Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Mạt Thế Xuyên Sách: Nữ Ma Đầu Và Đội Trưởng Chính Nghĩa > Chương 44

Chương 44

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 44 có bản audio.

Chương 44: Cha con họ Kiều

 

“Ông yên tâm, chỉ cần không lọt qua được mắt ông, đừng nói chuyện kết hôn, đến yêu đương cháu cũng không đồng ý, cháu đảm bảo!” Nhâm Tâm Nhu giơ ba ngón tay thề.

 

Cô tin vào con mắt nhìn người của ông, cũng tin vào khả năng nhận diện tra nam của bản thân.

 

Nhâm Nghĩa Dũng hài lòng gật đầu, tiếp tục gặm gà rán: “Trưa nay, vị hôn thê của Tăng Hàn bỗng nhiên gọi điện cho lão Tăng, hỏi có muốn cùng đi trạm cứu trợ không. Lão Tăng chẳng buồn để ý, càng không muốn dẫn họ vào căn cứ, liền từ chối thẳng. Cháu đoán xem kết quả thế nào?”

 

Nhâm Tâm Nhu không cần nghĩ ngợi đáp: “Cô ta trực tiếp tìm đến cửa.”

 

Nhâm Nghĩa Dũng cầm chân gà giơ ngón cái về phía cháu gái: “Không chỉ mình cô ta đâu, cả mẹ, cậu, anh họ, đến hàng xóm bên cạnh cũng bị lôi đi theo! Lão Tăng tức đến huyết áp tăng vọt, suýt vỡ mạch máu!

 

Nó gọi điện cho ông bảo không đến thôn mình nữa. Ông khuyên nó đến! Sao lại không đến? Vì muốn cho một đám người chướng mắt kia sống không yên mà lại liên lụy cả mình à? Chẳng phải kẻ ngốc sao?

 

Trong thôn trống không biết bao nhiêu nhà, nhà nào cũng có đồ ăn, mặc kệ bọn họ đến ăn ở. Bọn họ muốn tới đây tìm an nhàn thì chắc chắn phải trả giá. Việc gì đáng làm thì làm, không thiếu phần bọn họ đâu!”

 

Nhâm Tâm Nhu gật đầu tán thành: “Cháu có cảm giác đám người này sẽ là một phiền phức.”

 

“Nếu bốn người nhà ông Tăng của cháu mà không biết điều, cháu cứ lén nói với ông, ông sẽ xử lý. Còn nếu người khác dám chọc vào cháu, cháu không cần nương tay!”

 

Nhâm Nghĩa Dũng nói thẳng với cháu gái rằng không cần vì ông mà nhẫn nhịn, rồi dặn dò: “Cháu ăn xong thì sang nhà bác Lưu phía đối diện, bật hết đèn trong sân và trong nhà lên, xác chết ngoài sân thì mặc kệ.”

 

Nhâm Tâm Nhu hỏi: “Ông Tăng được bố trí ở nhà bác Lưu ạ?”

 

Nhâm Nghĩa Dũng lắc đầu: “Không, đó là để cho đám bám đuôi kia ở. Xếp xa quá sợ chúng lải nhải lắm chuyện, chi bằng để gần, tiện cho lão Tăng trông chừng.

 

Còn nhà ông Tăng của cháu sẽ ở tầng ba nhà mình, ông đã dọn dẹp xong. Nếu họ làm cháu khó chịu, ông sẽ lập tức đuổi sang nhà khác!”

 

Nhâm Tâm Nhu trong lòng dâng lên một tia ấm áp, mỉm cười: “Đồng đội mà ông chịu giúp thì tính cách chắc chắn không tồi. Ông ơi, cháu muốn ra ngoài một chuyến, nhanh thì ba năm ngày về, chậm thì mười ngày nửa tháng nhất định sẽ về.”

 

“Đi làm gì?” Nhâm Nghĩa Dũng hỏi.

 

Nhâm Tâm Nhu lau miệng, uống nốt ngụm cola cuối cùng trong chai, đứng dậy dặn dò: “Cháu định đi tìm vài chiếc xe buýt, chặn mấy lối ra từ nội thành vào đường vành đai, đúng đoạn gần thôn mình; rồi giết lợn và vịt, tích trữ một ít xăng dầu, rồi đi tìm thêm mấy thứ dùng được. Ông có cần tích trữ gì không?”

 

Nhâm Nghĩa Dũng ngẫm nghĩ một lát: “Hôm nay ông với chú Hải Dương của cháu có tìm được ít đồ bảo hộ dùng cho bảo an, nhưng chưa kiếm được thanh đao dài nào vừa tay.”

