Chương 48: Khu Nhà Máy Thực Phẩm (2)
Nhâm Tâm Nhu quay lại Nhà máy thịt Nam Nhuận.
Giết lợn tự động cũng cùng nguyên lý như giết vịt, chỉ cần đặt lợn lên băng chuyền, chúng sẽ bị điện giật rồi bị cắt họng lấy máu, nước nóng rửa sạch da và làm sạch lông, cuối cùng mổ bụng lấy nội tạng.
Trong nhà máy có máy rửa nội tạng chuyên dụng, chỉ là cần thao tác thủ công một chút.
Nhâm Tâm Nhu rửa nội tạng của hơn một trăm con lợn, chỗ nội tạng còn dính máu thì tranh thủ lúc tươi đóng vào thùng bỏ vào không gian, sau này dùng làm mồi nhử xác sống.
Giết xong toàn bộ lợn, thu được hơn một tấn máu, nhưng Nhâm Tâm Nhu không mất công đóng chai máu nữa.
Tối qua đã đóng chai nửa tấn máu vịt, đau lưng nhức mỏi, tay bị chuột rút, nên gần một tháng tới cô không muốn đụng đến việc đóng chai máu.
Hai nghìn chai máu trong không gian đủ để cô dùng rất lâu.
Bận rộn đến nửa đêm lúc nào không hay. Có lẽ vì trời nóng, mùi máu tanh phân hủy nhanh nên không thu hút một con xác sống nào vào khu nhà máy này.
Nhâm Tâm Nhu thu hết thịt lợn, lạp xưởng, thịt muối trong kho lạnh của nhà máy thịt vào không gian.
Cô phát hiện mấy nhà máy thực phẩm xung quanh đều liên quan đến chế biến thịt.
Nào là thịt bò khô, thịt bò sa tế, bò kho, xúc xích bò, bò hộp...
Chân gà kho, đùi gà kho, đùi vịt kho, cổ vịt nướng, gà kho nguyên con, vịt sốt, trứng kho...
Xúc xích heo, thịt heo hộp, thịt heo sấy, chân giò kho, tóp mỡ... đủ loại sản phẩm thịt ăn liền, tổng cộng ba bốn nghìn thùng, cô không đếm kỹ, số lượng có thể còn nhiều hơn cô ước tính.
Đã ra tay dọn sạch các nhà máy thực phẩm xung quanh thì khó mà dừng lại, cô thu luôn cả mỡ lợn đóng hộp. Mỡ lợn có thể dùng để xào rau, mùa đông còn có thể xoa tay chống nứt nẻ.
Phụ nữ thích tích trữ hàng hóa. Dù đồ trong không gian mấy kiếp ăn cũng không hết, nhưng thấy từng thùng hàng trước mắt thì không thể làm ngơ.
Đêm khuya thanh vắng, cô chọn một khu nhà máy tương đối sạch sẽ, không có mùi gì rồi lấy xe RV ra.
Tắm xong, Nhâm Tâm Nhu thật sự không có tâm trạng nấu cơm, bèn nấu một tô mì gói cao cấp, bỏ vào tô một miếng bò kho to bằng nắm tay và một quả trứng kho.
Trong lúc chờ mì, cô vừa gặm chân giò kho vừa lướt xem tin nhắn trên điện thoại.
Khi làm việc cô không xem điện thoại hay tin nhắn, vì cô nghĩ nếu là chuyện khẩn cấp thì người ta sẽ gọi điện.
Nhâm Nghĩa Dũng: “Cháu có tích trữ thuốc thường dùng không? Mấy bệnh viện ở trung tâm Nam Thị giờ đều an toàn, rảnh thì chạy một chuyến, cố đừng ra ngoại ô, xác sống đang tụ tập về phía ngoài thành.”
Nhâm Hữu Tài: “Bạn chú nói cửa kho vũ khí của Cục Công an đang mở, vũ khí nằm trong tường kính chống nổ, búa đập không vỡ, cửa chống trộm cũng cạy không ra. Địa chỉ ở đại lộ Tam Hải, khu Đông, cách lối ra đường cao tốc một cây số. Chú giờ không đi được, cháu rảnh thì qua xem, nhặt giúp chú một khẩu súng trường tấn công 191, tiện nhặt thêm ít đạn. An toàn của cháu là trên hết!”
Nhâm Đông: “Chị ơi, cái cô tên Ôn An Ni đó tìm em hỏi về dị năng của mấy người mình. Em chỉ nói với cô ta là anh Vĩnh Phát có dị năng thôi. Chắc cô ta không tới mức đi quyến rũ đàn ông có vợ đâu nhỉ? Em có nên đi nhắc anh Vĩnh Phát không?”
Nhâm Tâm Nhu lần lượt trả lời tin nhắn của ba người:
“Ông nội ơi, cháu có thuốc thường dùng, thuốc kê đơn cũng có. Ngày mai cháu sẽ quét qua mấy bệnh viện này một chuyến.”
“Chú à, bức tường mà bạn chú phá không được, chú xác định cháu phá được à?”
“Tiểu Bạch, em không cần nhắc anh Vĩnh Phát đâu. Nếu anh ta bị bắt quả tang trên giường, chị sẽ cho anh ta chết một cách thoải mái.”
Nếu Phương Vĩnh Phát dễ bị quyến rũ đến vậy, thì chứng tỏ nguyên thân đã mù mắt, cô sẵn lòng giúp nguyên thân chặt hắn cho hả giận.
Nhâm Nghĩa Dũng trả lời: “Có thuốc rồi thì khỏi cần mạo hiểm, thuốc không thể ăn thay cơm.”
Nhâm Hữu Tài: “Chuyện này là bác Hai bảo chú nói với cháu. Bác ấy tin chắc chắn là cháu có cách mở được kho vũ khí. Nếu mở không được thì thôi, đừng liều.”
Nhâm Đông: “......” “Chị ơi, cái vẻ hiền lành kín đáo trước đây của chị là giả vờ à?”
Nhâm Tâm Nhu trả lời ông: “Sau khi tới căn cứ, ông nội rảnh rỗi có thể kinh doanh thuốc men.”
Nhâm Tâm Nhu trả lời chú: “Chú à, cháu đúng là mở không ra, nhưng cháu có thể dùng bom phá tung bức tường.”
Nhâm Tâm Nhu trả lời Nhâm Đông: “Xem nhiều tin tức vào, hầu hết nữ sát nhân đều là những người phụ nữ ngày thường ít nói.”
Nhâm Nghĩa Dũng: “Được được, ngành thuốc men có thể chơi được.”
Nhâm Hữu Tài: “......” “Cháu lấy đâu ra bom vậy?”
Nhâm Đông: “Chị ơi, nếu em bắt cá hai tay, chị có giết em không?”
Nhâm Tâm Nhu trả lời chú: “Nhặt được.”
Nhâm Tâm Nhu trả lời Nhâm Đông: “Chị không giết em đâu, chị sẽ ép em tự sát.”
Nhâm Tâm Nhu tán gẫu với chú và cháu một lúc rồi mới đặt điện thoại xuống ăn mì.
Ăn xong, tinh thần hồi phục, cô lái xe RV rời khỏi khu nhà máy. Từ đây đến Cục Công an Nam Thị chỉ mất hai mươi phút lái xe, phải nhanh chóng giải quyết.
Nhâm Tâm Nhu bôi đen lại toàn bộ mặt và cánh tay, mặc quần áo màu đen.
Cục Công an Nam Thị có diện tích rất lớn, tình trạng giống như khu nhà máy, xác chết khắp nơi nhưng không thấy một con xác sống nào còn nguyên vẹn.
Đèn đường bên dưới sáng trưng, trong tòa nhà nhiều phòng làm việc còn bật đèn. Nếu không nhìn xác chết dưới đất, cô còn tưởng bên trong có cảnh sát trực đêm.
“Xác sống đi đâu hết rồi?” Nhâm Tâm Nhu đầy nghi hoặc, xuống xe đi bộ vào trong.
Cô chặt không ít xác sống đang bò, rồi tìm được kho vũ khí. Bên trong giống như quầy giao dịch ngân hàng, có kính chống nổ ngăn cách, vài ô cửa sổ để lấy súng đạn.
Ở cuối dãy tường kính có một cánh cửa chống trộm bằng thép, chỉ cần nhìn bằng mắt thường cũng biết nó rất dày.
Nhâm Tâm Nhu lùi lại vài bước, dùng khẩu súng săn có uy lực mạnh khi bắn ở cự ly gần nhắm vào ổ khóa thông minh của cánh cửa chống trộm, nã liên tiếp mấy phát, ổ khóa mới nổ tung.
