ ống nhòm quan sát, rồi lấy ra một chiếc máy bay không người lái, thả nó bay lên thuần thục, điều khiển nó lượn mấy vòng trên khu phế tích, rồi thu hồi xem lại đoạn ghi hình. Xác nhận tất cả chỉ còn là những mảnh thịt nát, không một bóng người sống, cô mới nhanh nhẹn đứng dậy, lấy ra từ không gian trữ vật một chiếc mô tô địa hình đã độ chế, phóng hết tốc lực về phía biên giới Vân Nam.
Đám yêu ma quỷ quái chủ chốt đã không còn, ba căn cứ tư nhân khác cũng chẳng nhảy nhót nổi, ngày tháng sau này của cô cũng an ổn hơn không ít.
Tự tay kết liễu kẻ thù một đời, Phó Mãn Mãn thấy lòng khoan khoái hẳn.
Thật ra cô vốn không ngờ lại nhanh như vậy; chỉ là gã tự dâng đến cửa, cô cũng lười phải chịu đựng cảm giác khó chịu nơi thể xác để giả vờ ứng phó với gã. Giải quyết càng sớm càng yên tâm.
Chứ để lâu, sớm muộn gì cái bà mẹ Tung Của xảo quyệt khôn lường của gã cũng phát giác manh mối. Phải biết con mụ đó tuyệt đối không phải hạng vừa!
Mẹ của Ôn Duệ là một người đàn bà lợi hại. Một du học sinh nghèo đến mức cơm còn không có mà ăn, vậy mà lì lợm trèo lên tầng cao nước Mỹ, sinh ra một đứa con trai làm bà ta nở mày nở mặt. Ngày thường việc gì bà ta cũng chiều theo, nuông chiều hết mực, lại không ít lần dạy Ôn Duệ những quy tắc ngầm trong cách đối nhân xử thế của người Tung Của.
Câu 'dạy nghề cho trò, trò giết thầy' đặt lên hai mẹ con họ cũng đúng. Ôn Lệ Quyên dạy con trai cách đối nhân xử thế và sự nham hiểm xảo trá, cuối cùng lại bị chính con trai chán ghét. Đến tận thế, Ôn Duệ còn dặn đi dặn lại bà đừng có ra ngoài làm mất mặt hắn.
Thế nhưng vì chuyện thể diện, hắn dứt khoát giam lỏng bà ta luôn. Sau này khi Phó Mãn Mãn bị Ôn Duệ đưa về, mụ già nghĩ mình có thể giúp con trai chút sức, bèn tự xung phong quán xuyến chuyện ăn uống quần áo cho Phó Mãn Mãn.
Thật ra chỉ là muốn tìm một người để nói chuyện. Bình thường tuy chẳng cho Phó Mãn Mãn sắc mặt tốt, nhưng bà ta không ít lần tự lẩm bẩm than vãn về con trai và đủ thứ chuyện lộn xộn trong căn cứ, thỉnh thoảng còn kể cả chuyện bên ngoài căn cứ.
Nếu hôm nào con trai làm bà ta vui lòng, còn có thể dẫn bà ta ra ngoài đi dạo. Đó cũng là khe hở duy nhất để Phó Mãn Mãn truyền tin ra ngoài suốt tám năm trời.
Mụ già cũng nhắm một mắt mở một mắt, chỉ để thêm phần vui. Đúng là con nhà tông không giống lông cũng giống cánh, mẹ đã biến thái thì con trai càng không cần bàn.
Chuyện này cũng chính là thứ bà ta nói ra vào một lần đến thăm Phó Mãn Mãn, trong giai đoạn sau này cô thường xuyên bị tiêm thuốc ngủ.
Bạn hỏi vì sao bà ta lại nói cho cô ấy biết?
Chẳng qua là muốn ngắm nhìn bộ dạng bất lực đến phát điên của Phó Mãn Mãn mà thôi!
Còn về việc đời này có cần đi xử lý mụ già đó hay không, Phó Mãn Mãn không cần tự mình ra tay.
Vị trưởng căn cứ nhiệm kỳ tới muốn ngồi vững cái ghế trưởng căn cứ, thì một người của Ôn Duệ cũng đừng hòng giữ lại. Mụ già này chắc chắn là người bị xử trước tiên.
Cho dù vị trưởng căn cứ kia có mềm lòng, thì người đàn bà này đã mất con trai, mất chỗ dựa, nói không chừng còn muốn quậy phá. Một mụ đàn bà, lại là kẻ bị chính con trai nhốt trong biệt thự, ra ngoài chẳng có chút uy tín nào, chẳng qua chỉ rước thêm thù hận.
Nếu may mắn không bị giết, thì trong cảnh môi trường sống không còn tốt đẹp như trước, bà ta cũng chịu không nổi thời đại cực lạnh.
Không cần thiết vì một mụ già như vậy mà lội vào căn cứ tư nhân đủ hạng người để dây dưa chốn nước đục. Bị người ta nhắm vào thì phiền to lắm.
Người trong căn cứ tư nhân so với căn cứ chính phủ chẳng nể nang gì đâu. Đã bị chúng để mắt tới thì khó mà gỡ ra được, chứ không thì chúng xông thẳng vào đối đầu, làm người ta nhức hết cả đầu.
