Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Mạt Thế Xuyên Sách: Nữ Ma Đầu Và Đội Trưởng Chính Nghĩa > Chương 43

Chương 43

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 43 có bản audio.

Chương 43: Đi hay ở (5)

 

Nhâm Đông chăm chú quan sát hai bên đường, đầu không ngừng quay trái quay phải, bận rộn hết sức. Cậu chỉ sợ mình lỡ không để ý đến xác sống, rồi xác sống sẽ cắn chị họ đang cúi đầu chọc cục bùn kia mất.

 

Nhâm Đông xoa chiếc cổ mỏi nhừ, cuối cùng không nhịn được cất lời khẩn khoản: “Chị ơi, hay là chị lên nóc xe đứng chờ đi? Ngồi dưới đó nguy hiểm lắm.”

 

Nhâm Tâm Nhu đang dùng cây gậy chọc một đống trông như bùn, ngẩng đầu ngơ ngác nhìn Nhâm Đông: “Ai nguy hiểm?”

 

“Tất nhiên là chị nguy hiểm rồi!” Nhâm Đông lo lắng nhìn dáo dác, không kìm được cổ, lại nhìn về phía đường.

 

Nhâm Tâm Nhu thờ ơ đáp: “Ồ, chị cứ tưởng em nói xác sống.”

 

“...” Nhâm Đông há hốc miệng, không biết nói gì tiếp.

 

Nhâm Hữu Tài không nhịn được bật cười, vỗ vai thằng cháu an ủi: “Đừng lo chuyện bao đồng, chị cháu tự có chừng mực. Đừng quay cổ nữa, chú nhìn mà thấy mỏi. Chú sẽ để ý hai bên đường.”

 

Nhâm Đông hơi yên tâm, ngừng quay cổ, nhưng chưa đầy một lát, hai con mắt lại không kìm được mà bận rộn.

 

Nhâm Hữu Tài ôm trán cười thở dài, nhìn về phía cô cháu gái bên kia đường.

 

Lúc cô cháu bỗng nhiên quyết định đi du học, anh còn chưa xuất ngũ, không có thời gian tiễn nó một chuyến.

 

Tết năm nay, cô cháu về nước thăm nhà, anh lại trực ở đội cứu hỏa. Tính ra, hai chú cháu đã gần hai năm không gặp nhau.

 

Lần gặp này, cô cháu thay đổi rất nhiều, không còn là cô bé ngây thơ, trầm lặng, lãng mạn như trước nữa.

 

Lạnh nhạt hơn, xa cách hơn.

 

Nhâm Hữu Tài liếc thấy một chiếc Jeep từ xa chạy tới, hừ lạnh một tiếng: “Đều tại cái đồ này hại cả!”

 

“Chú ơi, chú nói gì vậy? Cái gì hại gì ạ?” Nhâm Đông không hiểu gì cả.

 

Nhâm Hữu Tài nheo mắt, đáp trái lời: “Sau này chúng ta kiếm cho chị cháu một tấm chồng đẹp trai đến mức người trời cùng hận.”

 

“Đẹp trai đến mức nào mới gọi là người trời cùng hận?” Nhâm Đông hỏi.

 

Nhâm Hữu Tài không chút nghĩ ngợi: “Đẹp trai hơn chú!”

 

Nhâm Đông nghiêng đầu nghĩ một lát rồi nói: “Kiếm được anh chàng đẹp trai như anh Vĩnh Phát khó lắm ạ.”

 

“Ý cháu là chú không đẹp trai bằng Phương Vĩnh Phát?” Trong mắt Nhâm Hữu Tài bắn ra tia giận dữ nguy hiểm.

 

Nhâm Đông không nhận ra mình nói sai, nghiêm túc trả lời câu hỏi của chú: “Chú với anh ấy chỉ kém nhau một tuổi, vai vế của chú còn cao hơn, con anh Vĩnh Phát sắp được hai tuổi rồi mà chú vẫn độc thân. Đáp án chẳng phải rõ ràng quá sao?”

 

Nhâm Hữu Tài búng vào đầu thằng cháu một cái: “Chú mà giống thằng Phương Vĩnh Phát à? Chú là trai đẹp nhất làng! Trai đẹp nhất làng, hiểu không hả! Chú cần gì phải cưới vợ đẻ con sớm thế! Thằng đó xấu xí, kiếm vợ khó lắm, may lắm mới gặp được người vừa xinh lại không chê nó xấu, đương nhiên phải vội cưới về nhà, nhân lúc còn trẻ đẻ con! Chậm một ngày cưới, vợ nó chắc chắn bỏ chạy! Cháu biết cái gì!”

 

“...” Phương Vĩnh Phát vừa dừng xe, vừa hạ cửa kính xuống, trùng hợp nghe không sót chữ nào.

 

Khương Nghiên ngồi ở ghế sau cười ha hả, bé Phát Phát không biết chuyện gì cũng cười khúc khích theo.

 

Nhâm Hữu Tài không phải lần đầu so sánh nhan sắc với Phương Vĩnh Phát. Hai người chỉ kém nhau một tuổi, lớn lên cùng nhau cãi nhau ầm ĩ, đánh nhau xong lại là anh em tốt.

 

“Mày là trai đẹp nhất làng? Tao thấy mày đi cứu hỏa nhiều quá, mặt dày đã rèn thành tường chống cháy rồi ấy!” Phương Vĩnh Phát ngẩng đầu hét với Nhâm Hữu Tài: “Phiền trai đẹp nhất làng mở cửa, tao với con vợ tao vất vả lắm mới cưới được và thằng cu sinh lúc còn trẻ muốn vào!”

 

Trên mặt Nhâm Hữu Tài không hề lộ ra chút ngượng ngùng nào vì bị bắt quả tang. “Mày gọi tao một tiếng chú, tao cho mày vào.”

 

Phương Vĩnh Phát không chút do dự, gọi: “Bác.”

 

Nhâm Hữu Tài bĩu môi, bắt đầu dời xe. Dù “bác” với “chú” nghe khác nhau một trời một vực, nhưng dù sao cũng đều là cách xưng hô dành cho bậc trưởng bối.

 

Đúng lúc này, một chiếc xe khách đường dài chầm chậm rẽ vào con đường trước cổng Bắc.

 

Nhâm Đông vui mừng hét lên: “Bố cháu và ông Hai về rồi!”

 

Thế giới ngoài thôn nguy hiểm, dù đã nhận được tin mọi người trong nhà bình an từ sớm, nhưng chỉ khi nhìn thấy họ xuất hiện trước mắt, cục đá chặn trong lòng mới thật sự rơi xuống.

 

Phương Vĩnh Phát lái xe vào trong thôn, đỗ ven đường làng, xuống xe cùng mọi người đợi Nhâm Nghĩa Dũng.

 

Nhâm Tâm Nhu đứng dậy, thấy phía sau xe khách có mấy con xác sống đi theo, liền rút cây đao lớn ra, thong thả đi về phía chúng.

 

Nhâm Nghĩa Dũng xuống xe, nhìn cô cháu gái đang chém xác sống phía sau xe, mỉm cười hài lòng, quay sang thấy Phương Vĩnh Phát, hỏi: “Lý Thực đâu rồi?”

 

Phương Vĩnh Phát đáp: “Họ đang trên đường về ạ.”

 

Nhâm Nghĩa Dũng lại hỏi Nhâm Hữu Tài: “Ngoài người nhà chúng ta ra, còn bao nhiêu người ở lại?”

 

Nhâm Hữu Tài đáp: “Đi gần hết rồi. Người ngoài thôn chỉ còn mười người, bảy nam ba nữ, Trương Lục và Đới Tiểu Tùng đều ở đó; người nhà họ Lý đi hết, còn cha con Kiều Hán, Kiều Quý, và hai anh em họ Chu là Chu Cát, Chu Phi hay lêu lổng cùng Kiều Quý cũng ở lại.”

