Chương 42: Đi hay Ở (4)
Lý Phi Cửu đạp xe quanh thôn tìm Lý Long, vừa đi vừa phóng dị năng dò tìm âm thanh của Lý Long.
Thôn nằm gần khu xí nghiệp, thường có xe tải chở hàng chạy qua con đường phía nam thôn, nên những căn nhà ngoài cùng phía nam đều để tầng một làm cửa hàng, cửa trước quay ra mặt đường.
Ở đó có quán cơm, quán đồ nguội, quán mì, tiệm sửa xe, và cửa hàng lương thực, dầu mỡ, thuốc lá, rượu duy nhất của thôn cũng nằm ngay tại đây.
Sáng sớm nay, chủ tiệm lương thực đã dẫn em trai chuyển hàng, chất đầy đồ ăn thức uống lên chiếc xe bán tải nhỏ của mình, rồi vội vào thành phố hội hợp với đội cứu viện.
Rượu và đồ ăn vặt ăn chẳng no bụng đều không mang theo, đồ dùng sinh hoạt và đồ lặt vặt cũng bỏ lại hết.
Lý Phi Cửu đoán Lý Long có khả năng trốn trong tiệm ăn uống.
“Lý Long!”
Lý Phi Cửu đứng trước cửa tiệm lương thực gọi một tiếng, không nghe thấy tiếng động nào bên trong, trái lại, từ một tiệm cách đó chừng trăm mét có âm thanh kỳ lạ lọt vào tai hắn.
Dị năng của hắn chỉ nghe được âm thanh trong vòng trăm mét. Ngoài trăm mét, dù người ta có thì thầm đến mấy hắn cũng không nghe thấy.
Lý Phi Cửu thận trọng tiến lại gần quán cơm phát ra âm thanh kỳ lạ.
“Lý Long? Là em à?” Hắn đứng ngoài cửa sổ nhìn vào trong.
Lý Long đột nhiên đứng dậy. Vết thương trên mặt qua một đêm càng thêm bầm tím sưng vù, trông âm u đáng sợ. Hắn và Lý Phi Cửu nhìn nhau qua khung cửa sổ.
Lý Phi Cửu giật mình lùi liên tục, tay ôm ngực, hồn vía chưa định, lớn tiếng quát: “Em làm cái quái gì thế! Người hù người có thể dọa chết người ta đấy! Em ở đây làm gì!”
Lý Long mở cửa sổ, đưa ngón tay lên miệng suỵt một tiếng: “Bố em đã quyết định đi trạm cứu trợ à?”
Lý Phi Cửu nhíu mày gật đầu, giục: “Em mau về thu dọn đồ đi, một tiếng nữa tập trung ở cổng Nam.”
“Ừ, biết rồi, anh về trước đi, em sắp xong rồi.” Lý Long ngồi xổm xuống tiếp tục làm nốt việc còn dang dở.
“Em đang làm gì thế?” Lý Phi Cửu ghé sát cửa sổ, vươn cổ nhìn vào trong.
Lý Long không giấu Lý Phi Cửu, kể rõ việc mình đang làm: “Cái tiệm này nằm ngay góc đông nam, người canh cổng phía đông và phía nam đều không nhìn thấy tình hình trước cửa tiệm. Em đã làm long bức tường bên cạnh cửa tiệm, xác sống chỉ cần đẩy nhẹ là vào được trong nhà. Giờ em đang làm long bức tường cạnh cửa sau, xác sống sẽ dễ dàng vào thôn.”
Lý Long lại chỉ vào một bao tải sau lưng: “Em trói mấy con gà, bẻ gãy cổ nên chúng kêu không to, chắc sống được vài ngày. Lát nữa em sẽ dùng kim đâm thủng vài chỗ trên người gà, đặt gần cửa để dụ xác sống. Lý Thực chỉ kiểm tra cửa có đóng không, chứ không kiểm tra tường có đổ không đâu.”
