Chương 35: Cuộc họp
Trương Lục không nhận ra dị năng của mình đã bị phát hiện. Anh ta nháy mắt ra hiệu cho người đồng hương Đới Tiểu Tùng.
Đới Tiểu Tùng là dị năng giả hệ kim, chuyện này đã được báo lên cho Nhâm Nghĩa Dũng. Những người thuê trọ bên ngoài được tổ chức thành hai đội, mỗi đội tám người; anh ta và Trương Lục mỗi người làm đội trưởng một đội.
Từ ngày đầu mạt thế, bọn họ đã cùng đội tuần tra của dân thôn chém giết xác sống trên đường làng, cùng tuần tra quanh thôn và canh giữ cổng ra vào. Mười sáu thành viên đều là thanh niên cường tráng.
Đới Tiểu Tùng nhận được ám hiệu của Trương Lục, với thái độ khiêm tốn lên tiếng: “Bí thư, ra ngoài thôn dọn xác sống, chỉ bốn người cầm dao rựa ra ngoài thì không ổn. Cháu thấy hay là cho hai ba người mang đồ bảo hộ vào tổ, cùng ra ngoài thôn sẽ an toàn hơn.”
Nhâm Nghĩa Dũng cụp mắt xuống che đi tia tinh ranh trong mắt, phủi tàn thuốc rơi trên ngực áo, trầm ngâm mấy giây mới nói: “Ừ, cháu nói có lý.”
Đới Tiểu Tùng nói tiếp, tự tiến cử: “Bên ngoài nguy hiểm lắm. Cháu có thể phái mấy thanh niên khỏe mạnh trong đội của bọn cháu ra ngoài. Người trong thôn ai cũng có gia đình, còn bọn cháu đều là trai độc thân, vô lo vô nghĩ, thích hợp đi làm việc này nhất.”
Nhâm Tâm Nhu nheo mắt. Dân trong thôn còn sống sót, kẻ chạy người chết, chỉ còn lại hơn một trăm ba mươi người. Người ngoài thôn đã chiếm tới năm mươi bốn người, đều là trai trẻ. Nếu vũ khí và đồ bảo hộ chống nổ rơi hết vào tay bọn họ, lỡ xác sống xông vào thôn, dân bản địa sẽ rất bị động.
Nhâm Nghĩa Dũng gật đầu, có vẻ như sắp đồng ý. Đới Tiểu Tùng nhìn Trương Lục một ánh mắt nắm chắc phần thắng.
Nhưng Nhâm Nghĩa Dũng trực tiếp đổi chủ đề: “Chuyện này gác lại đã. Hôm nay gọi mọi người đến là để báo cho các người biết, Đội cứu viện đường bộ trong hai ngày tới sẽ qua lại Nam Thị, chở người đến căn cứ cứu viện Sùng Thị.”
Căn phòng họp vốn yên tĩnh bỗng náo loạn hẳn lên. Ai nấy đều quay sang hỏi người bên cạnh có nên đi hay không, người thì vẻ mặt hân hoan, người thì đắn đo, cũng có người bình thản.
Nhâm Tâm Nhu để ý thấy mấy người ngoài thôn không hề thì thầm bàn tán, chỉ cúi đầu đứng im không nói một lời. Xem ra bọn họ đã biết chuyện này, có lẽ đã bàn bạc trước về việc nên đi hay ở. Dù đi hay ở, bọn họ cũng cần đủ vũ khí để bảo đảm an toàn cho chính mình.
Căn phòng họp sôi động vài phút, Nhâm Nghĩa Dũng mới vỗ tay thật mạnh quát: “Trật tự! Trật tự! Tôi còn chưa nói xong mà! Có gì mà vội! Về nhà rồi tha hồ mà bàn!”
Tiếng bàn tán nhanh chóng im bặt. Nhâm Nghĩa Dũng châm một điếu thuốc, thong thả nói: “Ai muốn đi thì đi cho nhanh trong hai ngày này. Lái xe đến ngã vào đường cao tốc chờ đội cứu viện để nhập đoàn, hoặc vào thành phố gặp xe quân đội thì lên xe, đi theo xe cũng được. Hành lý nhiều, người đông thì tốt nhất cứ lái xe đi theo. Lúc này đường cao tốc chắc chắn rất thông thoáng, không theo xe mà trực tiếp đến Sùng Thị cũng được.”
Đám đông lại xôn xao, Nhâm Nghĩa Dũng quát: “Ai cần bàn tán thì về nhà ngay bây giờ đi!”
Mọi người lập tức im thin thít. Nhâm Nghĩa Dũng liếc xéo mấy người dân lắm lời, nói tiếp: “Nghe cho rõ lời tôi sắp nói đây! Ai muốn ở lại thì sau này xảy ra chuyện đừng có chạy đến trước mặt tôi mà cuống lên! Muốn đi thì đi sớm đi! Quân đội đến Nam Thị chỉ trong hôm nay ngày mai. Qua hai ngày này, các người còn muốn đi thì chỉ còn cách tự mình đến Sùng Thị! Huống chi bây giờ quân đội đang thiếu người, không thể nào chỉ vì một trăm mấy người mà lại phái xe đến Nam Thị! Nam Thị cách Sùng Thị đâu có xa, tự đi cũng được! Về sau mà muốn chờ quân đội đến cứu, đợi hai ba tháng còn là ít! Đến lúc đó các người chết đói hay sốt ruột đến chết, thì đừng tìm tôi khóc!”