 

Nhâm Tâm Nhu hỏi: “Cần mấy con dao?”

 

“Năm, sáu con.”

 

Nhâm Tâm Nhu lấy từ không gian ra mười con dao chặt đặt lên bàn trà, đưa cho ông một khẩu súng lục có bao da và hai băng đạn: “Ông ơi, ông đeo súng vào người đi. Thời buổi này, người sống còn nguy hiểm hơn cả xác sống.”

 

Nhâm Nghĩa Dũng cài súng vào cạp quần, giấu dao chặt vào tủ rượu trong phòng khách: “Được, cháu đi lúc nào?”

 

“Cháu sang nhà bác Lưu bật đèn xong là đi.”

 

Nhâm Nghĩa Dũng lo lắng trong lòng nhưng vẫn không ngăn cản quyết định của cháu gái: “Ừ, đi đi. Mấy hôm nay, trong và ngoài thành chắc có không ít người đang phân vân không biết có nên đi theo đội cứu viện không. Cháu chặn đường lại khiến họ ra khỏi thành không tiện, chuyện chặn đường có thể để vài ngày nữa.”

 

Nhâm Tâm Nhu gật đầu hiểu ý: “Vâng, ông ơi, ông nhớ đặt mạng sống của mình lên hàng đầu. Trong thôn có chuyện gì thì gọi điện cho cháu, cháu sẽ nhanh chóng về.”

 

Nhâm Tâm Nhu ra khỏi cửa, vừa gặp hai cha con Kiều Hán, Kiều Quý đến tìm Nhâm Nghĩa Dũng, còn có hai anh em Chu Cát và Chu Phi.

 

Nhâm Tâm Nhu không thèm để ý, lướt qua bọn họ. Kiều Quý gọi với theo: “Tiểu Nhu! Nửa năm không gặp, càng ngày càng xinh đấy! Người Mỹ to xác thế kia, đúng là biết nuôi người!” Ý đồ dâm ô trong lời nói lộ rõ.

 

Nhâm Tâm Nhu nhíu mày, lục tìm ký ức về hai cha con nhà này.

 

Vợ Kiều Hán chịu không nổi cảnh bị chồng đánh đập, mười năm trước đã treo cổ tự tử. Cha nào con nấy, Kiều Quý cũng là kẻ trộm cắp vặt, lêu lổng bất trị.

 

Kiều Quý vì cờ bạc, trộm cắp mà bị bắt giam nhiều lần. Kẻ này có chút mưu mẹo, tội lớn không dám phạm, lỗi nhỏ thì thường xuyên gây ra, là một trong những mụn nhọt của thôn.

 

Mỗi lần gặp nguyên chủ trên đường làng, Kiều Quý lại dâm dật hô vài câu chuyện bẩn bựa cố tình cho cô nghe thấy. Nguyên chủ đã cảnh cáo vô số lần, hắn vẫn chứng nào tật nấy.

 

Mấy lời bông đùa vô thưởng vô phạt ấy, nguyên chủ vẫn giữ trong lòng, chưa từng nói với ai.

 

Kiều Quý cứ nhìn chằm chằm vào người cô, trong ánh mắt dâm đãng lóe lên tia hiểm ác, bị Nhâm Tâm Nhu tinh mắt bắt được.

 

Nhâm Tâm Nhu nhếch khóe miệng, nụ cười vừa tà mị vừa đầy ẩn ý, không thèm để ý đến hắn, đi thẳng về phía nhà bác Lưu.

 

Kiều Quý liếm môi dưới khô khốc, mắt dán vào đôi chân dài của Nhâm Tâm Nhu, từ từ ngước lên.

 

Hai anh em Chu Cát, Chu Phi cũng nhìn chằm chằm bóng lưng đầy đặn, cân đối của Nhâm Tâm Nhu.

 

Kiều Hán tát một cái vào đầu con trai, gằn giọng quát: “Mày để mắt ở đâu đấy! Có chết cũng không được đụng vào con bé này! Dám đụng vào nó là cả bọn mình tiêu đời!”

 

“Chỉ nhìn thôi mà, con đâu có ngu!” Kiều Quý đương nhiên hiểu đạo lý đó, đụng ai cũng được chứ tuyệt đối không thể đụng vào cục cưng của nhà họ Nhâm, người nhà họ Nhâm nắm đấm đều rất cứng.

 

Ba người thu lại ánh mắt dâm bẩn, theo Kiều Hán vào sân.

 

Kiều Hán bước vào nhà, đi thẳng vào vấn đề: “Bí thư! Khi nào mọi người đi Sùng Thị? Tụi tôi định theo xe mọi người luôn.”

 

Nhâm Nghĩa Dũng đang ngồi trên sofa hút thuốc xem tin tức, ra hiệu bọn họ ngồi xuống.

 

Ông đã đoán trước cha con họ Kiều nhất định sẽ tới, cũng biết vì sao họ không chịu đi. Họ muốn bám lấy nhà họ Nhâm, cùng ông vào trạm cứu trợ. Người cùng thôn gặp mặt có ba phần tình nghĩa, ông sống tốt, tất nhiên họ cũng có cơm ăn.

 

Nhâm Nghĩa Dũng nhìn chằm chằm điện thoại, lười nhác nói: “Tạm thời chưa đi Sùng Thị, tôi phải đợi vài người bạn. Các người muốn ở lại thì phải vào đội phòng vệ, gác cổng và tuần tra đều phải tham gia.

 

Không chịu sắp xếp thì nên đi sớm, sáng mai lái xe ra quốc lộ, chắc chắn sẽ gặp nhiều người cùng lên Sùng Thị. Còn nếu bằng lòng tham gia đội phòng vệ bảo vệ phụ nữ trẻ con trong thôn thì sáng mai tới ủy ban thôn họp, nghe phân ca.”

 

Kiều Hán là kẻ khốn nạn nhưng biết điều: “Vâng, Bí thư, tôi với mấy đứa nhỏ về suy nghĩ lại.”

 

“Ừ, lúc ra giúp tôi đóng cổng sân lại.”

 

“Vâng!” Kiều Hán mắt láo liên, khom lưng khúm núm, giống hệt một tên chạy vặt nịnh hót.

 

Rời khỏi nhà họ Nhâm, Kiều Quý sốt ruột hỏi: “Bố, chúng ta có đi không?”

 

Kiều Hán đảo mắt lia lịa, nghiến răng: “Không đi! Đám ngu nhà họ Lý đã bị lừa rồi, mày đừng có đi nói chuyện đó với họ! Bí thư không ưa nhà họ Lý, từ giờ tụi mình tránh xa bọn họ ra!”

 

Kiều Quý trong lòng khinh thường: “Bố cứ nghĩ Bí thư có tài cán gì to tát! Bây giờ ngày nào chẳng có quân nhân chết, quân nhân chết như bắp cải nằm rạp trên đường cũng chẳng ai đoái hoài, đến cả đám tang cũng không có!

 

Con trai Bí thư là anh hùng, nhưng cái công lao đó thuộc về thời thế cũ. Giờ thế giới đổi thay rồi, ai còn nể mặt Bí thư? Giờ ngoài đường đầy cha mẹ của anh hùng rồi!”

 

Kiều Hán liếc xéo con trai, chọc vào trán hắn răn đe: “Mày biết cái gì! Bí thư và cha ổng đều là lão chiến binh từng đánh trận, được nhận huân chương. Đồng đội của họ chắc chắn vẫn còn người sống! Con cháu của những đồng đội đó không ít người làm trong bộ máy nhà nước, nhất định có kẻ làm quan to!

 

Lính chết rồi thì chẳng còn giá trị gì, nhưng lãnh đạo còn sống có đáng giá không? Đồ ngốc! Nhìn việc đừng chỉ nhìn bề ngoài, phải biết nhìn vào bên trong.

 

Người nhà họ Lý vì sao trăm phương nghìn kế bám lấy Bí thư? Chẳng phải vì nhìn trúng mối quan hệ của ông ta sao?

 

Mày thấy cháu gái ông ta xinh đẹp không kìa! Bí thư đem cháu gái đi liên hôn, ông ta nhất định kiếm được một chức lãnh đạo nhỏ. Đến lúc đó, những kẻ theo ông ta như chúng ta, lẽ nào ông ta lại không lo liệu?”

 

Kiều Quý và hai anh em họ Chu bừng tỉnh: “Chậc chậc, sao con không nghĩ ra chứ! Bố đúng là tinh ranh!”

 

Kiều Hán tiếp tục dạy bảo ba hậu bối: “Ngày mai phân ca, bảo các mày làm gì thì làm đó, đừng lắm lời, hết thảy nghe theo sắp xếp của Bí thư! Sợ chết thì có cách sống của kẻ sợ chết!

 

Cửa ra vào đều có xe chặn, thấy xác sống thì nhanh chóng báo lên, đội tuần tra sẽ đi xử lý. Không cần các mày tốn một giọt máu vẫn hoàn thành nhiệm vụ! Lại còn được Bí thư dắt đi kiếm chác. Nói xem, việc giữ thôn có làm hay không?”

 

Ba người đồng thanh: “Làm!”

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi