Chương 32: Suýt nữa tiêu đời
Phía sau hàng ghế sau của xe tải có một ô cửa kính nối thông với thùng xe, cửa kính đóng kín. Cô dùng búa thoát hiểm đập vỡ, vừa định bò ra ngoài.
“Aoo!”
Hai cánh tay rách nát thình lình chui qua cửa kính, một gương mặt bị cắn nát dí sát vào mặt cô.
Con xác sống giương nanh múa vuốt lao vào cắn Nhâm Tâm Nhu, chỉ còn cách mũi cô có một chút xíu.
Nhâm Tâm Nhu nhanh nhẹn ngả người ra sau, đồng thời dùng đầu gối hất đầu con xác sống ra.
Không chần chừ nửa giây, cô vung dao chém vào đầu nó.
Nghe tiếng cái đầu lăn xuống ghế, Nhâm Tâm Nhu thở hắt ra một hơi: “Phù… suýt nữa!”
Chỉ cần cô khựng lại 0,1 giây thôi là chết chắc rồi.
Cô tức giận bồi thêm mấy nhát vào cái đầu, từ trong đầu rơi ra một viên tinh hạch não màu vàng nhạt — là xác sống dị năng hệ tốc độ.
Từ lần gặp xác sống tốc độ trước, trước khi ngủ cô thường nhắm mắt lục lại cuốn truyện người lớn trong đầu, trong một đống mấy phân đoạn “lái xe” tìm ra được chút cốt truyện ít ỏi để bổ túc kiến thức mạt thế.
Màu sắc tương ứng với Kim, Mộc, Thủy, Hỏa, Thổ là vàng, xanh lục, xanh lam, đỏ, đen. Hệ thị giác/thính giác và hệ không gian là hồng và tím, hệ tốc độ là vàng nhạt.
“Tôi thu hồi lời nói lúc nãy, tôi quả đúng là người có phúc.” Nhâm Tâm Nhu cất viên tinh hạch não, nhanh chóng nhảy vào thùng xe tải.
Lũ xác sống do xác sống dị năng dẫn đầu đã cách xe tải chưa đầy một trăm mét.
Đám xác sống dị năng đi đầu há miệng gầm rú đầy phấn khích, chúng bỏ xa đám xác sống phía sau một quãng.
Nhâm Tâm Nhu bình tĩnh rút khẩu súng trường tự động, điều chỉnh hơi thở, đưa mắt nhìn vào kính ngắm.
Trong khu công nghiệp, đèn đường cách năm sáu chục mét mới có một cột, ánh sáng tối mờ, không như trong thành phố, hai ba chục mét đã có một cột, cả con đường sáng rực.
Khi hàng xác sống dị năng phía trước còn cách xe hai mươi mét, Nhâm Tâm Nhu bóp cò.
Tạch tạch tạch tạch!
Tạch tạch tạch tạch!
Dù đèn đường không đủ sáng, qua kính ngắm cô vẫn nhìn rõ cảnh máu từ đầu lũ xác sống bắn ra.
Sau khi đám xác sống dị năng ngã xuống, lũ xác sống lập tức xìu xuống, tốc độ di chuyển chậm hẳn, nhưng không dừng bước, chỉ còn quán tính bước tiếp.
Không muốn lãng phí đạn, cô quay lại buồng lái, chạy thêm một trăm mét, buộc lên cột đèn hai bên đường mỗi bên hai con vịt và một chai máu đang nhỏ giọt.
Vịt quẫy ở vị trí khiến xác sống không thể với tới, nhưng mùi tươi của chúng đủ làm lũ xác sống dừng lại.
Nhâm Tâm Nhu lái xe rời khỏi con đường đó, vòng ra sau lũ xác sống, chạy vội qua từng nhà máy nhựa.
Trên đường, cô vô tình chạy vào một xưởng thép, phát hiện ra đây là xưởng sản xuất thùng tôn, mà thùng tôn đựng dầu thì không gì thích hợp hơn.
Cô lê tấm thân mệt lử quay lại, ghé qua mấy xưởng thép lúc nãy bỏ qua, gom hết thùng tôn trong đó.
Tiện thể gom luôn hơn hai mươi chiếc xe tải, đều là loại xe cỡ lớn dùng để chở thùng.
Cô nhận ra ở thời mạt thế này, xe tải là thứ tiêu hao, sau này phải thường xuyên thu xe tải.
Đã quá nửa đêm, Nhâm Tâm Nhu buồn ngủ không chịu nổi, nhưng không thể ngủ gần khu xưởng, vì bất cứ lúc nào cũng có thể bị lũ xác sống bao vây.
Cô cũng lười tìm nơi nghỉ ngơi, bèn lái xe quay về tuyến phong tỏa thành phố, ngay ngã tư chiều nay cô ra khỏi thành.
Chiếc xe tải đỗ bên lề đường, đầu xe cách thùng xe nơi lính gác trú đóng chỉ năm sáu mét.
Lính gác đứng trên nóc chiếc xe thùng hét lớn: “Người sống sót không được vào từ đây! Rẽ phải một cây số, vào từ cổng chính!”
Nhâm Tâm Nhu mệt đến mức không còn hơi sức, cầm mic loa phóng thanh lắp sẵn trên xe, âm thanh chói tai từ loa phía trước nóc xe phát ra:
“Sáng mai tôi sẽ đi!”
Cô tắt hết đèn trong ngoài xe, bật điều hòa, trèo ra ghế sau đắp chăn, gần như ngủ ngay lập tức.