Lý Phi Cửu nghe mà rùng mình, hắn hoảng hốt nhìn trái nhìn phải, rồi dỏng tai nghe ngóng, xác nhận trong vòng trăm mét không có tiếng bước chân ai, mới nhỏ giọng nói: “Thả xác sống vào thôn cũng vô ích. Cả nhà Lý Thực đã đi rồi! Cậu với mọi người cũng chuẩn bị đi!”
Lý Long bất ngờ ném vứt dụng cụ trong tay, mắng: “Đi rồi? Mẹ kiếp! Sao anh không nói sớm! Em làm từ tối qua đến giờ! Tay còn trầy da nữa!”
Lý Phi Cửu giải thích: “Anh cũng vừa mới biết thôi! Nhâm Hải Dương và cậu đi tìm xe buýt, chắc chẳng bao lâu nữa sẽ về chở người. Em mau đi thu dọn đồ đi! Bố em nói, chúng ta đi theo xe cứu viện trước, tránh để cậu hiểu lầm là chúng ta bám lấy cậu. Giờ mình phải biết điều một chút, đợi đến trạm cứu trợ, chúng ta đứng ở cửa chờ cậu, rồi kiếm cớ bám theo cậu để sống tiếp!”
Lý Long nhảy ra ngoài cửa sổ, phủi bụi trên tay: “Đi thôi! Ra tiệm lương thực lấy chút đồ ăn thức uống! Đợi đến trạm cứu trợ rồi em sẽ kiếm cơ hội từ từ giết sạch cả nhà Lý Thực!”
Lý Phi Cửu liếc bao tải dưới đất: “Không mang gà đi à?”
“Chẳng lẽ trạm cứu trợ có chỗ cho chúng ta nuôi gà? Gà chết cũng chẳng có chỗ trữ đông để ăn dần. Đi thôi!” Lý Long không ngoảnh đầu lại, chạy thẳng về phía tiệm lương thực cách đó trăm mét.
Lý Phi Cửu đóng chặt cửa sổ rồi đi theo vào tiệm lương thực.
Mấy con gà trong bao tải bị trói chân, chặt cánh, vặn vẹo cơ thể giãy giụa muốn đứng dậy. Người bình thường không nghe thấy động tĩnh của chúng, nhưng xác sống thì nghe được, cũng ngửi được.
Cùng lúc đó, những người ngoài thôn chưa rời đi tụ tập lại bàn bạc.
Đới Tiểu Tùng là dị năng giả công khai, nhiều người xem hắn là người đứng đầu.
“Ai có con nhỏ thì tốt nhất nên đến trạm cứu trợ. Lỡ sau này không trụ được trong thôn, lúc đó mới nghĩ đến chuyện chuyển đến trạm cứu trợ thì đã không còn quân đội mở đường cho mọi người nữa.” Đới Tiểu Tùng phân tích: “Có vợ nhưng chưa có con thì có thể ở lại liều một phen.”
Một người trong đám đông vươn cổ hỏi: “Anh Tùng, anh không định đi à?”
Đới Tiểu Tùng vẫn giữ thái độ khiêm nhường như mọi khi, đáp: “Tôi không vợ, đi đâu chẳng vậy. Mọi người có người là đồng hương của tôi, có người là đồng nghiệp, nhưng tôi nói trước lời khó nghe: ai có vợ có con mà cứ nhất định ở lại thì đừng mong người khác liều mạng bảo vệ vợ con của anh em. Chúng tôi không phải quân nhân, không có nghĩa vụ đó. Mọi người nói xem có phải là lẽ phải không?”
Lời nói của Đới Tiểu Tùng rất khéo, khiến mọi người không thấy khó chịu chút nào.
Đới Tiểu Tùng nhìn về phía Trương Lục vẫn im lặng trong đám đông – Trương Lục mới là người cầm đầu thực sự.