Nhâm Nghĩa Dũng dừng lại, lớn tiếng hỏi: “Có ai chưa nghe rõ lời tôi vừa nói không! Ai chưa hiểu thì mau hỏi!”
Lý Phi Cửu huých khuỷu tay vào người em họ Lý Long bên cạnh, ra hiệu bảo cậu ta lên tiếng. Lý Long nhún vai, mặt mờ mịt, không hiểu Lý Phi Cửu muốn mình nói gì. Lý Phi Cửu liếc xéo em họ một cái, rồi vẻ mặt cung kính hỏi Nhâm Nghĩa Dũng: “Cậu ạ, cậu ở lại hay đi?”
Nhâm Nghĩa Dũng lạnh lùng liếc cậu ta một cái.
Trong nhà họ Lý, một người con dâu trong một chi có chút quan hệ họ hàng với đời cha ông, nên mấy trăm người nhà họ Lý, không gọi ông là cậu thì cũng gọi là anh. Ông thừa biết bọn họ lợi dụng lớp quan hệ họ hàng này để tiện bề sinh sống. Nhà họ Lý, trừ nhà Lý Thực thật thà ngay thẳng, còn lại chẳng phải hạng hai lòng hai dạ, thì cũng là loại bụng dạ khó lường, không biết tốt xấu. Ngày thường, việc nhỏ giúp được thì giúp một tay, ông lười so đo với họ; còn chuyện sinh tử lớn như hôm nay, ông mới không làm kẻ ngu chịu trận.
Nhâm Tâm Nhu thấy ông nội trầm mặc, lo ông quá coi trọng tình cảm mà dính trách nhiệm vào người. Khi ông nội nhìn sang, cô vội lắc đầu ra hiệu. Nhâm Nghĩa Dũng nhận ra ánh mắt cảnh báo của cháu gái, liền trấn an cô bằng một ánh mắt.
“Còn một chuyện, tôi phải nói rõ với các người! Các người ở lại hay đi, đều không liên quan gì đến tôi! Nếu tôi ở lại mà các người cũng ở lại, sau này các người không cơm ăn, bị xác sống tấn công, hay có người chết, thì đừng trách tôi! Tôi đâu có ép các người phải ở lại trong thôn! Nếu tôi đi mà các người cũng đi, thì sau này ở trạm cứu trợ, tự lo mà sống là chuyện của các người! Tôi đói cũng không xin các người ăn, không có chỗ ngủ cũng không nhờ các người chứa chấp; các người cũng đừng tìm tôi khóc! Hiểu ý tôi chưa!”
Lý Phi Cửu cuống quýt nói: “Cậu ơi, cậu là Bí thư, lại là trưởng bối của bọn cháu! Cậu đi hay ở, bọn cháu đều nghe theo! Sống chết có số, bọn cháu tuyệt đối không trách cậu!”
“Đúng đấy! Cậu hãy cho một câu dứt khoát, bọn cháu làm theo!” Lý Long lúc này mới hiểu ý anh họ, vội phụ họa một câu.
“Anh Hai, anh quyết định là được! Tôi cùng con trai cháu nội đều nghe theo anh! Sau này chúng nó sống hay chết, tôi không trách anh!” Người nói là ông lão họ Lý, người có vai vế cao nhất trong số những người họ Lý còn sống.
Nhâm Nghĩa Dũng là người con thứ hai trong nhà, nên con cháu họ Nhâm gọi ông là bác Hai, chú Hai, ông Hai; còn những người cùng thế hệ bên nhà họ Lý gọi ông là anh Hai.
Mấy đại diện của các nhà khác trong họ Lý cũng hùa theo, công khai hay ngầm đều lấy đạo lý ra ép Nhâm Nghĩa Dũng phải nhận trách nhiệm. Mấy đại diện gia đình họ khác chỉ nhìn nhau, không hùa theo nhà họ Lý, mà quay sang nhìn mấy đại diện họ Nhâm, muốn xem họ nói thế nào.
Trong thôn, những người họ Nhâm còn sống sót chỉ còn hơn ba mươi người, gồm hai mươi người trung niên, lão niên và trẻ em dưới mười tuổi; trai tráng khỏe mạnh chỉ còn bốn người. Nhâm Hải Dương là người có tiếng nói có trọng lượng nhất trong họ Nhâm sau Nhâm Nghĩa Dũng.
Anh thay mặt mấy gia đình lên tiếng, cố tình cất cao giọng: “Bác Hai! Cháu với mấy anh em họ về bàn bạc rồi hẵng quyết định! Đi hay ở, trách nhiệm bọn cháu tự gánh! Mạng là của mình, đường là do mình chọn! Bọn cháu sẽ không làm theo lời khuyên của bác! Bác đi hay ở, đi lúc nào, cũng không cần phải cố ý nói với bọn cháu!”
Câu này nói cho ai nghe, những người có mặt đều hiểu.