Có lính canh, cô không cần lo xác sống đến gần xe, họ nhất định sẽ xử lý ngay những mối uy hiếp tiếp cận trạm cứu trợ.
Cô tin chắc đêm nay trăm phần trăm bình yên.
Lính canh cổng lần đầu gặp phải tình cảnh này, đuổi cũng không đúng, không đuổi cũng có vẻ không đúng.
Hai người báo cáo lên cấp trên, cấp trên lập tức ra lệnh: “Canh chặt! Ai chưa qua kiểm tra sức khỏe thì không được vào thành! Nếu xe tải dám xông vào thì bắn chết tại chỗ!”
Nhâm Tâm Nhu hoàn toàn không biết rằng, đêm đó, hai người lính canh không dám rời mắt khỏi xe cô một giây, cả đêm thấp thỏm, chỉ sợ cô thừa lúc không ai chú ý lái xe xông vào phòng tuyến.
Sáng hôm sau, đến ca đổi gác, lính trực đêm hoa mắt chóng mặt, lần đầu cảm thấy canh cổng còn mệt hơn làm nhiệm vụ.
Còn Nhâm Tâm Nhu ngủ một mạch đến mười giờ sáng, tỉnh dậy dùng loa hét một câu: “Vất vả rồi, tạm biệt.”
Chiều hôm đó, người lính trực đêm hôm trước đổi ca, nghe kể lại chuyện này, cuối cùng mới hiểu vì sao Nhâm Tâm Nhu nói cô sáng mai sẽ đi.
Nghe nói đã có ăn chực, đi nhờ, ngủ nhờ, hóng điều hòa nhờ, đây là lần đầu thấy có người nhờ cả lính gác.
Sùng Thị là trạm trung chuyển tạm thời, đội cứu trợ đường bộ chắc chắn cần dùng xăng dầu.
Nhâm Tâm Nhu đổ đầy xăng rồi lên cao tốc quay về Nam Thị, không có ý định trữ dầu ở Sùng Thị. Cô không muốn làm thánh nhân, nhưng cũng không có nghĩa là cô sẽ làm kẻ ác vô liêm sỉ.
Hôm nay, đội cứu trợ đang gấp rút vận chuyển người sống sót ở Nam Thị sang Sùng Thị. Thỉnh thoảng cô bắt gặp những chiếc xe quân sự lao vun vút trên làn đường ngược chiều, thùng xe đứng kín người.
Nhâm Tâm Nhu đoán, nhiều nhất hai ngày nữa, người sống sót trong nội thành Nam Thị sẽ được chuyển đi hết.
Quân đội không thể đi tiêu diệt xác sống của cả một thành phố, đạn dược hiện tại không thể tái sinh, mà ưu tiên hàng đầu của chính quyền là di chuyển người còn sống.
Nhâm Tâm Nhu không lo sẽ gặp bao nhiêu xác sống, trong thành không còn người sống, cô có thể thoải mái mua sắm 0 đồng.
Chỉ là cô lo, nếu người trong thành phố đi hết, bọn xác sống sẽ dời chỗ khác tìm thức ăn, ngôi làng nhà cô sẽ không yên ổn được bao lâu.
Nhâm Tâm Nhu thẳng tiến đến Bệnh viện Nhân dân Nam Thị.
Cách bệnh viện nửa cây số, xác chết nằm la liệt khắp nơi, biển xác kéo dài đến tận cửa tòa nhà phòng khám.
Xe tải chậm rãi tiến về phía bệnh viện, nghiền xác mà đi.
Tiếng xương vỡ không lúc nào dứt, phía sau xe để lại hai vệt bánh dài.
Máu, thịt, óc, xương vụn trộn lẫn vào nhau, phủ kín cả bánh xe.
Trong buồng lái, cửa kính đóng chặt cũng không cản được mùi hôi thối tràn vào khoang xe, xộc thẳng vào mũi cô.
Nhâm Tâm Nhu mặt không biểu cảm, chăm chú tìm tuyến đường có xác chết “thưa” hơn.
Cuối cùng cũng đưa xe ra trước tòa nhà phòng khám. Vừa xuống xe đứng vững, một bàn tay đầy vết cắn đã nắm lấy ủng cô.
Cô rút chân ra, hung hãn giẫm lên đầu con xác sống liên tiếp ba cái, đầu nó vỡ nát bét.
Nhâm Tâm Nhu không nhíu mày lấy một cái, cạy cửa cuốn lưới của tòa nhà phòng khám, chạy thẳng vào phòng thuốc.
Có hai con xác sống lê cái chân gãy, lảo đảo đi vào sảnh, đánh hơi mùi cô mà tiến lại.
Nhâm Tâm Nhu lười quay lại xử lý bọn chúng, giờ cô chỉ muốn nhanh chóng lấy thuốc rồi về nhà.
Ban đầu cô định tới lò mổ giết lợn, rồi đi trữ dầu, cuối cùng tới trại gà làm thịt vịt rồi mới về.
Nhưng kế hoạch không theo kịp thay đổi, giờ trong ngoài thành đều có đội cứu trợ, không biết lúc nào lại có một đội người xông ra, thấy cô đang thu những món đồ to vào không gian hoặc lấy ra.
Cô quyết định về nhà trước.
Cô muốn nói chuyện với ông nội, xem ông muốn rời đi hay ở lại, rồi mới tính tiếp những việc sau đó.
