Chương 49: Sát lục
Kho súng đạn của Cục Công an ít hơn kho vũ khí của đại đội vũ cảnh, nhưng cũng là một khoản thu hoạch không nhỏ.
Trong kho dự trữ rất nhiều súng trường tấn công 191 và đạn dược. Cục Công an quản lý toàn bộ đội cảnh sát đặc nhiệm của thành phố, súng trường là vũ khí tiêu chuẩn của cảnh sát đặc nhiệm.
Thu xong vũ khí, Nhâm Tâm Nhu đứng ngoài cổng Cục Công an, quan sát hai bên đường.
Mấy phút trôi qua, không một bóng xác sống nào xuất hiện.
“Xác sống di chuyển nhanh thật...”
Sau đó, Nhâm Tâm Nhu tiến vào nội thành, không gặp trở ngại gì, thu sạch nhà thuốc của khu khám bệnh và khu nội trú ở năm bệnh viện.
Cô càng nghĩ càng bất an, liền quyết định đi chặn lối vào đường vành đai gần thôn trước.
Đường vành đai trước thôn không phải con đường duy nhất để đến Sùng Thị. Người sống sót trong thành phố nếu phát hiện đường này tắc, vẫn có thể rời Nam Thị bằng con đường khác.
Hiện tại, sự an toàn của thôn Huệ là quan trọng nhất.
Nhâm Tâm Nhu chuyển sang chiếc xe tải lớn nhất tiến vào đường vành đai, chạy vòng đến khu vực gần thôn.
Đèn pha xe tải soi rõ mặt đường, khắp nơi là thịt nát máu tanh do bánh xe nghiền nát.
Xác sống nhìn thấy ánh đèn, nghe thấy tiếng động cơ, theo bản năng quay người bước về phía xe tải.
Nhâm Tâm Nhu khống chế tốc độ dưới 40 km/h. Cách thôn Liễu Tam còn ba trăm mét, cô dùng hai chiếc xe khách đường dài đặt ngang đường.
Tại lối rẽ từ đường vành đai vào cổng nam thôn Huệ, cách lối rẽ năm trăm mét, cô cũng dùng hai chiếc xe khách đường dài chặn ngang.
Khu vực từ nội thành vào đoạn đường vành đai qua thôn Huệ có tổng cộng ba lối ra vào, cô dùng bốn năm chiếc xe buýt xếp chéo nhau để chặn xác sống vào đường vành đai.
Giữa đường vành đai và cánh đồng có một con kênh, sâu đến ngang thắt lưng, gần như chắc chắn sẽ chặn được xác sống xâm nhập vào khu đồng ruộng, từ đó tiến vào đường làng.
Xác sống ở ngã rẽ quá nhiều, khi thả xe khách xuống đè một đám xác sống, làm xe khách không vững, suýt lật mấy lần.
Nhâm Tâm Nhu đành nhiều lần dụ xác sống đi về phía thành phố, rồi quay lại thả xe khách xuống.
Đi lại mấy lần, cô nhận thấy xác sống thích rẽ vào đường làng thôn Huệ, còn những con rẽ vào đường làng thôn Liễu Tam lại băng qua cánh đồng tiến về thôn Huệ.
Dù chúng đều cúi đầu, như đang lang thang không mục đích, Nhâm Tâm Nhu vẫn có thể khẳng định mục tiêu của chúng là thôn Huệ.
Nhâm Tâm Nhu gọi điện cho ông: “Ông ơi! Trong thôn có gì không? Cổng nam thôn có phải đang bị nhiều xác sống vây quanh không?”
“Để ông hỏi!” Nhâm Nghĩa Dũng lập tức dùng bộ đàm gọi người canh cổng nam: “Phía nam có động tĩnh gì không?”
Đới Tiểu Tùng đáp: “Không vấn đề gì lớn, thỉnh thoảng có xác sống đập xe, đập mấy cái rồi đi về phía đông.”
“Đi về phía đông à?” Nhâm Nghĩa Dũng lại gọi người canh cổng đông: “Lối đông có gì không, xác sống nhiều không?”
Lối đông và nam do người ngoài thôn và người của cụ Tăng phụ trách, tối nay canh cổng đông là hai cha con nhà họ Ôn.
Ôn Đại Đồng vài giây sau đáp: “Không có gì, cả con đường phía đông chỉ có hai ba con xác sống, tôi thấy chúng rẽ về phía nam.”
Nhâm Tâm Nhu nghe được câu trả lời của Đới Tiểu Tùng và Ôn Đại Đồng, trong lòng trở nên sốt ruột: “Ông ơi! Ông bảo người tuần tra đêm lái xe ra góc đông nam xem thử! Nhất định phải lái xe đi kiểm tra!”
Nhâm Nghĩa Dũng cũng nhận ra có gì đó không ổn, lập tức gọi người tuần tra: “Hải Dương! Cháu dẫn tổ tuần tra lái xe ra góc đông nam xem tình hình! Góc đông nam có hai cửa hàng, là góc khuất, người canh hai bên không nhìn thấy!”
Nhâm Hải Dương đáp: “Rõ! Chúng cháu đến ngay!”
Nhâm Nghĩa Dũng dặn dò cẩn thận: “Nhớ kỹ, bất kể xảy ra chuyện gì, đừng tự ý xử lý, báo cáo ông trước!”
Nhâm Hải Dương đáp: “Rõ, rõ!”
Nhâm Nghĩa Dũng nói với cháu gái: “Ông đã bảo chú Hải Dương của cháu đi kiểm tra, sao cháu tự nhiên gọi hỏi chuyện này, cháu đang ở gần đây à?”
Nhâm Tâm Nhu đáp: “Cháu đang chặn đường trên đường vành đai. Tối nay cháu đến mấy bệnh viện, phát hiện xác sống trong thành phố gần như biến mất, thật bất thường. Xác sống trên đường vành đai như một đội diễu hành, tỏa ra khắp các thôn xóm. Cháu định phong tỏa thôn mình từ trước.”
Nhâm Nghĩa Dũng nói: “Cũng có thể hiểu được. Phần lớn người nông thôn không muốn đến trạm cứu trợ chen chúc. Sáng nay, không ít người thành phố dẫn đầu, tổ chức người sống sót chưa đi đến vùng nông thôn xung quanh sinh sống. Thôn mình và thôn Liễu Tam ở gần thành phố, không phải lựa chọn đầu tiên của họ. Mấy thôn ven núi như Liễu Nhất, Liễu Nhị gần như bị người thành phố chiếm kín! Có kẻ thành phố tính tình ngang ngược, lại nhặt được súng đạn, vừa vào thôn đã muốn làm chủ, sai khiến người khác. Mấy cán bộ lão thành trong nhóm cán bộ lập tức bỏ chức, mặc kệ họ muốn làm gì thì làm, mất chức rồi thì nhẹ cả người. Họ đang bàn xem có nên đến thôn mình sống không.”
“Ông ơi, giữa thôn mình và ba thôn bên cạnh có mấy đường làng? Cháu sẽ chặn các lối ra vào từ thành phố trước, rồi lập tức đi bịt các đường làng thông nhau!” Nhâm Tâm Nhu cảm thấy phong tỏa thôn ba lớp trong ngoài mới an toàn nhất.
Nhâm Nghĩa Dũng hạ giọng ngăn lại: “Không được! Chuyện này ông sẽ bảo người khác làm, không gian của cháu không thể lộ ra!”
Nhâm Tâm Nhu đồng ý: “Vâng, ông ơi, cháu đi chặn đường trước, xác sống vào đường vành đai càng lúc càng nhiều.”
“Đi đi, an toàn của cháu là quan trọng nhất!” Nhâm Nghĩa Dũng dặn dò.
Nhâm Tâm Nhu tiếp tục công việc trong tay. Sau khi chặn hết các ngả đường lớn nhỏ, cô bắt đầu tiêu diệt đám xác sống bị vây lại.
Rền rền rền... Điện thoại rung liên hồi mấy giây.
Nhâm Tâm Nhu chém chết mấy con xác sống gần nhất, nhanh chóng chui vào xe tải nghe máy.
Số gọi đến không lưu tên, nhưng cô liếc một cái đã nhận ra số của Phương Vĩnh Phát, “Alô?”
“Tiểu Nhu! Tiểu Nhu! Chị, chị là Khương Nghiên đây! Họ bị xác sống, bị, bị vây trong xe! Em nghe Vĩnh Phát nói em, em ra ngoài tìm vũ khí, em có thể về cứu họ không! Có, có xác sống biến dị! Sắp đâm thủng cửa xe rồi! Làm sao bây giờ!” Khương Nghiên nói lắp bắp, giọng run rẩy, hoảng loạn không biết bắt đầu từ đâu.
“Chị từ từ nói, họ đang ở đâu?” Nhâm Tâm Nhu hỏi.
Khương Nghiên ép mình bình tĩnh nói rành rọt: “Trong thôn! Góc đông nam! Góc đông nam! Vừa nãy Nhâm Hải Dương dùng bộ đàm cầu viện, xác sống từ góc đông nam đâm sập tường vào thôn, phải đến mấy trăm con! Chúng vây kín xe của tổ tuần tra, Vĩnh Phát nghe tin liền lái xe qua giúp! Điện thoại cũng không mang theo! Chị không biết phải làm sao!”
Nhâm Tâm Nhu bình tĩnh dặn dò: “Em biết rồi. Chị đóng chặt cửa nẻo, trừ khi người nhà họ Nhâm gõ cửa, bất kể ai đến cũng đừng mở cửa!”
Trong thời mạt thế, xác sống chỉ biết xông thẳng vào ăn thịt người, chỉ có người sống mới biết lợi dụng kẽ hở để hãm hại nhau.
Khương Nghiên ngẩn người nhìn chiếc điện thoại đã tắt màn hình, giọng Nhâm Tâm Nhu rất lạnh nhạt, nhưng kỳ lạ là khiến chị cảm thấy an tâm.
Trời đã tờ mờ sáng, lũ xác sống còn đang mơ màng trong đêm dần tỉnh lại.
Nhâm Tâm Nhu đạp mạnh ga lao vào đường làng phía nam thôn. Xác sống trên đường đang gầm rú, đó là âm thanh khi chúng tìm thấy thức ăn, chúng đang gọi thêm đồng loại đến ăn.
Lái xe đâm liên tục qua xác sống để đến góc đông nam thôn. Cửa cuốn vẫn nguyên vẹn, ngược lại bức tường bên cạnh sụp thành một cái lỗ cao một người, rộng hai người.
Xác sống từ phía đông và phía nam đang ùn ùn xông vào trong.
Nhâm Tâm Nhu xoay vô lăng thật nhanh, cho xe tải nằm ngang bịt kín lỗ hổng. Thân xe phía ngoài nhanh chóng bị xác sống vây kín.
“Rầm!” Tiếng động va vào thùng xe, chỉ có xác sống hệ kim mới có sức va mạnh như vậy.
Nhâm Tâm Nhu ngồi sang ghế phụ, từ trên cao nhìn ra ngoài cửa sổ. Theo quan sát của cô, đã có ba con xác sống dị năng vào thôn, mà số xác sống dị năng đã lọt vào chỉ nhiều chứ không ít.
Cô chỉ hy vọng lát nữa đừng gặp phải xác sống tốc độ, thứ đó khiến cô vẫn còn ám ảnh.
Nhâm Tâm Nhu trèo lên nóc xe tải, chui vào tòa nhà qua cửa sổ tầng hai của cửa hàng.
Ông đã biết tình hình nhưng không nói ngay cho cô, chắc là lo ngại nếu cô biết sẽ chạy về cùng rơi vào nguy hiểm.
Cô không gọi lại cho ông. Giờ tình hình nguy cấp, mấy giây ông nghe máy có lẽ cũng đủ để ông gặp chuyện.
Nhâm Tâm Nhu vào một căn phòng ở tầng hai, tay phải cầm đại đao, tay trái cẩn thận vặn tay nắm cửa.
Hành lang không có xác sống.
Cô nhanh chóng chạy sang căn phòng đối diện, dùng chiếc sofa gỗ đặc kê chặt sau cánh cửa. Chiếc sofa này cô tích trữ khi đi ngang qua cửa hàng nội thất, cùng lúc đó cô cũng trữ khá nhiều giường và tủ.
Cô đứng bên cửa sổ nhìn xuống, từ căn phòng này có thể thấy rõ tình hình trên các con đường phía đông và phía nam trong thôn.
Cách đó năm mươi mét về phía đông, xác sống vây kín ba chiếc ô tô con, điên cuồng đập cửa kính, gầm rú gào thét, cửa kính không chịu được bao lâu nữa.
Nhâm Tâm Nhu lấy khẩu súng trường, đặt lên bệ cửa sổ.
May mắn là xác sống tốc độ không biết bay, không có vật gì để trèo, nên chúng không thể chui vào phòng qua cửa sổ.