Trương Lục khẽ gật đầu với hắn, Đới Tiểu Tùng nói tiếp: “Người ở lại thì chắc chắn phải làm việc. Đàn ông phụ trách canh thôn, kiếm đồ ăn. Phụ nữ độc thân muốn ở lại thì phải lo nấu cơm giặt giũ cho đám đàn ông độc thân. Khi chúng tôi chạy trốn, chắc chắn sẽ mang theo các cô.”
Mấy cô gái độc thân trong đám đông đều hiểu rõ, giặt giũ nấu ăn là phận sự, nhưng e là không chỉ có thế. Đã không có gan tự bảo vệ mình mà lại muốn bám vào đàn ông để sống thì chuyện cởi quần ra là sớm muộn gì cũng xảy ra.
“Mọi người tự suy nghĩ thêm đi. Ai đi thì đừng lề mề, xe quân đội đã đến đường vành đai rồi. Ai ở lại thì tối nay tập trung bàn chuyện tiếp theo.” Đới Tiểu Tùng nói xong thì đi, phía sau là ba gã đàn ông độc thân đồng hương.
Trương Lục và vài người đồng hương tán gẫu vài câu, rồi kéo vợ đi luôn. Hai người em trai ruột của vợ hắn là Ngô Đại Ngọc và Ngô Đại Phúc cũng đi cùng.
Tin quân đội sắp đến các thôn trấn đã lan khắp vùng quê lân cận, càng lúc càng nhiều người, càng lúc càng nhiều xe tụ tập trên đường vành đai.
Xác sống không cần chờ đến khi lương thực cạn kiệt mới tìm về nông thôn. Đã có không ít xác sống đi lại trên tuyến đường quân đội qua lại, lảo đảo bước ra ngoài thành.
Quân đội làm việc dứt khoát, không cho ai thời gian do dự suy nghĩ. Đi thì đi, ở thì ở, họ tuyệt đối không phí thời gian khuyên bảo.
Cơ hội chỉ có một lần. Thái độ cứng rắn của quân đội khiến nhiều người vốn định ở lại trong thôn đột nhiên đổi ý, đi theo rời khỏi.
Nhâm Hải Dương sau khi nhận được tin cả nhà họ Lý đã rời đi mới chuẩn bị về thôn.
Đầu đường phía Bắc thôn Huệ gần khu xí nghiệp, mà khu xí nghiệp thì nhiều xác sống, nên xe buýt dừng ở cổng này thì thôn sẽ được bảo đảm hơn.
Nhâm Tâm Nhu ngồi trên bệ đá bên ngoài hàng rào phong tỏa cổng Bắc, chờ ông về. Người canh cổng là Nhâm Đông, con trai Nhâm Hải Dương, năm nay 17 tuổi, khuôn mặt có xu hướng trở thành một chàng trai đẹp trai trắng trẻo.
Cùng canh cổng còn có cháu trai út của ông là Nhâm Hữu Tài, năm nay 26 tuổi, vừa chuyển ngành từ quân đội sang đội cứu hỏa.
Nhâm Tâm Nhu nhìn Nhâm Hữu Tài thêm vài lần, không khỏi thầm cảm thán: đàn ông trưởng thành trong mấy cuốn tiểu thuyết sắc tình chắc chẳng có mấy người xấu. Ước chừng Nhâm Hữu Tài cao không dưới 1m83, ngũ quan cứng cỏi tuấn lãng, cơ bắp săn chắc đều đặn, không một chút mỡ thừa.
Ngoài làn da hơi ngăm ra thì chẳng còn gì để chê.
Khi tận thế bắt đầu, Nhâm Hữu Tài vốn nên hưởng ứng lời kêu gọi của chính phủ để trở về quân đội. Nhưng nhà họ Nhâm có ba mươi người già và trẻ nhỏ cần bảo vệ, ông khuyên anh ta hãy ở lại bảo vệ họ trước, sau này đến căn cứ rồi quay lại quân đội cũng chưa muộn.
Mấy người cháu trai của ông đều rất nghe lời.