 

“Kiều Hán và Kiều Quý vậy mà không đi? Hai người này còn sợ chết hơn cả cha con lão Lý.” Nhâm Hải Dương thấy khó hiểu.

 

Nhâm Nghĩa Dũng im lặng một lát, rồi dặn Nhâm Hữu Tài: “Cháu đi tìm Trương Lục, bảo anh ta đêm nay cổng Nam và cổng Đông do họ canh gác, sáng mai tám giờ đến ủy ban thôn xếp ca. Nhắc anh ta, nếu muốn sống yên ổn thì đừng nói chuyện quá nhiều với những người đã rời đi. Anh ta sẽ hiểu ý ta.”

 

Nhâm Hữu Tài hỏi: “Vâng. Vậy còn Kiều Hán họ thì sắp xếp thế nào ạ?”

 

Nhâm Nghĩa Dũng nói: “Không cần, bọn họ nhất định sẽ tự đến tìm ta.”

 

Nhâm Hữu Tài đi rồi, Nhâm Nghĩa Dũng quay sang dặn Nhâm Hải Dương: “Hải Dương, lấy xe khách chắn ngã tư này, đừng chừa khe hở. Mấy chiếc xe chặn đường lúc trước chuyển sang trước cửa nhà cháu. Báo cho tất cả người nhà họ Nhâm dọn đến ở nhà cạnh nhà cháu. Mọi người tụ lại một chỗ, lỡ xảy ra chuyện thì khỏi chạy đông chạy tây đi tìm nhau. Người ngoài thôn có dọn hay không thì mặc kệ.”

 

“Vâng ạ, bác hai.” Nhâm Hải Dương lên xe khách để dời xe.

 

Nhâm Nghĩa Dũng nói với Phương Vĩnh Phát: “Cháu bảo Lý Thực tìm một cái sân sạch sẽ ở cạnh nhà ta mà ở. Xe đỗ bên trong cổng, chắn kín cửa ra vào. Lỡ người già trẻ nhà họ Nhâm bị vây, chúng ta cũng tiện đi cứu.”

 

“Vâng ạ, ông Hai.” Phương Vĩnh Phát dẫn vợ con đi tìm nhà.

 

Nhâm Nghĩa Dũng lại dặn Nhâm Đông: “Cháu lên xe khách canh chừng. Xác sống có dị năng trong thành đã nhiều lên rồi.”

 

“Rõ!” Nhâm Đông ngoan ngoãn lên xe khách.

 

Nhâm Tâm Nhu đứng bên cạnh ông nội bẻ cành cây chơi, lặng lẽ làm nền.

 

Nhâm Nghĩa Dũng dặn dò xong mọi chuyện, dẫn cháu gái về nhà.

 

Vừa vào nhà, Nhâm Tâm Nhu hỏi: “Ông ơi, bạn cũ của ông đang trên đường đến chưa ạ?”

 

“Ừ, vừa gọi điện xong, họ đã xuống cao tốc rồi. Ta gửi định vị cho ông ấy rồi, họ sẽ vào từ cổng Tây.” Nhâm Nghĩa Dũng đặt cây đao lớn lên bàn trà, châm một điếu thuốc, cả người ngả hẳn vào ghế sofa, vẻ mặt mệt mỏi.

 

Nhâm Tâm Nhu từ không gian lấy ra một phần gà rán đặt lên bàn trà.

 

Ngửi thấy mùi gà rán, tinh thần của Nhâm Nghĩa Dũng tỉnh táo lại hơn nửa. Ông vừa ăn vừa kể chuyện về người bạn già: “Ông Tăng của con vốn nói chỉ dẫn vợ chồng con trai cả và cháu gái ông ấy đến. Cháu gái ông ấy mười sáu tuổi đã biết chém xác sống; con dâu ông ấy thì ít nói nhưng cũng là người giỏi giang, không cần người chuyên bảo vệ; con trai cả ông ấy làm lãnh đạo ở thành phố, là người biết điều, sẽ không gây chuyện khó xử. Thằng con trai út của ông ấy là Tăng Hàn, đội phó đội đặc chiến, ngày nào cũng bay khắp nơi cứu người, đã mấy ngày không liên lạc với gia đình, không biết sống chết ra sao. Ta bảo ông ấy đợi mười ngày nửa tháng nữa hãy đi hỏi thăm. Bây giờ phía chính quyền đang bận tối tăm mặt mũi, chúng ta không quấy rầy chính là giúp họ. Thằng con trai út này hồi con còn bé từng gặp, tính nết thật thà, tốt lắm.”

 

Nhâm Tâm Nhu ngồi trên chiếc ghế nhỏ, hai tay chống cằm. Cái tên Tăng Hàn nghe quen quen, hình như từng nghe ở đâu rồi?

 

Nhâm Nghĩa Dũng nghỉ một chút rồi nói tiếp: “Tăng Hàn có một vị hôn thê, nghe nói là do một người họ hàng xa của lão Tăng giới thiệu. Cô gái lớn lên rất xinh đẹp, là người nổi tiếng trên mạng. Ông Tăng của con vẫn luôn phản đối bọn họ qua lại, không phải vì coi thường nghề nghiệp của cô gái. Mà cô gái này là con rơi, mẹ cô ta sinh ra trong lúc bị một phú thương bao nuôi. Tuy thân thế có chút không xứng, nhưng lão Tăng cũng không nói gì, chỉ nghĩ người tốt là được.

 

Thấy con trai hài lòng với cô gái, lão Tăng bảo con trai cả điều tra sâu hơn một chút. Dù sao Tăng Hàn cũng là quân nhân, sau này sẽ bước chân vào chính trường, tổng không thể cưới một người phụ nữ có tiền án tiền sự. Kết quả, phát hiện ra hai mẹ con họ lắm chuyện bẩn thỉu. Sau khi phú thương kia chết vì tai nạn, đường kiếm tiền của hai mẹ con cũng đứt. Người mẹ rất nhanh tìm được một người đàn ông góa vợ điều kiện không tồi; cô con gái thì đi phẫu thuật thẩm mỹ, làm dân mạng nổi tiếng rồi bán hàng online.

 

Lịch sử thuê phòng suốt ba năm lên tới hơn bảy trăm lần! Có hơn mười người đàn ông khác nhau, toàn con nhà giàu, con quan, cứ như khách hàng cố định vậy!

 

Nếu ba năm mà cô ta chỉ đi khách sạn với hai ba người đàn ông thì lão Tăng đã không đến nỗi bực bội thế! Thời buổi này, người trẻ ba năm đổi hai ba bạn trai cũng đâu phải chuyện lạ!

 

Cái khiến người ta tức là lão Tăng đã kể hết những gì điều tra được cho thằng con trai út, không biết cô ta dùng cách gì mà khiến thằng nhóc Tăng Hàn bị ăn chết cứng. Thời đại này, người trẻ đính hôn chẳng cần cha mẹ đồng ý, mua một cái nhẫn rồi thông báo một tiếng là coi như đính hôn!

 

Tăng Hàn nhiều nhiệm vụ, mấy tháng không có điện thoại cũng là chuyện thường. Lão Tăng tìm không thấy con, chỉ đành nuốt cục tức vào bụng, định đợi nó xuất ngũ rồi đánh cho tỉnh. Không ngờ mạt thế lại đến trước một bước, cũng chẳng biết khi nào mới gặp được con trai!”

 

Nhâm Nghĩa Dũng đột nhiên đổi giọng, nghiêm túc nói: “Sau này con không được nhận bừa nhẫn rồi tự tiện đính hôn! Ít nhất cũng phải đưa đàn ông về nhà cho ta xem mặt. Nếu hắn là một kẻ cặn bã mà con vẫn đòi cưới, ta chết cũng không nhắm mắt được! Bố con, mẹ con và bà nội con sẽ đêm đêm tìm con!”

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi